ng xa phu đang nhóp nhép nhai miếng bánh mì hắn tự chuẩn bị mang theo mà nuốt nước miếng. May mắn đường từ đây đến kinh thành mất hết ba ngày, chứ không phải ba mươi ngày......
Lúc này tuyết vừa tan, Bồ Đào dựa vào cửa sổ, trơ mắt nhìn con thỏ hoang chạy từ trong rừng qua ngang đường. Trước mắt thoảng qua bộ dáng Thượng Quan Khâm cầm bát thịt thỏ mang đến cho nàng, trong mũi nghe chua xót, lại hít hít mũi khóc.
Đến kinh thành cũng khá dễ dàng, binh lính thủ thành kiểm tra, vừa thấy đến một vị thiếu niên công tử hai mắt sưng đỏ sâu hoắm lòe lòe tỏa sáng như mèo đói, không nhịn được sau lưng phát lạnh, sợ tới mức không nói một câu nào mà cho vào thành ngay.
Điều đầu tiên Bồ Đào làm khi vào thành là nhào vào một cái quán nhỏ ăn ngốn ngấu hai cái bánh mì trước, sau đó kêu thêm một mâm thịt bò chưng tương, ăn như gió cuốn mây trôi, một hơi hết năm mươi quan tiền.
Cảm thấy đã cứu được nửa cái mạng sống trở lại, bèn đi đến tiệm trang phục trong thành, mua một bộ xiêm y vải bố màu lam có hoa văn trúc trắng, hai bộ khác để tắm rửa có cái mà thay, hai bộ tiết y, mấy khúc vải bố sạch sẽ, một bộ màu lam pha xám để ngủ ban đêm. Khi đến quầy trang phục dành cho nữ tử, thấy cái yếm hoa màu xanh mạ nàng ngẩn ra nhìn đến nửa ngày, mãi đến khi những nữ tử chọn mua trang phục đứng xung quanh đều nhìn nàng với ánh mắt như đang nhìn kẻ biến thái, Bồ Đào mới ôm một đống xiêm y vừa đi vừa chạy.
Lúc gần đi chủ tiệm còn tặng kèm nàng một khối vải bố dày để lót đầu ngủ. Bồ Đào trở lại khách điếm thay xiêm y ra, đem khối vải bố được tặng kèm xé ra một nửa, làm thành một miếng vải bó ngực sạch sẽ, đem cẩm y và tiết y bị bẩn giặt sạch đi rồi cẩn thận xếp lại, lấy ra một bộ xiêm y mới thay vào, mặc thêm bộ đồ ngủ bên trong để phòng bị lạnh ban đêm, gộp chung xiêm y mới mua ngày hôm nay và xiêm y mới giặt sạch, dùng nửa mảnh vải bố được tặng kèm còn lại gói tất cả lại thành một gói nhỏ.
Một đêm nghỉ ở khách điếm này bao gồm cả bánh mỳ ăn sáng và nước trà, tổng cộng hết một lạng hai quan tiền.
Ở kinh thành mọi thứ đều đắt đỏ.
Trên người Bồ Đào chỉ mang theo có hai mươi hai lượng bạc, ngày thứ nhất sau khi thuê cỗ xe ngựa và xa phu, đợi Bồ Đào tắm rửa xong lên tính tiền mới phát hiện chỉ còn lại có chưa đến năm lạng hai quan tiền.
Nếu cứ như vậy một thế hệ yêu nghiệt ma giáo có thể sẽ bị chết đói mất.
Bồ Đào chỉ dám ăn bánh mì, nhưng sang ngày hôm sau, rốt cuộc nhận ra nàng chẳng những không tìm thấy Quý Tử Thiến và Quý gia gia, mà còn tiêu sạch tiền.
Hốt hoảng lang thang bên ngoài đến giữa trưa.
Khi đói thì nép vào cạnh tường gặm bánh mì.
Phố sá đông đúc sầm uất tấp nập đầy thương gia, nhưng lại chỉ thấy tiêu cục, võ quán, hoặc là tửu lâu tuyển người làm.
Nói một cách khác, nàng hiện giờ như chuột chạy ngang đường, nếu tình cờ bị Mộ Dung gia hoặc Nam Cung gia phát hiện, nhất định sẽ trốn không thoát.
Suy nghĩ nửa ngày, Bồ Đào cảm thán, thiên hạ chính là võ lâm mà võ lâm thật ra cũng chính là thiên hạ.
Dưới chân thiên tử có chỗ nào không có người trong võ lâm.
Nhưng Bồ Đào ngoại trừ võ công ra thì chỉ là một kẻ vô dụng.
Vì thế có khả năng nàng sẽ bị đói chết.
Bồ Đào cúi đầu rẽ vào một con phố dọc theo bờ tường hoàng thành, đến nơi đăng bảng chiêu mộ tuyển gia nhân của các vương phủ.
Xem nửa ngày rốt cuộc cũng thấy một tia sáng le lói cuối đường hầm.
Tam biểu ca của Đương kim thiên tử - Vân Hầu gia của Vân Vương phủ đang tuyển thị đồng cho tiểu Hầu gia.
Yêu cầu: Thân hình không cần cao quá, tuổi tác không cần lớn quá, bộ dạng thanh tú, gia thế đàng hoàng, tính tình thành thật, trầm ổn, có sức chịu khổ.
Điều kiện: miễn phí ăn ở, có cơ hội sẽ được thăng chức làm thư đồng cho tiểu Hầu gia.
Bồ Đào nhất thời hai mắt sáng ngời.
Trong thiên hạ này nơi duy nhất có khả năng tránh đi tai mắt người của võ lâm chính là trong phủ của hoàng tộc!
Bồ Đào lập tức quảy hành lý lên lưng chạy như điên đến Vân Hầu gia phủ.
Rất nhanh được an bài gặp quản sự.
Quản sự cẩn thận hỏi han.
Bồ Đào hoa hoa tay lên làm dấu ý chỉ mình theo cha mẹ tiến kinh thì bị xe ngựa đụng, song thân đều mất mạng, gia sản lại bị đại ca chiếm dụng, trên người không còn bạc, chỉ còn vài bộ xiêm y cũ rách, không có việc làm, sắp bị đói chết vân vân.
Quản sự tuổi tác đã cao, lại là một lão nhân nghiêm túc, bị lời nói dối của Bồ Đào làm cảm động một phen, thương cảm vỗ vỗ lên đầu vai của Bồ Đào nói "Hài tử ngoan, đã chịu khổ nhiều như vậy, lại còn bị câm điếc, cũng sẽ không lắm miệng nhiều lời, ta đồng ý thuê ngươi."
Vì thế Bồ Đào có nhà mới, Vân Hầu gia phủ.
Vân Hầu gia phủ thật sự rất lớn.
Nghe nói từ khi tiểu Hầu gia hồi kinh chỉ ở tại Trung viện, Bồ Đào và các hạ nhân khác phải ở tại Đông viện, còn Tây viện là nơi ở của các quản sự lớn nhỏ trong phủ.
Ở cùng phòng với Bồ Đào là một tiểu thiếu niên tuấn tú, được sinh ra ở Đông viện, cha mẹ hắn đều là hạ nhân, cho nên hắn vừa ra sinh cũng liền trở thành hạ nhân của Vân Hầu gia phủ này.
Nhưng hắn rất thành thục, mười hai tuổi đã bắt đầu biết kiếm sống, dung mạo hắn giống mẹ,
