o, ai cũng có nỗi khổ của mình. Vậy thì
tôi có quyền gì mà trách móc người khác?
Cố Từ Viễn đưa chai nước suối cho tôi. Tôi giật mình bừng tỉnh, cậu ta lại
mua tờ báo trải xuống đất bảo tôi ngồi xuống. Nhìn một thiếu gia như cậu ta bận
rộn xếp chỗ cho tôi, tôi có chút cảm động.
Tôi không kìm được khẽ hỏi:
- Cậu thật sự thích mình sao?
Cậu ta bị câu hỏi bất ngờ của tôi làm cho sững sờ, một lúc lâu sau không nói
gì, chỉ cúi đầu rải báo.
Tôi ngượng ngùng chuyển chủ đề:
- Cậu chưa đi loại tàu này bao giờ đúng không?... Chắc chắn là chưa, hồi học
cấp ba, cứ trời mưa là lại thấy chiếc xe nhà cậu đỗ ở cổng trường, người giàu có
như cậu chắc chắn không nghĩ đến loại tàu này…
Cậu ta rải báo xong rồi ngồi xuống, sau đó đập tay vào chỗ trống bênh cạnh,
bảo tôi ngồi xuống.
Không khí nồng nặc mùi thuốc lá. Cố Từ Viễn vỗ vai, tôi cũng không e thẹn,
vờ ra vẻ xấu hổ nữa, gục đầu vào bờ vai ấy. Tôi lại ngửi thấy mùi hương thoang
thoảng trên người cậu ấy.
Ký ức khứu giác của con người với vạn vật lúc nào cũng vượt qua thị giác,
xúc giác và thính giác.
Tôi mãi mãi không quên mùi hương thoang thoảng trên người cậu ấy.
Cho dù sau này tôi gặp rất nhiều chàng trai. Có những người rất anh tuấn, có
những người rất sạch sẽ, hay có những người tỏa sáng chói lọi, nhưng tôi vẫn cảm
thấy Cố Từ Viễn là dòng suối mát duy nhất trong trái tim mình.
Có lẽ tối hôm ấy Cố Từ Viễn đã nói gì đó với Quân Lương nên cô ấy đã giải
thích với tôi.
Có lẽ nghĩ đến việc điện thoại của tôi dùng dịch vụ Roaming, vì thế cô ấy đã
gọi điện thoại bàn. Mẹ tôi ngồi trong phòng khách xem ti vi, tôi không tiện nói
chuyện điện thoại. Nhưng tôi càng im lặng thì Quân Lương càng nghĩ rằng tôi rất
tức giận.
Cả hai đều im lặng một lúc, cô ấy thở dài:
- Haizzz, Sơ Vi, không phải mình cố tình không nói cho cậu biết mà là mình
luôn nghĩ rằng có chỗ nào đó không đúng, có thứ gì đó chưa chắc chắn. Mình
muốn đợi sau khi tất cả rõ ràng sẽ nói với cậu.
- Cậu cũng đừng trách Cố Từ Viễn, là mình bảo cậu ấy đừng nói, suy cho
cùng tất cả vẫn chưa rõ ràng.
- Thực ra hồi nghỉ hè mình và Đỗ Tầm đã… biết nói với cậu thế nào nhỉ?
Đợt tốt nghiệp mình bảo cậu đi Thượng Hải chơi với mình, cậu nói cậu nghèo
không chịu đi. Mình đành phải đi một mình. Nào ngờ lại gặp Cố Từ Viễn ở đó,
càng không ngờ cậu ta và Đỗ Tầm lại là bạn thân từ nhỏ…
Quân Lương nói đến đấy, cuối cùng tôi không kìm được nói xen vào:
- Thế cậu và Đỗ Tầm quen nhau từ khi nào?
Cô ấy hít một hơi thật sâu:
- Cậu còn nhớ sau đợt thi năng khiếu mình đã nói với cậu lần đầu tiên trong
đời mình xin số điện thoại của một chàng trai chứ! Chàng trai đó chính là Đỗ Tầm.
Một người từ trước tới nay luôn kiêu căng, ngạo mạn, không thèm bận tâm
đến người khác như Tô Quân Lương lại chủ động xin số điện thoại của con trai.
Chuyện này đến chết tôi cũng không quên!
Trước khi thi đại học, khi chúng tôi ôn tập ở trường, một học sinh học năng
khiếu như Quân Lương đang chạy khắp các thành phố tham gia thi năng khiếu.
Hôm cô ấy đến trường đại học chúng tôi đang học dự thi, thể hiện rất tốt, mấy bạn
cùng tham gia thi năng khiếu tâm trạng rất vui, hẹn nhau buổi tối đến quán bar
uống vài ly chúc mừng.
Cả nhóm có bốn cô gái, tính cả Quân Lương. Muộn một chút có hai cô gái đi
trước. Quân Lương nhìn mấy người còn lại, trong hai nam sinh một người đã có
bạn gái, một người còn lại là kiểu người Quân Lương ghét nhất - béo phì. Cô gái
còn lại là “nữ võ sĩ quyền anh” hung hăng.
Quân Lương nằm bò ra bàn tung xúc xắc. Đang định tạm biệt mọi người ra
về thì “nữ võ sĩ quyền anh” Đỗ Hiểu Phong bỗng nhiên chạy về phía Quân Lương
như điện giật, áp sát vào tai cô, nói:
- Này cậu nhìn kìa, anh chàng ở bàn kia rất được.
Lúc Quân Lương nhìn về phía chàng trai ấy, tiếng nhạc ồn ào trong quán bar
bỗng như dừng lại trong thoáng chốc. Đỗ Hiểu Phong đỏ mặt thẹn thùng, dùng
cánh tay nhỏ bé cường tráng của mình khích lệ Quân Lương:
- Cậu giúp mình đi thám thính tình hình đi!
Quân Lương sững người nhưng trước ánh mắt khẩn thiết của Đỗ Hiểu
Phong, đành phải miễn cưỡng quay sang đó.
Mặt Quân Lương đỏ bừng, lúc cô ấy đi đến trước mặt chàng trai mặc áo đen,
chàng trai ấy đang ngây người nhìn cô. Cô ấy cười trông rất xinh:
- Chào bạn, bên kia có một cô gái muốn làm quen với bạn, cho xin số điện
thoại, được không?
Chàng trai nhìn về phía bàn của Quân Lương, hình như không coi “nữ võ sĩ
quyền anh” là con gái. Anh ta chậm rãi nói:
- Bàn bên đó có con gái sao?
Quân Lương không làm khó anh ta, nhíu mày rồi quay người về chỗ ngồi,
nói với Đỗ Hiểu Phong:
- Cậu hết hy vọng rồi.
Chẳng bao lâu sau chàng trai ấy ra về, lúc đi ngang qua Quân Lương, cậu ta
mỉm cười với cô ấy như muốn nói “tạm biệt”. Không biết cồn đang “tác oai tác