Snack's 1967
Ân Nhân Của Võ Hoàng

Ân Nhân Của Võ Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323412

Bình chọn: 7.5.00/10/341 lượt.

, bạc môi vẫn là mút liếm nhũ tiêm non mềm, lấy đầu lưỡi liếm lộng.

“A…..” Rốt cuộc không thể nhịn dật ra kiều

thanh, Trầm Thiên Hạm không ngừng xoay xoay đầu, muốn bình ổn cảm giác

tê dại loạn động từ đáy lòng kia. Nàng không biết hắn đã hạ chú ngữ gì

trên người mình, chỉ biết cả người nóng bừng phát nhiệt, phân không ra

cảm giác hiện giờ đến tột cùng là vui thích hay thống khổ.

“Ngừng….” Nàng rên rỉ xin tha.

Trong nháy mắt, nàng tưởng hắn thực sự tha

qua chính mình. Nhưng là ngay sau đó, nàng liền phát hiện Võ Hoài Thiên

không biết từ khi nào đã trút bỏ quần áo thân dưới nàng, ngón tay dài

không còn trở ngại, đi tới giữa hai đùi của nàng ——-

Này này…… Như thế nào có thể! Nàng xấu hổ

hồng má, theo trực giác khẩn cấp khép lại hai đùi, cự tuyệt để hắn tiếp

xúc nơi nhạy cảm bí mật kia.

“Buông lỏng.” Hắn cúi đầu mệnh lệnh, bàn

tay lớn bị nàng khép chặt chuyển chuyển động động, ngón giữa hơi cong,

tại cửa u cốc tư mật kia nhu nhu nhẹ.

“A….” Trầm Thiên Hạm chấn động ngạc nhiên, hai chân tự động mở.

Bàn tay được rộng rãi tự do trở nên càng

thêm lớn mật. Hắn ôn nhu hôn nàng, an ủi nàng bất an, ngón tay dài lần

lần đi vào trong gian động hoa lệ, tìm kiếm hoa hạch động tình của nàng, có ý định lộng hành xâm nhập vào trong, dẫn mật dịch phiếm sáng ra

ngoài hoa huyệt.

“Không…. Không cần….” Âm giọng Trầm Thiên

Hạm thấp nhu bởi cử động của hắn mà càng thêm khàn nhỏ, nàng vô thức

xoay động thân mình, ý định trốn tránh tiếp xúc thân mật kia của hắn.

Nhưng bộ dáng nàng yếu ớt kia ánh vào trong mắt Võ Hoài Thiên, lại chính là càng kích thích hắn càng thâm trầm khát vọng, ngón tay dài thuận tiện đem mật dịch ẩm ướt, từ tốn đẩy vào trong hoa kính nàng nhỏ hẹp, bắt đầu ra ra vào vào nhẹ nhàng trừu động, khi

thì hăng hái, khi thì thong thả, gần như muốn bức hết dục vọng người

dưới thân ra.

“Thiên….” Trầm Thiên Hạm cắn cắn môi, hô

hấp loạn loạn. Nàng nhăn nhăn mi, không rõ khát vọng hư không sâu trong

hoa huyệt kia từ đâu mà ra, chỉ hiểu được thân dưới của mình vì hắn cử

động mà trở nên dần hóa mềm, hơn nữa khi ngón tay hắn ra vào, làm cho

nàng nổi lên khoái ý mê hồn hoan du.

Này chính là việc nam nữ sao? Xấu hổ như vậy, hỏa nhiệt như vậy! Nàng thực hoài nghi chính mình còn có thể tiếp nhận thêm nữa!

“Có thoải mái?” Võ Hoài Thiên tham lam nhìn thân mình nàng trắng nõn hồng lên, thấp thanh đạm hỏi.

“Ngươi…. đừng có hỏi.” Nàng muốn tránh ra, nhưng là nằm trong tay hắn trốn không nổi.

