c thoạt nhìn cũng không tệ lắm, tặng cho Hứa Kiều Dung. Khiến Hứa Kiều Dung liên tục kêu lên ‘quá
tốn kém rồi’.
Mọi người tới uống rượu mừng cũng rất kinh ngạc khi biết Hứa Tiên đã
thành thân trước, hơn nữa phu nhân lại quốc sắc thiên hương như vậy. Mà
nha hoàn bên người nàng cũng dung mạo xuất chúng. Điều này khiến cho đám bộ khoái chưa thành hôn trong nha môn cũng nổi lên tính toán trong
lòng. Nhưng mà một câu ‘nha hoàn này đã sớm có hôn ước’ của Hứa Tiên đã
đem những người này đuổi hết.
Bận việc cả ngày, thắt lưng Hứa Tiên đã mỏi đến sắp không thể đứng
thẳng lên được rồi. Rượu cũng uống không ít, thay tỷ phu cản bao nhiêu
là rượu, khiến giờ nàng bước đi cũng cảm thấy choáng váng đầu.
“Ta khi nào thì có hôn ước, sao ta lại không biết thế?” Tiểu Thanh ở một bên lạnh nhạt hỏi.
“Ha ha, nếu không thì Tiểu Thanh cô nương chịu ủy khuất một chút, cho ta hưởng tề nhân chi phúc [1'>. Như vậy thì có hôn ước rồi chứ sao.” Hứa Tiên đầu óc choáng váng, trực tiếp đáp luôn không kịp suy nghĩ.
[1'> Chỉ một vợ nhiều thiếp, cuộc sống sung sướng.
Lời vừa rơi xuống, Tiểu Thanh còn chưa kịp phản ứng, thì ánh mắt Bạch Tố Trinh đã như đao sắc bay tới. Nhìn ánh mắt lạnh như băng kia, Hứa
Tiên run run, cảm giác say giảm đi không ít, ngượng ngùng cười nói: “Nói chơi, nói chơi ý mà.” (TNN: trước mặt anh mà chị dám đòi nạp thiếp ='>'> đúng là chán sống rồi haha)
Bạch Tố Trinh lạnh lùng liếc mắt nhìn Hứa Tiên, không nói chuyện.
Nhưng cho dù không nói gì, thì khí thế bức người này cũng đủ làm cho Hứa Tiên không tự chủ được nuốt nuốt nước miếng. Có chút giống như bị núi
đè a…Sau này vẫn là nên hạn chế nói đùa như vậy thì tốt hơn. Trêu ghẹo
mỹ nam chính là một loại mạo hiểm đó.
Đêm khuya, Hứa Tiên ngủ một mạch đến sáng. Bạch Tố Trinh nhìn khuôn
mặt say ngủ của Hứa Tiên, con ngươi dần dần thâm thuý, không biết suy
nghĩ cái gì.
Cuộc sống cứ như vậy trôi qua, mỗi ngày Hứa Tiên vẫn đi đến Khánh Dư
Đường làm việc, gặp tiểu chính thái trên đường, chơi cùng thằng nhỏ rồi
lại về nhà. Mỗi ngày về đến nhà, thức ăn đã sớm chuẩn bị xong, làm cho
Hứa Tiên vô cùng thỏa mãn. Hằng ngày cũng sẽ trêu chọc Tiểu Thanh mấy
câu, nhìn Tiểu Thanh kiêu ngạo bị mình làm cho tức á khẩu không trả lời
được, Hứa Tiên thấy sảng khoái không thôi. Mà ở chung cùng Bạch Tố
Trinh, so với trước kia còn tùy tiện hơn nhiều. Trước khi đi ngủ, Hứa
Tiên cũng sẽ kể một vài chuyện thú vị xảy ra ở Khánh Dư Đường cho Bạch
Tố Trinh nghe, mà Bạch Tố Trinh chỉ lẳng lặng ngồi nghe, không nói gì.
