an ủi, vui sướng hòa tan trong một nụ hôn.
Khi nụ hôn kết thúc, hai người im lặng nhìn nhau, có
thể nhìn thấy nỗi khao khát trong ánh mắt đối phương.
Liêu Duy Tín kề môi lên vành tai cậu, vừa hôn vừa hỏi
khẽ: “Có nhớ anh không?”.
Cơn nhột làm Bạch Ký Minh co rúm lại, nép sát vào Liêu
Duy Tín hơn. “ừm”, cậu khẽ đáp lại, giọng nói mềm nhũn, nghe như đang làm nũng
hơn là trả lời.
Liêu Duy Tín cười, miệng lẩm bẩm: “Đồ xấu xa, xấu
xa...”. Anh lật người Bạch Ký Minh, để cậu nằm sấp trên giường. Anh nói: “Không
được động đậy, ngoan chút nào”, sau đó âu yếm vành tai cậu.
Bạch Ký Minh co hai tay, đặt ở hai bên đầu. Cậu nhắm
mắt, cảm nhận đôi môi ẩm ướt mềm mại của Liêu Duy Tín, đang nhẹ nhàng chạm vào
cổ mình. Bàn tay anh chậm rãi vuốt ve cơ thể cậu.
Đó là chỗ nhạy cảm của Bạch Ký Minh, cậu buột miệng
rên lên một tiếng, toàn thân cong lên. Bạch Ký Minh giật mình, cả người không
tự chủ run lên nhè nhẹ. Cảm giác ấm áp sau lưng lan dần xuống dưới khoái cảm
dâng lên như thủy triều, cuốn phăng chút lý trí còn sót lại của Bạch Ký Minh.
Cậu khổ sở cựa quậy khiến Liêu Duy Tín cảm nhận rõ ràng sự ham muốn của người
yêu.
Sự hòa hợp quen thuộc lâu ngày mới có được, khiến hai
người đồng thanh thở hắt một tiếng. Liêu Duy Tín tiếp tục ôm cậu, thì thào
trong cơn say: “Ký Minh... Ký Minh... anh yêu em...”.
Tỉnh dậy từ cơn mê muội gần như bất tận, Bạch Ký Minh
phát hiện Liêu Duy Tín vẫn đang đè lên người mình, đầu anh gối lên vai cậu,
miệng không ngừng thở dốc. Bạch Ký Minh không nói gì, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc
anh.
Liêu Duy Tín nhướn người, ngón tay ấn mũi cậu, cười
nói: “Chủ động dụ dỗ người ta, nhiệt tình quá đấy”.
Bạch Ký Minh chau mày: “Anh xuống ngay, đè chết em
rồi”.
“Ai nha!” Liêu Duy Tín trợn mắt, dài giọng kêu, “Mới
đó đã trở mặt rồi, lúc nãy dùng đến anh sao không đuổi anh xuống? Hứ, sớm biết
thế này thì phải mặc kệ em, để em bí bách chết luôn”.
“Đây không gọi là trở mặt, mà là qua cầu rút ván.”
Bạch Ký Minh cười hì hì.
Liêu Duy Tín lườm cậu, buông tay một cái, toàn thân
nằm đè lên người cậu. Bạch Ký Minh kêu một tiếng, nổi giận: “Anh định đè chết
em thật hả?”.
Liêu Duy Tín nhắm mắt, vẻ mặt đầy hưởng thụ: “Dễ chịu
thật, đúng là nằm trên vẫn sướng nhất”.
Bạch Ký Minh bĩu môi, không thèm nói nữa. Liêu Duy Tín
ti hí một mắt, nhìn cậu, cười nói: “Sao không nói gì nữa? Đang đợi em rút ván
đây”. Bạch Ký Minh bực bội càu nhàu: “Bị đè bẹp rồi...”.
