iêm Cẩn cố gắng kiềm chế bản thân không kéo cô nhóc ra khỏi
lòng cha mà lắc đầu cô nhóc. Đúng là rùa ngu ngốc. Phải trả lời là
“Đúng” chứ a cái gì mà a
Nghiêm Lạc bị Mai Côi chọc cười nhưng anh nói với con:
- Công ty sẽ khiến Mai Côi bị hoảng sợ, con đừng linh tinh
Nghiêm Cẩn vội nhảy dựng lên cam đoan:
- Không đâu, rùa con biết cái gì gọi là phép thuật, rùa con sẽ không nói cho ai đâu!
Lần này không cần cậu dạy, Mai Côi gật đầu:
- Vâng, cháu biết phép thuật, cháu sẽ không nói cho ai hết
Nghiêm Lạc nhìn cô nhóc, cũng biết đứa trẻ này sẽ không gây phiền toái, vì thế nói:
- Được rồi, hôm nay không đi nhà trẻ, chú đưa con đến công ty xem.
- Yeah yeah!
Nghiêm Cẩn mừng rỡ nhảy cẫng lên. Thế này có nghĩa là hôm nay cậu được tự do, đến công ty được chơi rồi. Nghiêm
Lạc trừng mắt, nhìn con nói:
- Còn nói không phải con phá rối
Nghiêm Cẩn nhào đến ôm chân Nghiêm Lạc làm nũng:
- Cha ơi cha thật đẹp trai, mẹ đúng là tinh mắt mới lấy được cha
Mai Côi bị niềm vui của cậu cuốn hút,
cũng cười khanh khách. Tiểu Tiểu từ phòng bếp ra, thấy một lớn hai bé
cười vui thì kinh ngạc, lại nhìn thấy ánh mắt đầy bất đắc dĩ của chồng
thì cũng vui vẻ phì cười.
Cứ như vậy, ngày đầu tiên bị huấn luyện
của Tiểu ma vương biến thành cả nhà đến công ty chơi. Tiểu Tiểu cố ý
chải chuốt cho Mai Côi, tóc đen búi trên đầu, dùng kẹp tóc con thỏ đáng
yêu kẹp lại, thêm má lúm của Mai Côi khiến cô nhóc đáng yêu vô cùng, vừa đến công ty đã bị vây lấy
- Ui, trẻ con nhà ai đáng yêu vậy
- Tiểu Tiểu, cô và Boss lại sinh thêm một đứa? Rất đáng yêu, sao giấu mãi không cho chúng tôi xem
- Tiểu ma vương tiêu rồi, thất sủng rồi, có cô nhóc đáng yêu như này thì Tiểu ma vương bị vứt đi rồi?
Lời đề nghị này khiến Boss đại nhân rất hứng thú, anh hỏi người lên tiếng – Thư Đồng:
- Đưa nó cho cậu nhé, thích không?
Thư Đồng quay người bước đi:
- Hôm nay rất nhiều việc, phải làm nhanh mới được
Nghiêm Cẩn bi phẫn trừng mắt nhìn bóng
dáng Thư Đồng, trong lòng âm thầm ghi hận. Hừ, đám người lớn này thật
không có mắt. Rùa con ngốc nghếch sao tốt bằng mình.
Cậu cố gắng đầy bức tường người ra, kéo Mai Côi kia, vừa đi vừa quay đầu nói với ba mẹ:
- Cho đưa rùa con đi thăm quan, tí nữa sẽ về phòng làm việc.
Mai Côi bị nhiều người vây quanh đang
không thoải mái, ý nghĩ của mọi người truyền đến quá nhiều, cô nhóc rất
đau đầu, Nghiêm Cẩn kéo cô nhóc đi chính là giải vây cho nhóc.
Tiểu Nghiêm Cẩn kéo Mai Côi đi, vừa đi vừa giới thiệu:
- Công ty của cha anh rất giỏi
đó, bọn họ chuyên đi bắt yêu ma quỷ quái, bảo vệ người khác, nhưng chỉ
bảo vệ người tốt thôi, kẻ xấu thì mặc kệ
- Cũng giống chú cảnh sát ạ?
