à ngươi thôi, ngươi đừng có hùa theo bọn họ a. Đây là sách gì vậy? Ai đưa cho ngươi?? A!? ”bí sử tình cảm của đế vương lưu danh thiên cổ, bi kịch tình yêu của nam nhân tuyệt mỹ”!? Cái này là cái gì đây a!? Ngươi đọc mấy cái này đó hả!? Nhìn cặp mắt của ngươi kìa, cả đêm không ngủ phải không?! Trời ạ, ngươi sức khỏe không tốt, đừng có ói ra nha!"
Chưa nói dứt lời, Bồ Đào đã ọe một tiếng làm ẩu, Liễu Thư Sinh sợ tới mức hồn phi phách tán - hồn vía bay lên mây chạy đi tìm đại phu.
Bồ Đào thiếu ngủ, bị đại phu hung hăng giáo huấn một hồi, quyển tiểu thuyết chưa kịp giấu đi cũng bị tịch thu mất.
Bồ Đào buồn bực nằm trên giường ngủ bù cả ngày sau, kết quả là thần trí phơi phới nghênh đón một đêm mất ngủ tiếp theo.
Liễu Thư Sinh theo thông lệ ngã xuống đất hôn mê khi Hồng Dạ xuất hiện.
Không đợi con mèo nhỏ mở miệng lên tiếng.
Bồ Đào liền hoa hoa tay ra dấu nói "Quý Tử Thiến không có ở đây, nếu không ngươi cũng sẽ không đến đây."
Hồng Dạ hấp háy cái mũi, phát hiện hôm nay Bồ Đào không như ngày thường.
Không mặc tiết y, quấn mền, bộ dáng như trời có sập xuống cũng không thèm để ý.
Ngược lại quần áo chỉnh tề, mền cũng được sắp xếp ngay ngắn để một bên, thắp một ngọn nến nhỏ, trong tay còn cầm một chén trà nóng hổi bốc hơi thơm ngào ngạt.
Hắn đảo mắt nhìn về phía đầu giường, chiếc gối màu vàng nhỏ mềm mại của nàng xếp chồng lên chiếc mền một cách ngăn nắp, nhìn nhìn bốn phía xung quanh, cái gối nhỏ màu đen của hắn bị liệng trên mặt đất.
Hồng Dạ lẳng lặng không thèm nói tiếng nào, nhảy qua khỏi song cửa sổ, rơi xuống mặt đất trong phòng, trực tiếp đi về hướng Liễu Thư Sinh, thuần thục kéo quần Liễu Thư Sinh xuống......
Tay hắn bị giật mạnh lại.
Là Bồ Đào đã quên lời đe dọa của hắn, lập tức chạy lại cản hắn để bảo tồn dòng giống tương lai cho Liễu Thư Sinh.
"Đừng mà! Ta biết lỗi rồi, được chưa?"
"Ta đã nói, nếu ngươi dám liệng cái gối đầu của ta, ta sẽ bắt hắn làm thái giám."
Bồ Đào dùng sức níu tay Hồng Dạ lại, dắt hắn đến giường mình, ấn hắn ngồi xuống.
Sau đó đem cái gối màu đen của hắn đặt cạnh cái gối màu vàng của nàng, không hề nhìn đến Hồng Dạ, mà là cung kính cúi đầu hoa hoa tay ra dấu nói với cái gối màu đen của hắn ”Gối a, ngài là đại gia, xin ngài bớt giận tha cho Liễu nhi khỏi bị cung hình đi."
Hồng Dạ sầm mặt xuống.
Bồ Đào ngừng một lát, nghiêm mặt nói với Hồng Dạ "Tại sao ngươi lại dây dưa với ta?"
"Ta......"
Bồ Đào cắt lời hắn "Ta nhớ rõ ngươi không phải đoạn tụ."
"Ta......"
"Mộ Dung Thân Phi hận ta, chuyện này ngươi cũng biết, có lẽ ngươi không biết rõ nguyên nhân, nhưng ta không muốn ngươi biến thành một Mộ Dung Thân Phi thứ hai."
"Ta......"
"Ngươi hiểu ý ta chưa? Ngươi đi đi, ngươi còn nhỏ, đừng để ý niệm ngốc nghếch hồ đồ trong đầu biến thành mục tiêu sống của đời mình!"
"Ta......"
Bồ Đào chỉ tay về hướng cửa sổ tỏ vẻ, gối đầu hoặc là sách thì có thể lưu lại, nhưng ngươi phải lập tức rời đi.
"Ngươi nghe ta nói đã......"
"Quý Tử Thiến không có ở đây, ta không biết hắn ở đâu. Cho dù hắn có xuất hiện, nếu ngươi giết hắn, ta sẽ giết ngươi."
"Ta biết rồi."
Hồng Dạ nhướng mi, thất hồn lạc phách đứng lên, đi đến cạnh cửa sổ, một chân bước ra ngoài cửa sổ, một chân còn lại trong phòng.
Quay đầu, nheo lại con ngươi màu hổ phách, cả giận nói "Ta đi đây!"
Bồ Đào bị dọa đến ngẩn ra, nhưng nàng cảm thấy mình làm đúng. Hồng Dạ còn nhỏ tuổi, không thể biến thành một Mộ Dung Thân Phi thứ hai được, tuy lời nói của nàng có chút tàn nhẫn, làm hắn tức giận cũng tốt.
Đang suy nghĩ, lại nghe Hồng Dạ nói tiếp "Không phải ngươi thích Quý Tử Thiến hay sao? Chắc tại vì cái kia của hắn to hơn của ta có phải hay không? Được, ngươi chờ ta lớn lên rồi sẽ biết!"
Bồ Đào nhất thời dở khóc dở cười, Hồng Dạ xoay người rời đi.
Bồ Đào gấp gáp há to miệng hô lên ”Đứng lại!"
Hồng Dạ chấn động mạnh, dừng chân lại, quay đầu lại một cách khó tin.
Bồ Đào nói "Ta giả câm điếc bởi vì ta cải trang thành nam nhân, ta là nữ nhân."
Chân còn lại của Hồng Dạ rút lại bước hẳn vào phòng, ngồi nơi song cửa sổ.
"Ta có nỗi khổ riêng nhưng ta không muốn bởi vì hiểu lầm mà khiến ngươi bị đoạn tụ, như vậy ngươi sẽ hận ta trong tương lai."
Hồng Dạ sờ sờ cái trán của mình, xác định là không phải hắn phát sốt, sờ sờ cái lỗ tai, xác định không có nghe sai, lại sờ sờ chỗ trái tim.
Đập thình thịch.
"Ngươi... ngươi... ngươi...là nữ sao!"
Bồ Đào gật đầu.
Nhất thời mặt mày hắn hớn hở, kích động đứng bật dậy.
"Vậy ta không cần phải trở thành đoạn tụ rồi!!!!!!!!"
".........................................."
Bồ Đào cảm thấy cách Thượng Quan gia dưỡng dục mình thật thất bại, làm biết bao người hồ đồ.
Đang vô lực đứng thừ người ra, chợt Hồng Dạ nhào lại gần ôm chầm lấy Bồ Đào, vì hắn mang giày cao gót nên độ cao vừa ngang tầm với Bồ Đào, còn chưa ổn định thân hình đã cúi xuống hôn Bồ Đào một cái, nhưng chưa kịp chạm môi lên môi nàng đã nhanh chóng bị ăn một cái tát tay của Bồ Đào lên má bên trái.
Hồng Dạ ôm mặt khóc lóc "Sát thủ cũng phải có đạo đức nghề nghiệp của sát thủ, đánh ngườ