“Tiểu Bạch, ngươi có biết cười không vậy? Tại sao cho tới giờ ta cũng chưa từng thấy ngươi cười a?” Hứa Tiên tựa vào bên giường, nhìn Bạch Tố Trinh đang ngồi trên ghế hỏi rất nghiêm túc.
Bạch Tố Trinh trầm mặc. Cách xưng hô ‘Tiểu Bạch’ này là phát minh
gần đây của Hứa Tiên, khi gọi xong hàn khí của hắn lại không đủ làm nàng chết rét, cho nên vẫn tiếp tục gọi như vậy.
“Tiểu Bạch, chẳng lẽ mặt ngươi bị liệt sao? Mặt liệt rất là phiền
toái nha, phải dùng ngân châm ghim vào huyệt đạo ở trên mặt, hơn nữa còn phải ghim suốt một tuần lễ, nha, là bảy ngày mới đúng.” Hứa Tiên nhướng mày nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn mỹ không chút biểu cảm của Bạch Tố
Trinh, rất nghiêm túc nghiên cứu.
Vừa nói xong, Hứa Tiên chợt cảm thấy nhiệt độ cả phòng bắt đầu giảm xuống.
Lại nữa, định làm máy điều hòa miễn phí sao. Mỗi khi tâm tình Bạch Tố Trinh không tốt, nhiệt độ chung quanh dường như đều đột ngột giảm
xuống vài độ, khiến Hứa Tiên có chút sợ hú hồn. Chẳng qua đùa giỡn mỹ
nam tuy khổ nhưng cảm giác cũng rất vui sướng nha.
“Ngủ, ngủ thôi. Nương tử, lại đây vi phu ôm một cái, cùng nhau ngủ
nào, ý, không phải, cùng nhau nghỉ ngơi thôi.” Hứa Tiên vô lại cười nói, song vừa đụng phải ánh mắt lạnh như băng của Bạch Tố Trinh kia, giọng
nói từ từ nhỏ dần. Cuối cùng bại trận, xoay người không nhìn Bạch Tố
Trinh nữa, đi ngủ.
Lại qua mấy ngày, Hứa Tiên làm xong việc ở Khánh Dư Đường liền đi
thẳng về nhà, đã thấy Tiểu Thanh vẻ mặt đắc ý cười cười chào đón.
“Này, Hứa Tiên.” Tiểu Thanh nhướng mày, trong mắt tràn đầy đắc ý.
“Sao thế? Có chuyện tốt hả? Tối nay có cánh gà kho tàu sao?” Cái đầu tiên Hứa Tiên nghĩ đến chính là ăn.
“Đương nhiên không phải.” Tiểu Thanh tức giận trả lời, “Ta cùng đại
ca đã tặng thêm cho tỷ tỷ ngươi một phần đại lễ, nói đi, định cảm tạ
chúng ta thế nào đây?”
“Đại lễ?” Hứa Tiên đầu tiên là nghi ngờ, sau đó trong lòng lại từ từ
dâng lên một dự cảm xấu, cau mày nói, “Các ngươi đưa đại lễ gì thế?”
“Đi, đi vào.” Nhìn Tiểu Thanh đi ở phía trước, cảm giác không tốt
trong lòng Hứa Tiên càng dâng lên mãnh liệt. Đợi nàng đến gần đại sảnh,
thấy trên bàn bày một cái rương bạc thì sắc mặt liền thay đổi.
“Chúng ta trực tiếp tặng bạc đó. Có thể giúp nhà tỷ tỷ ngươi mua rất nhiều thứ nha.” Tiểu Thanh đắc ý nói.
Sắc mặt Hứa Tiên dần dần biến xanh, ba bước cũng thành hai bước đi tới, cầm một thỏi bạc trong rương lên.
“Này!” Tiểu Thanh thấy bộ dạng hấp tấp vội vàng của Hứa Tiên, đang
định lên tiếng châm chọc, nào ngờ Hứa Tiên lại ảo não thở dài một tiếng.
