ng ít người phát hiện ra vấn đề, đang muốn lên tiếng bàn tán, Hồng Dạ lại đột nhiên cười to một tiếng, thanh âm thiếu niên mới lớn vô cùng trong trẻo dễ nghe.
"Ngươi tưởng ngươi không xuất chiêu thì ta bó tay hay sao?"
Dứt lời ánh hồng quang chợt lóe lên, thanh vũ phiến đã đâm về hướng đôi mắt của Thượng Quan Khâm, trong nháy mắt Thượng Quan Khâm nhắm mắt lại, choang một tiếng vô cùng chuẩn xác chặn lại chiêu thứ nhất của Hồng Dạ.
Mọi người hoa cả mắt.
"Không tồi." Hồng Dạ thay đổi thân pháp, chỉ vào Vô Khổ đại sư dưới đài nói "Ngươi là Thượng Quan Khâm phải không? Ngươi giỏi hơn nhiều so với lão hòa thượng kia, tại sao không làm Minh chủ võ lâm."
"Tại hạ là sư phụ của Kinh Hồng, không có tư cách luận võ cùng các vị lão tiền bối. Tại hạ bất quá chỉ tự bảo vệ mình mà thôi, ngươi thân hình quỷ dị, nội lực thâm hậu phi thường, không ai có thể so sánh được, trong vòng ba chiêu, ta nhất định sẽ bại dưới tay ngươi."
"Vậy tại sao ngươi còn hiếu chiến?" Hồng Dạ không hổ là một thiếu niên chưa trưởng thành, lập tức bị Thượng Quan Khâm nhiễu loạn.
"Nếu ngươi đã mở miệng hỏi câu này, chứng tỏ ngươi căn bản không có phải lòng ta, cho nên câu nói kia của ngươi càng chứng tỏ rằng ngươi bất quá muốn gây phiền toái mà thôi. Nếu tiểu hài tử đã thích ăn đường, vậy Thượng Quan Khâm cũng đùa giỡn với ngươi một phen."
"Xí! Ta đúng là không có phải lòng ngươi! Nhưng bây giờ ta đối với ngươi cảm thấy rất hứng thú!"
Hồng Dạ vừa nói xong, sắc mặt Thượng Quan Khâm sầm lại, hoa kiếm lên thành một vòng tròn rồi thản nhiên nói "Nhưng ngươi căn bản không phải đoạn tụ."
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều trầm mặc. Ngay cả Thượng Quan Tuyết cũng nín khóc, run rẩy rụt đầu ra khỏi ngực Mộ Dung Thân Phi, giương mắt lên nhìn thiếu niên kia.
Rất nhiều năm sau này, có một lần Bồ Đào bắt lấy sư phụ hỏi, năm đó tại sao ngươi biết Hồng Dạ không phải đoạn tụ?
Thượng Quan Khâm nói, bởi vì Quý Tử Phong là một người đoạn tụ chính tông, nhưng ánh mắt Hồng Dạ nhìn ta không giống như Quý Tử Phong nhìn ta. Lúc đó ta chỉ đoán vậy......không ngờ lại đoán trúng......
Bồ Đào nhất thời không nói gì.
Hồng Dạ đứng trên đài, lời của Thượng Quan Khâm vừa dứt, nhất thời mặt mày, ánh mắt hắn dần dần trở nên âm lãnh, xem ra là hắn mất hứng vì chuyện hắn tự nhận mình đoạn tụ bị lột trần.
"Vậy để ta bắt ngươi về làm nam sủng cho tiểu Tiêu!"
Nói chưa dứt lời, chiêu thứ hai của Hồng Dạ đã tung ra như sấm sét, lần này Thượng Quan Khâm không thể nhận ra sơ hở của hắn nữa.
Một chiêu thức không có sơ hở sẽ không có kiếm chiêu tương ứng để đối phó.
Cho nên Thượng Quan Khâm chỉ có thể trơ mắt nhìn thanh vũ phiến của Hồng Dạ đánh về phía mình.
Tay như bị khóa lại, muốn nâng lên cũng không nâng lên nổi.
Bởi vì cho dù có nâng kiếm lên, cũng không biết vung kiếm theo hướng nào để chặn lại.
Trong nháy mắt không nói nên lời, chỉ có thể lẳng lặng chờ chết.
Trước mắt hoa lên, Thượng Quan Khâm tựa hồ thấy được bóng dáng của Bồ Đào.
Người ta nói, lúc sắp chết, mắt sẽ thấy bóng hình người mà mình yêu thương nhất cuộc đời hiện lên.
Ngực bị chấn động mạnh, Thượng Quan Khâm thối lui về sau một trượng, miễn cưỡng đứng tấn mới trụ lại không té xuống đài.
Nhưng đúng là Bồ Đào đã thượng đài, một kiếm chắn ngang thanh vũ phiến của Hồng Dạ.
Hồng Dạ ngẩn ra, Bồ Đào lập tức chạy về phía Thượng Quan Khâm, vội vàng hoa hoa tay lên làm dấu nói.
"Sư phụ, ngươi xuống đi, chiêu thức của hắn rất ghê gớm, rất khó nhìn ra sơ hở. Bồ Đào có thể đánh thắng hắn, ngươi yên tâm xuống đi, ngàn vạn lần không thể để bị thương!"
"Bồ Đào......"
"Ngươi biết mà! Bồ Đào có......khả năng thiên phú mà, phải không?"
Không đợi Thượng Quan Khâm phản ứng lại, Bồ Đào kéo tay hắn rồi dùng sức lỗ mãng đẩy hắn xuống đài. Thượng Quan Khâm lắc mình bay lên trên không trung, vững vàng hạ đài. Bồ Đào đã nhặt lên thanh nhuyễn kiếm rơi trên mặt đất của Thượng Quan Khâm, hai tay cầm kiếm, đối mặt với Hồng Dạ.
Quả nhiên Hồng Dạ dừng lại không tiếp tục, bằng không thừa dịp vừa rồi, với công phu của Hồng Dạ, chiêu thứ ba, chiêu thứ tư xuất ra tiếp theo, Thượng Quan Khâm và Bồ Đào đã sớm tan xương nát thịt.
Quả nhiên......
Thượng Quan Khâm và Bồ Đào đồng thời nghĩ thầm trong lòng.
Bồ Đào đem nhuyễn kiếm giắt ngang hông mà không xuất chiêu, chỉ hướng về phía Hồng Dạ hoa hoa tay lên ra dấu nói "Ngươi không thể liên tục xuất chiêu, mỗi lần xuất chiêu tuy cực kỳ tàn độc, nhưng hết một chiêu thì lập tức phải lui trở về vị trí ban đầu, rồi lại tiếp tục như vậy mà xuất chiêu nữa, có phải hay không?"
Hồng Dạ mím môi lại, Thượng Quan Khâm dưới đài gật gật đầu mỉm cười, đôi mắt vẫn lo lắng dán chặt trên người Bồ Đào.
Bồ Đào hoa hoa tay ra dấu nói xong, Hồng Dạ vẫn cam chịu đứng đó không phản ứng.
Đám người bên dưới lại ồn ào lên, bên trong kiệu Vi An a lên một tiếng, làm như không liên quan gì đến mình, cùng một người trong kiệu khác lên tiếng bàn tán "Tiêu! Tiểu tử này không đơn giản...... Ngươi xem......"
"Phải a......" tiểu Tiêu cười cười khó hiểu, nói "Có thể phá được ch
