ám chỉ chuyện gì. Một lúc lâu cô không nói gì, dường như đang suy nghĩ liệu rằng
lúc này rời xa ông ta có phải là quá tàn khốc không.
Nhưng ông ta xua tay:
- Anh chuẩn bị cho em ít tiền, sau này em có thể sống theo ý của mình,
không cần phải chịu sự bó buộc của đồng tiền. Gặp được người đàn ông tốt thì lấy
anh ta, đừng bao giờ nói với anh ta về quá khứ của em.
Ông ta thật lòng yêu thương cô, nghĩ đến đây, cô thấy sống mũi cay cay,
nước mắt tuôn trào. Cô định nói thêm điều gì đó nhưng ông đã nói trước:
- Đi đi, ở bên em mấy năm nay là đủ rồi. Ngay từ lúc đầu anh đã nói rồi, đây
chỉ là một cuộc giao dịch.
Sau khi rời xa ông, cô không tìm gặp ông nữa, giống như lúc rời khỏi hộp
đêm, vốn dĩ cô muốn giữ liên lạc với Trần Man Na nhưng đối phương cũng từ chối
cô giống người đàn ông này:
- Thẩm Ngôn, hôm nay em bước chân ra khỏi cánh cửa này, từ nay về sau
chúng ta là người xa lạ. Không phải chị tuyệt tình, em hiểu đấy, chị cũng vì muốn
tốt cho em.
Những người chứng kiến những năm tháng thê thảm này của cô, tốt nhất là
sau này đừng bao giờ nhận mặt. Nói cho cùng những người này cũng là quý nhân
trong cuộc đời Thẩm Ngôn, không có họ thì sẽ không có Thẩm Ngôn sau này.
Sau khi người đàn ông này bị bắt, chút lương thiện còn sót lại trong cô thôi
thúc cô tìm con gái của ông. Bởi vì đã từng nhận ân huệ của người đàn ông này
nên cô muốn cố gắng hết sức chăm sóc cho cô gái tên Tô Quân Lương.
Trong tiềm thức, có lẽ vì cô biết mình đã trở nên lớn mạnh, không còn là cô
gái nghèo khổ sống trong nhà trọ tồi tàn năm mươi tệ một ngày nên cuối cùng cô
có thể đứng thẳng lưng, làm một người ban ơn.
Nhưng ban ơn không có nghĩa là dâng hạnh phúc của mình cho người đó.
Tiền bạc, ngoại hình, sự từng trải, trí tuệ, những thứ này cô đều có. Bây giờ
thứ cô thiếu chẳng qua là một người đàn ông cô có thể khống chế, có một cuộc hôn
nhân mà cô có thể khống chế, xây dựng một gia đình mà cô có thể khống chế.
Cho dù thế nào cũng phải đảm bảo là không để mất đi sự khống chế, đây
chính là triết lý sống của Thẩm Ngôn.
Mang theo nụ cười thắng lợi, cô chầm chậm phóng xe trên con đường về
nhà. Sau này không được hút thuốc nữa. Cô sờ bụng, thầm nghĩ.
Còn Lê Lãng, ngồi trong xe của mình, anh cảm thấy mình đã bị Thẩm Ngôn
kéo vào một cuộc hôn nhân không thể trốn thoát.
3 – Quân Lương, chi bằng chúng ta cùng chết.
- Kết hôn? - Nghe thấy Thẩm Ngôn nói tin này, phản ứng đầu tiên của tôi là
kinh ngạc, sau đó cảm thấy vui thay cho chị ấy. - Hay quá, có lẽ đây là tin tốt lành
nhất mà em nghe được trong thời gian gần đây.
Từ đầu đến cuối Thẩm Ngôn luôn giữ nụ cười nhẹ nhàng và đúng mực,
không giống với những cô gái khổ sở chờ đợi bạn trai cầu hôn, sau khi khó khăn
lắm mới đạt được tâm nguyện, cảm động đến rơi nước mắt.
Có lẽ sau khi đã trải qua nhiều chuyện như vậy tôi đã trở nên khác người,
hoặc có lẽ là tôi luôn rất khác người. Có điều trước đây biết cách che giấu. Nhưng
khi nghe thấy tin vui này, tôi không kìm được nắm tay chị ấy, chân thành nói:
- Chị Thẩm Ngôn, chúc mừng chị!
Chị ấy mỉm cười:
- Thực ra bản thân chị cũng cảm thấy có chút vội vàng. Bao nhiêu năm nay
chị cứ phiêu bạt mãi. Mỗi lần nhìn thấy cảnh hai người nắm tay cùng về nhà trên
phim, chị lại nghĩ đến bao giờ tình tiết này mới xuất hiện trong cuộc đời của mình.
Mặc dù chúng tôi hơn kém nhau năm tuổi nhưng những gì chị ấy đã trải qua
nhiều hơn tôi gấp nhiều lần. Nhưng khi chị ấy nói câu ấy, tôi vẫn cảm thấy trong
lòng trào dâng một nỗi xót xa.
Chúng ta chỉ nhìn thấy vòng sáng trên bề mặt của mặt trăng, còn phần ẩn
khuất trong vũ trụ như thế nào e rằng chỉ nó mới biết được.
- Sơ Vi, em biết không? Hôm ấy chị nghe Lê Lãng nói muốn kết hôn với
chị, mặc dù anh ấy nói anh ấy vẫn chưa chuẩn bị xong nhưng cũng nguyện cố gắng
để học cách làm một người chồng tốt, một người cha tốt. Chị là một người điềm
tĩnh, nhưng cũng đã khóc trước mặt anh ấy…
Tôi gật đầu lia lịa, không hiểu vì sao tôi chỉ muốn để chị biết tôi hiểu cảm
giác của chị. Tối hôm ấy, khi Cố Từ Viễn nói với tôi những lời ấy, tâm trạng của
tôi giống tâm trạng của chị, cảm thấy mình bất lực. Chỉ trong một giây mà nảy ra
biết bao suy nghĩ. Bao năm nay, tôi chưa bao giờ tưởng tượng người đàn ông của
mình trong tương lai sẽ như thế nào.
Còn bây giờ tôi đã biết đó là một người như thế nào.
Một người không có quá nhiều điểm nổi bật, một người khiến tôi vui cũng
khiến tôi buồn, một người thật lòng yêu thương tôi và đáng để tôi yêu, khiến tôi
muốn trao cả hiện tại và tương lai cho người ấy. Vì sự xuất hiện người ấy, tôi có
thể tha thứ cho những gì mà trước đó vận mệnh đã gây khó dễ cho tôi.
Tôi thật sự hiểu điều đó.
Có thể nhận ra Thẩm Ngôn cũng có chút xúc động, hai mắt ngấn lệ:
- Sơ Vi, những năm trước đây, năm nào chị cũng đi du lịch, như