thoại của Nghiêm Lạc, biết chuyện Tiểu
Phương qua đời thì cũng hoảng sợ. Mai Côi ở trong văn phòng của Nghiêm
Cẩn, đem những hình ảnh thoáng hiện qua trong đầu Tiểu Phương ra nghiền
ngẫm. Tiểu Phương lúc đó thực sự rất yếu ớt, lại bị hoảng sợ nên đầu óc
hỗn loạn, những hình ảnh tìm ra được đều rất lung tung. Mai Côi cũng
chẳng xem được gì hơn, đành truyền thông tin cho Nghiêm Cẩn xem có thể
tìm ra được điều gì không.
Nghiêm Cẩn ngồi bên, vừa xem những thông
tin Mai Côi truyền qua vừa nhét thịt bò khô vào miệng cô bé. Nhìn đến
chỗ trong tù thì nói:
- Anh đã sai người điều tra ngục
giam Tiểu Phương từng ở xem có gì khác không và tình huống mấy năm qua
của cô ta. Em nói người muốn giết Tiểu Phương kia, anh đã cho người vẽ
ra rồi, cũng sẽ tìm người đi điều tra
Cậu thoáng dừng lại:
- Thực sự em có cảm giác khác lạ với người phụ nữ đó sao?
Mai Côi gật gật đầu:
- Tuy rằng khuôn mặt rất xa lạ nhưng ý nghĩ đó có thể là mẹ cứ tự nhiên mà hiện hữu thôi
- Được rồi, lần này anh bảo bọn họ cẩn thận điều tra, tránh tiết lộ tin tức.
- Chúng ta có nên đến nhà tù một lần không, em tìm kiếm trong đầu bọn họ nhanh hơn là đi hỏi nhiều
Mai Côi nói rất khẩn thiết nhưng Nghiêm Cẩn lại không đồng ý:
- Cũng không thể chuyện gì cũng
đều để em đi tìm được, hơn nữa việc này nên giữ bí mật, cả hai chúng ta
cùng xuất hiện sẽ bị nghi ngờ. Dù sao về thân phận, em vẫn chỉ là học
sinh, điều tra án mạng chưa tới lượt em xuất hiện, nếu để bác sĩ X kia
nhận biết được thì không xong rồi. Chuyện tìm manh mối chúng ta ngầm
tiến hành, việc bôn ba bên ngoài để cho mấy người trong thần tộc đi làm
là được
Vì để ứng phó với bác sĩ X mà Nghiêm Lạc cố ý tập hợp một tiểu đội thần tộc để phối hợp với Nghiêm Cẩn.
- A, vậy sao? Giờ em đã làm xong rồi, nên làm gì nữa đây?
Mai Côi có chút thất vọng.
- Có lớp thì về trường, không có lớp thì anh đưa em đi dạo phố
Dùng dạo phố để yểm trợ việc phá án, lấy việc phá án để lấy cớ hẹn hò, cuộc sống thật đẹp.
Nhưng còn chưa được hai ngày thì Nghiêm
Cẩn đã phát hiện chẳng có gì đẹp cả, chỉ là cậu tưởng tượng mà thôi. Án
mạng tạm thời không có tiến triển gì, Tiểu Phương qua đời, hồn phách đã
được thu lại nhưng hồn thể của cô ta quá yếu không thể nào thẩm tra được gì, chỉ đành đưa vào kho hồn để chờ đợi thu xếp việc luân hồi. Nguyên
nhân cái chết của cô ta là bị tắc thở, theo tình huống thì khả năng lớn
là bình dưỡng khí bị trục trặc, dù y tá ở trong cũng không nhận được
cảnh báo của thiết bị, lúc vào phòng dụng cụ vẫn bình thường nhưng máy
móc trục trặc là lời giải thích hợp lí duy nhất. Bằng không, dưới tình
huống đó, chẳng có người ngoài tiến vào, Tiểu Phương tắt thở khó hiểu
như vậy thì sao có thể giải thích được. Nhưng đây không phải là điều
Tiểu ma vương phiền lòng, điều khiến cậu không thoải mái là sau khi về
trường, Mai Côi được tỏ tình.
Không phải là đám nhóc náo loạn nhét thư
tình rồi bỏ chạy, cũng chẳng phải là mấy kẻ cầm hoa hồng ca hát mà sự
thổ lộ rất chân thật, ngồi đối diện, nhìn thẳng Mai Côi mà nói “anh
thích em, hi vọng giờ anh có thể làm bạn trai em, về sau có thể làm
chồng em”.
Việc này nếu là nam sinh khác làm thì
Nghiêm Cẩn sớm đã vung quyền đánh qua rồi chỉ vào mũi đối phương mà mắng là đồ không biết xấu hổ, rùa con nhà cậu đáng yêu, ngoan ngoãn như vậy, mày mà xứng sao? Nhưng lần này người tỏ tình lại là Thẩm Phi.
Thẩm Phi ấy à, người mãi mãi luôn sạch
sẽ, nhã nhặn, nho nhã, khách khí, lễ độ, người được mệnh danh là bạch mã vương tử toàn trường lại tỏ tình với Mai Côi.
Nói thật, Tiểu ma vương đề phòng Mặc
Ngôn, đề phòng Lam Băng, đề phòng Ngụy Anh Vân, thậm chí là cả Dung Hiên nhưng không ngờ đối thủ lại là Thẩm Phi. Người này luôn duy trì khoảng
cách lễ phép với nữ sinh, chưa từng biểu lộ có ý đồ gì với Mai Côi nhưng chẳng ngờ ra tay lại ngoan tuyệt, chuẩn xác như vậy
Nghiêm Cẩn giờ nghĩ lại, Thẩm Phi trước
giờ luôn mỉm cười dịu dàng với Mai Côi, ánh mắt nhìn Mai Côi luôn ấm áp, kiên nhẫn mà lễ độ. Mẹ kiếp, đấy thực ra chính là lòng dạ Tư Mã Chiêu,
sao cậu không phát hiện sớm? Nếu cậu sớm hiểu rõ âm mưu của Thẩm Phi thì đêm nay lúc tự học cậu sẽ không cho Mai Côi đi tìm Thẩm Phi mượn vở.
Lúc đó Mai Côi ôn được một nửa, quay đầu nhìn nhìn, Thẩm Phi ngồi ở vị
trí gần cửa sổ đằng sau nên cô bé bảo với Nghiêm Cẩn rằng đi qua mượn vở Thẩm Phi một chút sẽ về. Kết quả, mẹ nó chứ, đi rồi không thèm về, Tiểu ma vương quay đầu nhìn thì giận đến suýt nữa cắn vỡ răng
Tuấn nam mỹ nữ ngồi bên nhau, ánh đèn
huỳnh quang từ trên chiếu xuống, phía sau là cửa sổ với bóng tối dầy
đặc, hoàn cảnh thực ra chẳng có gì nhưng vẻ mặt của hai người rất động
lòng người. Thẩm Phi dịu dàng cười, nhẹ nhàng nói cái gì đó, ánh mắt
nhìn Mai Côi nóng rực. Mặt Mai Côi ửng hồng, không dám nhìn Thẩm Phi,
trông rất thẹn thùng, đáng yêu. Này này này, không cần nghe bọn họ nói
gì, dùng đầu gối Tiểu ma vương cũng biết là đã xảy ra chuyện gì.
Nghiêm Cẩn hậm hực, đám ruồi bọ lúc trước cậu có thể thoải mái đuổi nhưng nhìn tình cảnh này cậu lại không dám đi lên chỉ vào mũi T
