i ta không được đánh lên mặt nha!"
"Tiểu nữ tử vô đức, thật ngại quá!"
Bồ Đào hoa hoa tay lên ra dấu nói.
"Ngươi nói được, tại sao lại giả câm điếc? Tại sao phải cải trang thành nam tử!? Trời đất! Ta còn tưởng rằng ta bị đoạn tụ! Khi đó ta sợ tới mức mấy ngày cũng không ngủ được a!!"
Bồ Đào nghĩ nghĩ, hoa tay ra dấu nói "Ngoại trừ những người thân, ta quen dùng tay ra dấu rồi!"
"Bộ chúng ta không thân sao?!"
Hồng Dạ cả giận nói.
"Không...... thân đến mức đó......"
Chỉ có Quý Tử Thiến và sư phụ, Bồ Đào mới nguyện ý mở miệng nói.
Hồng Dạ giật mình, cúi đầu, ôm mặt đầy vẻ ủy khuất.
"Ta biết, tại Đại hội võ lâm ta hại ngươi không chốn dung thân, ngươi hận ta có phải không?"
Bồ Đào lắc đầu, thầm nói trong lòng "Thật ra ta hận ngươi vì ngươi khiến ta và sư phụ phải chia ly."
"Vậy ngươi hận ta huyết tẩy Thượng Quan gia sao?"
Bồ Đào tiếp tục lắc đầu, thầm nói trong lòng "Ta chỉ hận ngươi vì ngươi hại ta tìm không được sư phụ thôi."
"Vậy ngươi hận ta là vì ta muốn giết Quý Tử Thiến?!"
Lần này Bồ Đào không lắc đầu, không dùng tay ra dấu nữa, trực tiếp mở miệng, thấp giọng hỏi "Ta hỏi ngươi, ai kêu ngươi đến giết người?!"
"Không thể nói, đây là đạo đức nghề nghiệp sát thủ."
"Rốt cuộc chuyện huyết tẩy Thượng Quan gia là làm sao!?"
"Không thể nói......"
Bồ Đào cắn môi, Hồng Dạ hắng giọng, nói "Được rồi, ta nói với ngươi một chút thôi."
Hồng Dạ tìm chỗ ngồi xuống, xòe cây quạt ra chậm rãi quạt nhè nhẹ, thu hồi lại vẻ trẻ con, lúc này hắn lại trở thành một thiếu niên tuyệt mỹ vô cùng cuồng ngạo.
"Sau khi Đại hội võ lâm kết thúc, bọn ta vốn tính trở về Tây Vực, nhưng Tiêu nói không đoạt được Mộ Dung Thân Phi thật không cam lòng, nên cứ trì hoãn mà không chịu đi. Ngay lúc đó, có người đã tìm tới bọn ta, muốn bọn ta huyết tẩy Thượng Quan gia."
"Hắn trả công các ngươi bằng cái gì? Vàng bạc châu báu sao!? Thượng Quan gia cũng có thể trả các ngươi không kém!"
"Tất nhiên không phải tiền, mà là vật chí bảo vô giá."
Hồng Dạ cười khẽ nói "Ngươi đã từng nghe nói đến Thủy Nguyệt Phiêu Linh chưa?"
"Chẳng lẽ là Quý Tử Phong?" Bồ Đào phản ứng nhanh nhạy.
"Không phải...... Aizz! Ngươi đừng hỏi ta mà! Ta không thể nói về hành tung lai lịch của người đặt cuộc giao dịch này!"