“Xấu hổ?” Thanh âm trầm thấp tựa hồ mang

theo ý cười, hắn cúi tới bên tai nàng, tà khí nhỏ tiếng, “Ta thích nhìn

nàng xấu hổ như vậy, nàng có biết lúc này bộ dáng nàng có bao nhiêu xinh đẹp… Thân mình có bao nhiêu hấp dẫn.”

“Ngươi…. A….”

Trầm Thiên Hạm còn chưa kịp bày tỏ ra khỏi

miệng, Võ Hoài Thiên đã thêm một ngón tay đi vào trong động hoa làm

loạn, không lưu tình chút nào đùa bỡn, gợi lên tầng tầng dục vọng nơi

nàng, hài lòng nghe nàng rốt cuộc áp chế không được kiều thanh rên rỉ,

khiến người ta mê mẩn lòng say.

“Gọi tên ta.” Hắn bá đạo yêu cầu, động tác ngón tay lại nhanh thêm một chút.

“A…. Hoài Thiên!” Bị hắn làm càn kích động, Trầm Thiên Hạm đã sớm không cách nào tự hỏi, ngoại trừ rên rỉ kiều ngọt ra, cái gì cũng đều làm không được!

Nàng ngượng ngùng phát hiện từ hoa huyệt

xuất hiện thật nhiều mật dịch, theo cử động ngón tay của hắn lưu tiết

ra, lây dính khắp bàn tay lớn, tuôn chảy cả trên đùi chính mình. Tùy cho hắn không ngừng luật động, nàng cảm thấy thân dưới có cỗ áp lực không

ngừng kéo lên, làm cho nàng căng thẳng không tài nào nhẫn nại, hai má

hồng đỏ xem xét Võ Hoài Thiên.

Thần thái kia làm cho Võ Hoài Thiên trong

lòng khẩn trương gấp, nơi khố hạ sớm bộc phát dục vọng càng thêm khó

nhịn, hắn rút về ngón tay, rất nhanh cởi bỏ quần áo trên người chính

mình.

“Hoài Thiên?” Hắn rời khỏi khiến cho nàng

cảm giác một trận hư không mãnh liệt, mở to hai mắt, nàng liền nhìn thấy một thân hắn trần trụi.

“Ta ở đây.” Võ Hoài Thiên mở rộng hai đùi nàng, vòng lại quanh thắt lưng bản thân.

“Ngươi….” Trầm Thiên Hạm cả người hồng lên, không dám nhìn hướng thân mình hắn, chính là cảm giác được có một vật

cứng kiên đĩnh hỏa nhiệt đặt ở cửa hoa huyệt chính mình, xoa xoa dính

dính hoa dịch mới vừa rồi chảy ra khỏi dũng đạo, lại động động qua lại

hai bên cọ xát.

“Đó là?” Nàng cả người có chút cương lên, còn chưa kịp hiểu được cái gì, thanh âm khàn khàn của hắn đã vang lên bên tai nàng.

“Nhẫn một chút.” Cắn cắn miết miết cánh môi mọng đỏ của nàng, Võ Hoài Thiên động thân, vật kiên đĩnh đột nhiên đâm

tiến vào trong hoa huyệt kiều nộn, khai mở dũng đạo hẹp mềm.

“Đau….” Trầm Thiên Hạm trắng bạch má, đau đớn xé rách trong nháy mắt làm nàng hụt hơi, nín thở thừa nhận hắn thật lớn xâm nhập.

“Hư, không sao.” Nhìn thần sắc nàng thống

khổ, Võ Hoài Thiên trong ngực nổi lên một trận co rút đau đớn, xin lỗi

hôn lên mi mắt nàng, hôn lần xuống cánh môi đỏ mọng.

“Ta….” Hắn ôn nhu, ngược lại khiến Trầm

Thiên Hạm càng thêm yếu đuối, nàng dương đôi mắt to ánh nước, đáng

thương hề hề xem xét hắn.

“Ông trời!