m, đám khỉ gió này trong lòng rất nôn nóng, huống chi còn có thể thuận tiện cải thiện thức ăn, trong lòng cũng rất lấy
làm vui sướng đấy!"
Thấy Triệu Phương Nghị gật đầu, đoán chừng là quy củ bất thành văn trong quân doanh của bọn họ rồi, liền nói: "Được
vậy thì tốt quá , tôi cũng muốn nếm thử một chút đồ ăn trong quân đội
xem như thế nào, ở nhà cũng đã làm chút đồ ăn một lát nữa mời mọi người
cùng nếm thử."
Phòng của Triệu Phương Nghị rất đơn giản, chỉ có một cái giường sắt tựa vào
trên tường, trên giường có một cái chăn quân dụng trắng như tuyết gấp
gọn gàng như khối đậu phụ vậy, đầu giường còn có một cái tủ và một tủ
sách.
Điền Mật Nhi đi vào trong liền nằm lên trên giường của anh, vùi mặt lên khối đậu phụ hít vào mùi hương quen thuộc. Triệu Phương
Nghị vốn là một quân nhân kiểu mẫu dĩ nhiên không thể ưa nổi hành động
này của cô, liền nói: "Đứng không đúng kiểu đứng, ngồi cũng không đúng
tư thế ngồi, tuổi còn trẻ mà thế nào lại cứ như không có xương như thế,
đến chỗ nào cũng nằm xuống được, nhanh chóng ngồi lên ngay ngắn cho
anh."
Điền Mật Nhi ngồi dậy, lấy tay vén mái tóc rối ra phía sau
rồi nói: "Ăn không ngon như bánh chẻo, đứng không bằng ngã! Người ta
trời còn chưa sáng đã thức dậy, dọc theo đường đi cũng khẩn trương chết
rồi, hiện tại cả người đều mỏi nhừ đau đớn vô cùng!"
Triệu Phương Nghị nhất thời không nói nổi một lời, cô dâu nhỏ vì muốn gặp anh một
lần nên mới mệt mỏi thành ra bộ dạng này, nói không uất ức đó là không
thể nào rồi. Lại bảo cô nằm lên trên giường, không nhẹ không nặng ấn vào các huyệt vị của cô, tay nghề này của anh đạt được mức độ bán chuyên
nghiệp rồi. Vì sau những giờ huấn luyện với cường độ cao thì các cơ bắp
rất dễ dàng bị thương, các đồng đội đều phải tự xoa bóp hóa giải đau đớn cho nhau, dần dà kỹ thuật cũng càng ngày càng lên tay hơn.
"Ừhm, dùng sức một chút, a! Thật là thoải mái!"
Tất cả mọi người đều hiểu khi xoa bóp rất hay phát ra âm thanh mờ ám dễ
dàng làm cho người ta sinh ra những ý tưởng không thuần khiết, hai người càng làm thì càng nóng, nơi cổ cũng liền vướng mắc đưa lên rồi. Nhưng ở bên ngoài chợt vang lên tiếng kẻng báo hiệu nên liền phát hiện ra đây
không phải là nơi có thể thân thiết được, Triệu Phương Nghị cố gắng điều chỉnh hơi thở gấp gáp của mình sau đó giúp Điền Mật Nhi đang thần trí
mơ hồ sửa sang lại quần áo.
"Đi nhanh lên đi, đừng để cho mọi
người chờ, cơm nước xong anh đưa em trở về! Lần tới đừng đến nữa, bớt
cho anh thời gian phải đi đi về về." Trong giọng nói Triệu Phương Nghị
còn mang theo khàn khàn đặc trưng vốn đang động tình.
Điền Mật
Nhi khéo léo gật đầu, làm bộ đáng thương lôi kéo góc áo của anh cầu xin
thương yêu, thật lâu cũng không được nhìn thấy anh rồi. Triệu Phương
Nghị cúi đầu, rồi cầm cái đầu nhỏ của cô hôn lên trán một cái: "Ngoan,
nếu không đi ra ngoài, thì đám tiểu tử hiếu kỳ ở ngoài kia sẽ xông tới
xem náo nhiệt đấy! Bao giờ nghỉ phép trở về nhất định sẽ thương yêu em
thật tốt!"
Điền Mật Nhi không thuận theo, nũng nịu huých anh một
cái! Cái gì chứ? Lại nghĩ cô như một sắc nữ vậy. Cũng chỉ là muốn cùng
anh gần gũi một chút mà thôi, đúng là cọc gỗ thối không biết nhu tình là gì. Triệu Phương Nghị mang cô đi lòng vòng ở bên ngoài nơi đóng quân,
còn đi xem cả khu nhà dành cho gia quyến mới xây được một nửa ở bên chân núi, hoàn cảnh thật không tệ, bên cạnh núi con có cả hồ nước,
nhưng giao thông thì lại không được thuận tiện lắm. Chỉ là cảnh sắc ở
đây tuyệt đẹp, thanh u an tĩnh, một nơi rất tốt để đi thư giãn, thật
không ngờ bọn họ chọn được một nơi như vậy.
Triệu Phương Nghị nói cái này là chủ ý của Dương Chính ủy, trước khi vào quân đội cậu ta đã
từng học qua kiến trúc, là một sinh viên tài cao của Thanh Hoa ở phương diện này rất có uy thế.
Vậy tại sao chạy tới đây làm quân nhân
như vậy ? Triệu Phương Nghị ho khan một tiếng, tiếp tục giải thích, hình như là Dương Chính ủy thích một cô gái đặc biệt rất thích quân nhân, vì muốn chiếm được lòng của mỹ nhân nên cậu ta liền xếp bút nghiên theo
việc binh đao này. Không ngờ mỹ nhân kia không chịu nổi tịch mịch liền
chuyển sang yêu người khác. Cậu ấy cũng bị một phen lao đao nhưng từ đó
cũng bắt đầu thích kiếp sống của quân lữ, một mực theo nghề này cho đến
tận bây giờ cũng không còn tính toán đổi nghề. Không ngờ người lịch sự
hòa nhã như Dương Chính ủy còn có một mặt nhiệt huyết như vậy, vứt bỏ sự nghiệp đầu quân vì hồng nhan, ha ha.
Buổi tối ăn liên hoan không khí rất náo nhiệt, hiện tại đãi ngộ của quân nhân cũng không được coi
là quá tốt, dù là lính đặc chủng, nhưng đãi ngộ phúc lợi còn chưa trình
lên cấp trên phê duyệt. Vịt nướng và thịt bò mà Điền Mật Nhi mang đến
rất được hoan nghênh, có người nghịch ngợm còn nói, về sau chị dâu tới
cửa cứ theo tiêu chuẩn thế này là được!
Đại đội của Triệu Phương
Nghị vẫn nằm trong vòng bí mật nên người ngoài không thể ngủ lại, cơm
nước xong liền nói lời từ biệt với đám quân nhân kia sau đó lên đường
trở về nhà. Để về đến nhà còn phải chạy xe thêm hai giờ nữa, Triệu
Phương Nghị cũ