. Mọi thứ này đều không
giống như là Trần Bình có thể làm
Chẳng lẽ hung thủ có thân phận khác?
Nghiêm Cẩn tham gia buổi họp, nghe điều tra viên và nhân viên của
hiệp hội siêu năng lực đang phân tích vụ án mạng này. Vụ án mạng này,
Nghiêm Cẩn có suy nghĩ của chính mình, Trần Bình dùng mọi cách để né
tránh bác sĩ X, ngoài không muốn năng lực của mình bị lợi dụng thì chắc
chắn còn một nguyên nhân lớn nữa chính là cô ấy muốn bảo vệ rùa con.
Cũng như Lỗ Cầm, sau khi gặp rùa con thì lập tức tự sát, hai người hẳn
đều là vì bảo vệ rùa con. Mà Tiểu Phương từng làm bảo mẫu của rùa con,
có lẽ Trần Bình tìm được trong suy nghĩ của Tiểu Phương mà biết, vì để
giết người diệt khẩu nên mới ra tay.
Nếu là như vậy thì kẻ tòng phạm kia không giết chết Tiểu Phương mà
giữ cô ta lại, đó mới chính là người muốn tìm ra tin tức tình báo.
Nghiêm Cẩn lặng lẽ nhìn quanh nhân viên tham gia hội nghị một lượt.
Ngồi ở đây tất cả đều là những nhân viên cao cấp của công ty và lãnh đạo của hiệp hội siêu năng lực và điều tra viên. Nếu thực sự là nội gián,
rất có thể đang an vị ngay trong phòng họp này.
Nếu cậu đoán không nhầm, bác sĩ X kia hẳn còn không biết đến sự tồn
tại của rùa con nên nhiều năm qua vẫn chỉ đi tìm mẹ chứ không hề biết
đến rùa con.
Tổ điểu tra công khai những manh mối nhưng không bao gồm Trần Bình
cho nên mọi người đều phỏng đoán là Tần Nam hoặc Tiểu Phương. Tư liệu
của Tiểu Phương bị tra ra rất rõ ràng, thậm chí chuyện từng làm bảo mẫu
cho Mai Côi rồi bị đuổi việc cũng được nhắc đến. Mọi người đều không
đoán ra nổi một người phụ nữ như vậy thì có liên quan gì đến Tần Nam
được. Bất luận là thân thế hay bối cảnh, hoàn cảnh sống, quan hệ xã hội
đều chẳng liên quan gì đến nhau.
Hạ Bồi cúi đầu, lặng lẽ nhớ hết mọi thứ. Từ lần trước liên hệ với
Hùng Đông Bình, cậu rõ ràng đã thay đổi, không còn vẻ tự ti khiến người
ta chán ghét nữa. Nghiêm Cẩn biết lúc này cậu ta nhất định đang cố gắng
nghe lén suy nghĩ của mọi người. Đáng tiếc Hạ Bồi không biết, lúc này
rùa con đã ngồi trong văn phòng của Nghiêm Cẩn mà nghe lén hết suy nghĩ
của mọi người
Cuộc họp thực sự rất dài, kết quả đúng như Nghiêm Cẩn đoán, không
chút tiến triển. Hạ Bồi cũng không tìm được tin tức gì có ích mà Mai Côi cũng vậy.
Nghiêm Cẩn quay về văn phòng, thấy Mai Côi lắc đầu nhìn mình thì hiểu cô bé cũng chẳng tìm được tin gì như mình. Nghiêm Cẩn vuốt đầu Mai Côi:
- Đừng vội, nhất định sẽ có ngày có đột phá.
- Em tìm kiếm hết suy nghĩ của mọi người trong viện rồi, dường
như cũng chẳng có gì đặc biệt, không có ai biết gì về nguyên nhân cái
chết của Tiểu Phương hết. Mai Côi báo cáo
Nghiêm Cẩn sửng sốt:
- Bệnh viện xa như vậy, em ngồi đây tìm?
Phía bên bệnh viện, cậu từng nghĩ có phải là Trần Bình muốn giết Tiểu Phương mà bị người ngăn cản nên mới đuổi tới bệnh viện mà tìm giết
không. Nhưng hiện trường và bênh viện đều như nhau, Trần Bình không thể
động thủ được. Đầu tiên là camera theo dõi của bệnh viện không hề có
bóng dáng Trần Bình. Hơn nữa mỗi lần có người vào, người bảo vệ cũng đều nghiêm mật giám sát bọn họ, đợi mọi người rời đi rồi lại đóng cửa nên
việc Tiểu Phương chết cũng giống như Tần Nam vậy, rất li kì
Mai Côi ngồi trên ghế xoay của Nghiêm Cẩn, hai chân đá đá mà đáp:
- Vâng ạ, em vừa nãy ngồi ở đây thấy chán nên tìm kiếm
Đã qua lâu như vậy, tuy rằng cô bé đã cam đoan sẽ không chấp nhận
Thẩm Phi, đương nhiên là như Nghiêm Cẩn nói, không thể để Thẩm Phi mê
hoặc được nhưng Nghiêm Cẩn vẫn giám sát cô nhóc rất nghiêm mật. Lúc
không có lớp thì sẽ dẫn Mai Côi ra ngoài tìm manh mối hoặc dẫn Mai Côi
đến công ty làm bài tập.
Thực ra Mai Côi cũng có một bí mật nhỏ, bí mật không thể để anh biết
đến được. Cô bé không chịu chấp nhận Thẩm Phi không phải vì mình là tâm
ngữ giả mà quan trọng nhất, cô bé đã có người trong lòng.
Nghiêm Cẩn nhìn cô bé chiếm chỗ nhưng cũng không đuổi Mai Côi đi, tự
bê laptop ra sô pha ngồi, còn dặn dò Mai Côi làm bài tập cho xong. Hai
người ai làm việc nấy, văn phòng trở nên an tĩnh lại
Hai tháng này Nghiêm Cẩn bận đến choáng váng, vừa phải canh phòng rùa con không cho người khác cướp đi vừa phải theo dõi vụ án, mau chóng tìm ra bác sĩ X mấy ngày gần đây còn xả ra việc, cậu cả ngày ngủ chẳng được đến mấy tiếng. Giờ nhìn nhìn tài liệu một chút mà đã ngủ gật trên ghế
sô pha. Mai Côi làm xong bài tập, nhìn đồng hồ, thấy đã đến lúc nên về
nhà. Cô bé đi đến sô pha, định đánh thức Nghiêm Cẩn nhưng thấy cậu đang
ngủ mà vẫn cau mày, có vẻ rất mệt mỏi.
Mai Côi nhất thời mềm lòng, không nỡ đánh thức Nghiêm Cẩn. Cô bé lẳng lặng ngồi ở bên nhìn cậu. Lông mi Nghiêm Cẩn vừa đen vừa dài, Mai Côi
biết ánh mắt Nghiêm Cẩn rất sáng, rất có tinh thần. Mũi Nghiêm Cẩn cũng
rất thẳng rất cao, miệng không dày cũng chẳng mỏng. Mai Côi nhíu mày,
khó trách văn của mình chẳng bao giờ được điểm cao, thì ra vốn từ của
mình thực sự quá ít ỏi, không thể nghĩ ra được những từ ngữ hay để tả về anh Nghiêm Cẩn.
Mai Côi nhìn cậu một hồi, cuối cùng vẫn bỏ qua việc tìm từ nghĩ, dù sao anh Nghiêm Cẩn của mình là tuấn