Hồng Dạ cắt ngang lời truy vấn của Bồ Đào, tiếp tục nói "Huống chi người nọ còn đeo khăn che mặt, nhưng nhìn thân hình thì tựa hồ là một nam nhân. Còn nữa, mái tóc hắn dài từ đầu đến chân mà bạc trắng như tuyết, ta chỉ thấy hình dáng của hắn như vậy thôi. Tiêu mới là đại môn chủ của Thiên Sơn Tam môn, hắn cảm thấy cuộc giao dịch có lợi nên đồng ý, ta chỉ phụ trách giết người thôi. Vốn Tiêu vì Mộ Dung Thân Phi đã gai mắt Thượng Quan sơn trang rồi, nên cuộc giao dịch này rất hợp ý hắn. Hơn nữa, vật chí bảo vô giá kia, ngươi có biết là cái gì hay không?"
Bồ Đào lắc đầu.
"Người trong võ lâm này ai cũng biết Thủy Nguyệt Phiêu Linh là võ lâm chí bảo. Thủy Nguyệt Phiêu Linh của Quý Tử Phong là một bộ thương pháp uy lực khôn cùng. Ta cũng đã từng nếm mùi đau khổ của nó trong tay ngươi. Nhưng......"
Hồng Dạ nháy mắt, ra vẻ thần bí nói "Ba ngày sau khi Đại hội võ lâm kết thúc, có lời đồn thổi nổi lên, nói là xuất hiện Huyết Y Phiêu Linh và Tuyết Nguyệt Phiêu Linh. Hai bản bí tịch này thất truyền mấy trăm năm nay, nguyên là cùng một bộ với Thủy Nguyệt Phiêu Linh. Thủy Nguyệt Phiêu Linh là thương pháp, điểm độc đáo là tuy chiêu thức ít nhưng lại có thể nhận ra sơ hở của đối phương mà phá. Tuyết Nguyệt Phiêu Linh cũng là một bộ kiếm pháp, ngược lại với Thủy Nguyệt Phiêu Linh, điểm độc đáo của nó là không hề có sơ hở. Còn Huyết Y Phiêu Linh là một bộ nội công tâm pháp thần bí, có công năng gì thì trên giang hồ đã sớm thất truyền."
"Ngươi nói......"
"Người đặt mua cuộc giao dịch này sẽ đưa Tuyết Nguyệt Phiêu Linh cho Tiêu, đừng nói là kêu Tiêu diệt Thượng Quan sơn trang, cho dù là diệt cả giang hồ, Tiêu cũng sẽ liều mạng."
"Có chuyện như vậy sao!"
"Tất nhiên, ngươi trốn ở đây tiêu diêu tự tại, làm sao mà biết bên ngoài giang hồ đã tinh phong huyết vũ, không có nửa ngày bình an."
"Người đó muốn ngươi đến giết Quý Tử Thiến?"
"Phải."
"......" Bồ Đào hoảng hốt trong lòng, không biết Quý Tử Thiến được gia gia bảo bọc kỹ như vậy mà đắc tội với nhân vật thần bí khủng bố đó từ bao giờ.
Hồng Dạ phe phẩy cây quạt cười nói "Ta giết hắn khiến ngươi đau lòng sao?"
Bồ Đào vừa muốn mở miệng trả lời, chợt nghe thanh âm quen thuộc vang lên ngoài cửa sổ.
"Ta đây! Ngươi có bản lĩnh thì đến mà giết."
Đúng là Quý Tử Thiến đang đứng tựa bên cửa sổ không biết từ khi nào, vẻ mặt không có biểu tình gì đang nghịch nghịch Thiên Hoa Loạn Vũ trên tay.
Bồ Đào hoảng sợ, từ khi nàng hoài thai đâm ra lười biếng không còn luyện võ nữa, nên không phát giác được hô hấp của Quý Tử Thiến, mà Hồng Dạ tựa hồ là có trực giác của sát thủ, cũng không tỏ vẻ kinh ngạc một chút nào.
Bồ Đào thầm nghĩ không ổn, thấy Hồng Dạ vẻ mặt thoải mái phe phẩy cây quạt, mới nhận ra.
Thì ra Hồng Dạ đã cảm ứng được sự có mặt của Quý Tử Thiến nên mới lấy ra cây quạ