ng còn phải trở lại đơn vị. Điền Mật Nhi lái chiếc xe Ford kia còn Triệu Phương Nghị thì trèo lên xe quân dụng việt dã đi trước mở đường. Xe quân dụng đúng thật là hung hãn, đèn xe vừa mở liền phóng xạ
ra chung quanh đến tận hai trăm thước, Điền Mật Nhi lái xe ở phía sau
cũng không cần phải mở đèn lớn rồi.
Bọn họ bây giờ mới lái xe đến khu vực ngọn núi phòng thủ, còn phải đi gần một canh giờ đường núi
nữa, ven đường lại không có đèn đường mà Triệu Phương Nghị cũng nhớ Điền Mật Nhi không có bằng lái, cũng không có chính thức học qua lái xe, cho nên lái rất chậm. Mình lái như thế nào đương nhiên Điền Mật Nhi có thể
nắm rõ, nếu mà dùng tốc độ này khi về đến nhà chưa đến nửa đêm mới là
lạ, đến lúc đó anh trở về ban đêm sẽ có nhiều mệt mỏi. Điền Mật Nhi ở
phía sau ấn còi, thúc giục anh đi nhanh lên một chút, nhưng chiếc xe
nguỵ trang việt dã hung hãn kia vẫn hoành tráng đi trước mặt chiếc Ford cô với tốc độ chậm rì rì.
Làm Điền Mật Nhi hận không thể đạp
thẳng chân ga để lao vào đít xe của anh, nhưng cô tự hiểu nếu đụng vào
như vậy, người ta nhất định sẽ không có chuyện gì còn chiếc xe của mình
thì có thể bị phá tan thành từng mảnh, rất nguy hiểm. Triệu Phương Nghị
cũng bị cô thúc giục đến phiền lòng, hiện tại anh cũng không đạp cần ga, chính là mượn lực ở phía trước để chạy nên chiếc xe cũng bị kìm nén khó chịu rầu rĩ vang lên. Nó nếu có thể nói đoán chừng trong lòng cũng biệt khuất lắm, đúng là không biết quý trọng tài nguyên mà.
Sau lưng
cái kèn tin tin vẫn vang lên không ngừng, Triệu Phương Nghị bị thúc giục liền nổi giận, phanh xe lại, mở cửa bước xuống xe. Không có báo trước
mà lại dừng xe nên Điền Mật Nhi thiếu chút nữa liền đụng vào rồi, nếu
không phải kỹ thuật của cô tốt, sợ là chiếc xe kia khó giữ được tính
mạng rồi. Vừa định xuống xe hỏi chuyện gì xảy ra, liền bị Triệu Phương
Nghị từ trong chỗ ngồi kéo ra, đặt ở trên mui xe. Thân thể cường tráng
chen vào giữa chân của cô, đầu chôn ở cổ của cô tùy tiện hôn lên, một
tay theo eo váy túm lấy áo sơ mi của cô, tay còn lại đi vào bên trong
mân mê nơi mềm mại kia.
"Em cứ gấp gáp như vậy sao! Nghĩ em lái
xe một mình tới đây quá mệt mỏi nên không muốn chơi đùa với em! Nếu hỏa
khí lớn như vậy anh sẽ giúp em hạ xuống!"
Cực kỳ bá đạo cậy mạnh
đè cô lên trên mui xe, da thịt đụng vào sắt thép lạnh lẽo, nhưng lại
không dập tắt được nhiệt tình của hai người lúc này. Nhớ lại đời sau có
lưu hành một câu nói đó chính là ‘ quá kích thích ’! Xa cách nhớ nhung
bao nhiêu ngày lại bị vây trong kích tình như vậy, nói không kích động
thì chính là lừa gạt người.
"Sẽ có người nhìn thấy!" Mặc dù nói
như vậy, nhưng vẫn là cầm lấy đầu nhiệt tình hôn lên môi, hai bắp đùi
thon dài quấn lấy người anh, không có một chút ý tứ nào thả anh đi cả,
giống như nhền nhện tinh đang quấn lấy con mồi của mình vậy. Trong bóng
đêm, dáng vẻ xinh đẹp xuất chúng làm cho người ta một chút lý trí cũng
không có, coi như biết rõ là đi vào chỗ chết thì vẫn cam tâm tình nguyện trầm luân.
Triệu Phương Nghị cũng không rời đi đôi môi đỏ mọng
của cô, như gà mổ thóc hôn lên gương mặt của cô rồi dần dần đi xuống,
hai tay vội vàng cởi thắt lưng võ trang ra, hàm hồ nói: "Không có việc
gì, con đường này chỉ thông lên chỗ bọn anh ở, cũng không cho xe khác đi vào!"
"Vậy anh cũng phải tắt đèn xe đi đã chứ, sáng quá rồi
!"Màn đêm đen kịt mà lại có một chỗ sáng trưng như vậy, ngộ nhỡ thực sự
có người cho dù có cách thật xa thì vẫn có thể nhìn thấy bọn họ đang làm gì.
"Không có việc gì! Để anh nhìn thật kỹ em một chút, muốn sắp chết rồi !" Nói xong dùng sức động thân một cái, thoải mái than lên một tiếng.
Khó khăn lắm mới có thể giữ vững tác phong đứng đắn như
vậy, anh cũng rất tiếc nuối vì chỗ dành cho người nhà vẫn chưa xây xong, nếu không thì tối hôm nay cô dâu nhỏ của anh đã có thể ngủ lại rồi. Mặc kệ ban ngày phải huấn luyện nhiều, có bao nhiêu mệt mỏi, tiêu hao bao
nhiêu mồ hôi và thể lực, nhưng buổi tối một mình nằm ở trên giường, nhớ
tới vợ trong lòng luôn thấy không thoải mái, phải dùng hết hơi sức để
kìm nén khao khát ở trên người. Sang hôm sau lại sinh long hoạt hổ như
thường, huấn luyện cho đám binh lính kia lên tiếng oán than dậy đất,
nhất trí cho là, thể lực và sức chịu đựng của đại đội trưởng chính là
ông cụ muốn thắt cổ, ngại phải sống lâu rồi, người này chính là một cầm
thú, người bình thường khó có thể so sánh được.
Sau khi xong
chuyện cả người của Điền Mật Nhi cũng mệt lả, Triệu Phương Nghị sửa sang lại quần áo cho cô sau đó bế lên trên xe việt dã. Rồi trở lại nhặt lên
tất chân và quần lót đã bị anh xé nát, lau đi vũng nước trên mui xe, sau đó lại xử lý vài cái vụn vặt, móc ra cái bật lửa để hủy đi chứng cứ.
Dùng dây thừng đem hai chiếc xe trước sau cố định, nhìn sang đã thấy Điền
Mật Nhi ngủ rồi, liền cởi áo khoác ngụy trang đắp lên cho cô, một mình
lái hai chiếc xe đi về nhà. May nhờ trong hai chiếc xe có một chiếc treo giấy phép quân dụng, một chiếc thì có biển số xe của chính phủ, nếu
không xe không có người lái như vậy đã sớm bị cảnh sát gi