- Ưm, Cũng giống chú cảnh sát
nhưng cách bắt người xấu thì khác. Hơn nữa, các cô chú ở đây đều có phép thuật, siêu lợi hại
Nghiêm Cẩn đắc ý nhìn vẻ mặt kinh ngạc
của Mai Côi, điều này khiến lần đầu tiên cậu cảm nhận được, có cha là
Diêm vương thật ra cũng rất tốt.
Hai đứa trẻ đi chơi, đến khắp nơi thăm
quan. Nghiêm Cẩn là khách quen ở đây, ai cũng biết, chẳng những thông
thạo mà còn có người tiếp đón hai đứa trẻ. Dưới ánh mắt sùng bái của Mai Côi, lòng hư vinh của bạn nhỏ Nghiêm Cẩn hoàn toàn được thỏa mãn
Cậu còn đang bốc phét với Mai Côi thì Thủy Linh và con chuột béo Bát Bát chạy đến. Thủy Linh gọi:
- Tiểu ma vương, Tiểu ma vương, cậu đến tìm bọn tớ chơi?
Thủy Linh là linh vật của nước, cơ thể từ nước mà thành, dùng nước biến hình. Còn Bát Bát là linh vật của chuột,
thân mình tròn vo, cả người trắng như tuyết, trên đỉnh đầu thì có một
đám lông màu nâu, nhìn trông vô cùng buồn cười.
Hai linh vật như bước ra từ phim hoạt hình, mặt mày rạng rỡ khiến Mai Côi nhìn không chớp mắt. Nghiêm Cẩn ra lệnh cho Bát Bát:
- Giả chết!
Bát Bát ầm một cái ngã ra bàn khiến Mai
Côi cười vui vẻ. Thủy Linh không chịu yếu thế, hóa thành mấy con vật
trong phim hoạt hình nhảy nhót khiến Mai Côi vỗ tay cười không dứt.
Nghiêm Cẩn đang định giới thiệu hai bạn mới cho Mai Côi thì lại bị Thủy Linh ngăn lại:
- Dừng dừng, bọn tớ muốn tự giới thiệu
Nói rồi nó hóa thành một cái sô pha, Bát Bát phối hợp ngồi trên chiếc sô pha oai vệ, sau đó Thủy Linh nói:
- Hai chúng ta là siêu cấp vô địch sấm sét, thiên hạ đệ nhất thần uy. Phải nhớ kĩ, trọng điểm là thiên hạ đệ nhất
Mai Côi bị chọc cười, mắt cong cong. Nghiêm Cẩn đảo mắt, hỏi Thủy Linh:
- Cái gì mà thiên hạ đệ nhất, tớ với rùa con mới là thiên hạ đệ nhất
Bát Bát và Thủy Linh đều nhảy dựng lên,
không phục. Bát bát kêu lớn, vẻ mặt sốt ruột. Mai Côi dùng bàn tay bé
vuốt thân mình tròn vo của nó an ủi:
- Không nói các cậu không lợi hại, các cậu lợi hại nhất!
Nghiêm Cẩn hai tay chống nạnh nới với Thủy Linh và Bát Bát:
- Chúng ta thi trốn tìm, bên nào thắng thì là thiên hạ đệ nhất
Cậu kéo Mai Côi sang một góc, thì thầm vào tai cô nhóc:
- Em biết chúng nó nghĩ gì không?
Mai Côi tập trung lực chú ý, sau đó gật đầu với Nghiêm Cẩn:
- Chúng nó cũng muốn chơi!
Nghiêm Cẩn vừa lòng, kéo Mai Côi quay lại nói:
- Các cậu người nhỏ cho đi trốn,
mình và rùa con sẽ đi tìm, mỗi lần trong 10 phút, chơi 5 l
