nghe câu này nhưng em làm sao có thể vui vẻ tận
hưởng tình yêu mà không hỏi han anh trong lúc anh đang khó khăn như thế…
Xin lỗi… Thật sự xin lỗi…
Vận mệnh lúc nào cũng cho bạn một đòn chí mạng vào cái lúc mà bạn
không thể ngờ tới.
Trời sáng như vậy mà bạn vẫn cảm nhận được bóng đêm bất ngờ ập tới bao
trùm lấy bạn… Giống như mỗi lần đi tàu về thành phố Z, đột nhiên đi vào đường
hầm, ngoài khuôn mặt trắng nhợt của mình trên cửa kính, bạn không nhìn thấy gì
cả.
Tôi nhận được điện thoại của Lâm Mộ Sắc đúng vào cái lúc ấy.
Cô ta khẽ nói:
- Tống Sơ Vi, cô có muốn gặp tôi lần cuối không? Cố Từ Viễn đang trên
đường tới gặp tôi rồi.
Đôi bàn tay đã vô số lần kéo tay ra khỏi hạnh phúc, ném tôi vào hang sâu
thăm thẳm lại một lần nữa tấn công tôi.
Đứng trên đường xe cộ tấp nập, bỗng nhiên tôi có cảm giác như đang đứng
giữa hoang mạc cổ xưa.
Dường như trong cuộc sống của tôi có những cánh cửa không thể mở hết.
Trước khi mở một cánh cửa, tôi tưởng rằng sắp được nhìn thấy thế giới mới bao la
vô tận nhưng không ngờ, phía sau mỗi cánh cửa đều là bóng tối.
Dường như hố đen của vũ trụ đang kéo tôi chìm xuống sâu hơn…
Lúc tôi đang ở trên xe thì Cố Từ Viễn đã đến chỗ đó trước tôi một bước.
Lâm Mộ Sắc mặc áo lông trắng, quần bò, đi giày vải, xõa tóc, lắc lư trên lan
can tầng bảy. Nghe thấy tiếng bước chân phía sau, cô ta cũng chẳng thèm quay đầu
lại.
Đàn chim bay lượn giữa không trung, cảnh tượng này khiến Cố Từ Viễn có
một cảm giác quen thuộc mơ hồ.
Là… cảnh tượng Trần Chỉ Tình nhảy lầu mà hôm ấy Đỗ Tầm đã nói với
anh. Chính là như thế này…
Cố Từ Viễn thấy lòng chùng xuống, giọng nói cũng có chút run rẩy:
- Lâm Mộ Sắc, rốt cuộc cô muốn thế nào?
Cô ngoảnh đầu lại, nhìn Cố Từ Viễn rồi mỉm cười:
- Anh muốn học Đỗ Tầm không? Tôi không bận tâm học Trần Chỉ Tình.
- Cô đừng có điên nữa! - Tình thế cấp bách, Cố Từ Viễn cũng chẳng bận tâm
đến phong độ, khí chất nữa - Mẹ kiếp, đây không phải là cùng một chuyện. Trần
Chỉ Tình là bạn gái chính thức của Đỗ Tầm. Tống Sơ Vi là bạn gái chính thức của
tôi. Cô không hiểu rõ mối quan hệ này à?
Cho dù Cố Từ Viễn lo lắng như thế nào, Lâm Mộ Sắc vẫn ngồi trên lan can
không nhúc nhích.
Giằng co một lúc, Cố Từ Viễn không kìm được lại gần kéo cô ta xuống:
- Cô xuống đây đã!
Lâm Mộ Sắc khéo léo tránh tay anh, né người ra ngoài một chút. Cuối cùng
cô ta nói:
- Cố Từ Viễn, anh đừng tưởng rằng hôm nay tôi muốn dùng cái chết để bắt
anh ở bên tôi. Tôi nói cho anh biết, tôi không cần!
- Không cần!
Toàn thế giới như chìm trong im lặng, chỉ nghe thấy tiếng gào xé ruột xé gan
của cô ta!
Anh tưởng rằng tôi vẫn còn bận tâm ư? Tôi không cần gì cả!
Rất nhiều đêm sau đó, chỉ cần nhắm mắt lại là tôi lại nghĩ đến hình ảnh Cố
Từ Viễn ngã trước mắt tôi…
Chỉ nghe thấy tiếng ù ù bên tai. Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy cánh tay phải của
Lâm Mộ Sắc đang chới với giữa không trung. Nhưng tôi thật sự, thật sự không biết
rốt cuộc cánh tay ấy muốn kéo anh hay đẩy anh…
Cảm giác tanh nồng từ khoang ngực dồn lên cổ họng, tôi giống như một
khúc gỗ, đổ gục xuống. Tiếng kêu gào của Quân Lương, đám đông xung quanh, tất
cả đều biến mất trong thế giới của tôi…
Đúng vào thời khắc nối giữa hoàng hôn và đêm tối, tôi nhận được điện thoại
từ biệt của Quân Lương.
Giọng nói của cô ấy nghe có vẻ không chân thực.
- Sơ Vi, bây giờ mình đang ở phòng chờ sân bay, còn mười lăm phút nữa là
lên máy bay…
Tôi hiểu ý của cô ấy: Cậu không cần đến tiễn mình, cho dù cậu muỗn tiễn thì
cũng không kịp nữa.
Cuộc điện thoại kéo dài năm phút, tôi im lặng bốn phút rưỡi. Tôi nghe thấy
Quân Lương nói bằng giọng điệu như đang tự chế nhạo:
- Không biết chừng bay qua đường đổi ngày, mình sẽ không nhớ gì nữa, đầu
thai kiếp khác.
Nói xong câu ấy, đầu dây bên kia vang lên tiếng cười của cô ấy. Tôi có thể
tưởng tượng được dáng vẻ của cô ấy khi cười, nếp nhăn nhỏ trên cánh mũi, khoé
miệng nhếch lên.
Ngừng một lát, giọng nói của cô ấy trở nên nặng nề:
- Sơ Vi, bao nhiêu năm nay, chuyện khiến mình hối hận nhất không phải là
bất chấp tất cả để ở bên Đỗ Tầm mà là từng nói những lời khiến cậu tổn thương…
Tôi nắm chặt điện thoại, mỉm cười và nói:
- Không, Quân Lương, thực ra cậu nói không sai.
Chúng ta đã từng tin tưởng, đã từng tưởng rằng đáng dùng cả sinh mệnh để
theo đuổi và bảo vệ. Thì ra không phải như vậy. Thì ra không có gì.
Chúng ta trái ngược nhau, kiên định với niềm tin khác nhau nhưng cuối cùng
lại nhận được cùng một kết quả.
Rất nhiều năm sau, tôi vẫn không thể hiểu được rốt cuộc đó là do vận mệnh
quá tàn nhẫn hay là sự nhân từ mà vận mệnh đã ban phát.
Từ nhỏ chúng ta đã biết mặt trăng là vệ tinh tự nhiên duy nhất của trái đất.
Hàng trăm triệu năm nay, nó không ngừng quay quanh trái đất.
Sau này lớn lên, thỉnh thoảng tôi lại nghĩ thứ gì khiến nó ki
