hẩm Phi mà mắng. Bởi vì làm thế thì cậu có vẻ rất mất
phong độ, rất thô lỗ, rất nóng nảy, không có khí chất. Đúng, chính là
khí chất, cậu không thể thua kém Thẩm Phi được, nếu giờ cậu xông lên thì lập tức sẽ thua, cậu phải nhẫn nại.
Có lẽ là vẻ mặt của Nghiêm Cẩn rất dữ
tợn, có lẽ là không khí buổi tỏ tình rất có sức hút mà tất cả mọi người
trong phòng học đều quay đầu xem, phát hiện ra cảnh tượng phấn khích
kia. Thẩm Phi dần dần phát hiện không khí trong phòng, cậu ngẩng đầu
nhìn mọi người, cười khẽ như xin lỗi vì đã quấy rầy mọi người, khí độ
trầm ổn này khiến cho mấy nữ sinh đều nín thở, bắt đầu khe khẽ khen ngợi
Mai Côi xấu hổ đến độ mặt còn hồng hơn
hoa, cúi đầu vội vàng đi về chỗ ngồi. Nghiêm Cẩn sớm đã cầm sách vở đón
cô bé rồi kéo cô bé đi ra ngoài. Mau mau, rời khỏi chỗ quái quỷ này đi,
cậu sớm đã không chờ được rồi. Sau đó nhân lúc cô bé không để ý phía sau mà còn quay lại lườm tất cả mọi người một cái, nhất là Thẩm Phi đang
tao nhã nhìn theo hướng Mai Côi rời đi
Thẩm Phi cười cười với cậu rồi lại cúi
đầu tiếp tục đọc sách. Nghiêm Cẩn hận đến nghiến răng, cậu mất bình
tĩnh, cậu phát điên… hình như hiệp này cậu hoàn toàn thua!
Ra khỏi phòng, đi chưa được vài bước, Mai Côi đã kéo Nghiêm Cẩn chạy vội, chạy trối chết đến sau núi, nhìn quanh
thấy bốn bề vắng lặng thì mới dừng lại mà thở dốc
Nghiêm Cẩn vứt đống sách trong tay xuống
đất như để phát tiết, mặc kệ chúng nó có nhăn có bẩn không, sau đó vỗ vỗ khuôn mặt đỏ bừng của Mai Côi mà nói:
- Không được xấu hổ, không được đỏ mặt…
- Anh ơi, làm sao bây giờ? Thẩm Phi bảo là anh ấy thích em
Cuối cùng Mai Côi mới nói ra, vẻ ngượng ngùng kích động của cô bé rất động lòng người
- Em bảo nó đi chết đi
Nghiêm Cẩn cố gắng để bản thân không rít
gào lên, nếu… nếu có thể, cậu còn muốn tự mình nói lời này với Thẩm Phi
là hơn. Đừng lo, đừng lo, sau này nhất định có cơ hội để nói mà. Mai Côi đẩy cậu một cái:
- Sao có thể nói như vậy?
- Thế em nói sao?
Nghiêm Cẩn sợ tới mức tim như ngừng đập,
Mai Côi nhất định là không đồng ý, nhất định là không đồng ý, Mai Côi từ chối, nhất định là thế
- Em cảm ơn anh ấy
- Cảm ơn?!
Nghiêm Cẩn há hốc miệng, đây là đáp án quái quỷ gì chứ
- Cảm ơn là có ý gì
- Ừm, hẳn là từ chối đi.
Mai Côi cũng nhớ lại đoạn đối thoại rồi nói:
- Là thế đi đúng không anh?
- Em hỏi anh?
Nghiêm Cẩn giơ chân, cảm ơn cái rắm á:
- Em phải nói là không được, không có cửa đâu, đừng có mơ, cút đi, thối lắm, đi chết đi…
Nhìn vẻ mặt không dám gật bừa của Mai
Côi, Nghiêm Cẩn im bặt. Cậu đi tới đi lui ba vòng trước mặt Mai Côi,
cuối cùng tỉnh táo lại:
- Được rồi, rốt cuộc làm thế nào, chẳng phải em đi mượn vở sao
- Đúng thế, em đi mượn bút, sau đó hỏi đề, anh ấy dạy em giải đề, sau đó đột nhiên nói rằng anh ấy thích em…
Mai Côi nhớ tới lời Thẩm Phi nói mà mặt lại đỏ bừng lên.
- Không được đỏ mặt
- Vâng…
Mai Côi quá uất ức, chuyện đỏ mặt này, làm sao có thể khống chế được
- Nó nói thích em rồi sao nữa?
Nghiêm Cẩn rất không phục, cậu cũng nói cậu thích rùa con nhưng sao phản ứng của rùa con lại không như thế này.
- Sau đó, sau đó… Sau đó anh ấy nói hi vọng bây giờ có thể làm bạn trai em, về sau có thể làm chồng em
Mặt Mai Côi vẫn ửng hồng
Gì cơ, những lời ghê tởm như vậy mà cũng
nói ra được. Nghiêm Cẩn nắm chặt tay, con bà nói, lúc trước sao cậu chỉ
nói thích rùa con chứ. Nếu cậu cũng nói hi vọng bây giờ làm anh trai
kiêm bạn trai, về sau làm anh trai kiêm chồng thì thật tốt biết bao. Vậy sẽ không hiểu lầm nữa, biến tình trạng thành ra nửa vời thế này, chẳng
thể tiến lên hành động. Cái gì gọi là biết thế đã giàu, chính là cậu
vậy.
- Vậy em hẳn là phải nói không được, không đồng ý
- Nhưng Thẩm Phi đâu có hỏi em
Lời này của Mai Côi khiến Nghiêm Cẩn
nghẹn. Không hỏi thì không thể đáp là không được sao? Con nhóc này, nhà
ai sinh ra cô ngốc này nữa, ngốc đến tim gan mà.
Nghiêm Cẩn loanh quanh ở đó, bình tĩnh lại một chút thì vội hỏi:
- Thế em nói cảm ơn thế nào?
- Anh ấy nói xong thì cứ nhìn em, em cũng không biết nên nói gì cho hợp, sau nghĩ lại, anh ấy giải đề cho em thì nên nói cảm ơn
Mai Côi thành thật đáp. Nghiêm Cẩn ôm
mặt, không biết cảm giác trong lòng là gì nữa. Cậu tự an ủi mình, được
rồi, ít nhất rùa con nhà cậu còn chưa nói gì hay ho với Thẩm Phi. Tỏ
tình lãng mạn như vậy, kết quả nhà gái đáp lại câu cảm ơn, cũng coi là
phấn khích. Được rồi, được rồi, bị nghẹn không chỉ là mình cậu, lòng cậu cũng dễ chịu hơn chút. Nhưng mà con bà nó, lòng cậu vẫn không thoải
mái. Nghiêm Cẩn trừng mắt nhìn Mai Côi rồi lại thẩm vấn:
- Em nói cảm ơn xong thì nó có phản ứng gì?
- Anh ấy chỉ cười bảo chẳng có gì
Đáp án này khiến mặt Nghiêm Cẩn đen đi
một nửa. Thẩm Phi chết tiệt này quả nhiên là kẻ lợi hại, bình thường
lặng lẽ thì thôi, lúc mấu chốt như vậy mà còn nhẫn nhịn được, còn có thể bắt chước cách nói chuyện của rùa con nữa.
- Không khách khí rồi sao?
Cậu truy hỏi đến tận cùng
- Sau đó vẫn là những lời này,
anh ấy nói thích em, muốn làm bạn trai của em, còn nói anh ấy không vội, bảo em đừng lo l