Liêu Duy Tín giật mình nói: “Thì ra là thế”. Giơ một
ngón tay vừa chọc vừa sờ cơ thể cậu, Bạch Ký Minh cố nhịn không hé răng. Liêu
Duy Tín làm bộ băn khoăn hỏi: “Con lợn này bao tiền một cân nhỉ? Hơi gầy, sớm
biết thế phải cho ăn nhiều một chút, chỉ ngủ mà không ăn cũng không ổn, sờ
chẳng thích tẹo nào. Ồ, bên dưới còn đỡ, chỉ không biết...”.
Bạch Ký Minh không đợi anh nói hết, giơ chân đạp anh
xuống đất luôn.
Đến khi hai người nghĩ tới chuyện chính phải làm, đánh
răng rửa mặt thay quần áo xong đã mười một giờ hơn. Liêu Duy Tín lôi Bạch Ký
Minh ra bãi đồ xe, bắt đầu hành trình ra mắt bố mẹ Liêu Duy Tín.
Bạch Ký Minh đang loay hoay cài dây an toàn thì Liêu
Duy Tín chìa di động ra: “Gọi cho bố mẹ em, đừng để họ
lo lắng”.
“Lo lắng cái gì chứ, có phải trẻ con nữa đâu, không
cần.” Bạch Ký Minh xị mặt.
“Bảo em gọi thì cứ gọi đi, sao lại không hiểu chuyện
thế nhỉ?” Lần này Liêu Duy Tín không chiều cậu, tự mình ấn số, “Tối qua anh đã
gọi cho bố em rồi, cứ theo tính khí của em thì chuyện còn tệ hơn. - A lô, vâng,
là chú ạ, cháu là Duy Tín đây. Ký Minh đang ngồi bên cạnh cháu, chú đợi một
chút ạ...”. Đưa di động cho Bạch Ký Minh xong, anh bắt đầu khởi động xe.
Bạch Ký Minh cầm lấy điện thoại, vâng dạ vài tiếng,
lại là những câu dặn dò quen thuộc: “Đến nhà người ta đừng tùy tiện quá, phải ý
tứ một chút, nhớ mặc áo ấm, đừng để bị cảm lạnh”. Khó khăn lắm bố cậu mới chịu
cúp máy, Bạch Ký Minh ném di động sang một bên.
Liêu Duy Tín thấy cậu ngồi không thì tiếp tục dặn dò:
“Sau này mồi tuần phải gọi về nhà một lần, hằng năm đến ngày của Bố, ngày của
Mẹ đều phải về nhà. Cuối tháng phải nhớ gửi thuốc bổ về nhà, mồi năm đưa bố mẹ đi
bệnh viện kiểm tra sức khỏe toàn diện. Làm con phải ra dáng con một chút, rõ
chưa?”. Bạch Ký Minh ngoan ngoãn gật đầu, đột nhiên nhớ ra một chuyện, vội nói:
“Đúng rồi, đừng tới nhà anh vội, em còn chưa mua quà biếu bố mẹ anh”. Mặc dù
cậu không thích tiệc tùng, cho dù không hiểu đối nhân xử thế cũng biết rằng tay
không đến ra mắt bố mẹ người yêu thì không hay ho gì.
Liêu Duy Tín cười: “Đợi em nhớ ra thì đã đến Tết Công
gô. Quà anh mua sẵn rồi, rượu và thuốc lá ở ghế sau, chốc em cầm vào nhà, có
lòng là được, bố mẹ anh không chấp nhặt đâu”.
Bạch Ký Minh giờ mới yên tâm, cười hì hì xoa đầu Liêu
Duy Tín: “ừm, chồng thật lợi hại”.
“Biến ngay.” Liêu Duy Tín không chút cảm kích, “Anh là
cún con nhà em chắc”.
Anh có thể vứt bỏ cả thế gian này.
Ít nhất vẫn còn có em đáng để anh trân trọng
Em ở đây
Chính là kỳ tích của đời anh.
Ít nhất vẫn có em (Sandy Lam)
Mẹ Liêu Duy Tín là một người rất dịu d