XtGem Forum catalog
Bảo Bối Em Đừng Mong Chạy Thoát

Bảo Bối Em Đừng Mong Chạy Thoát

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328782

Bình chọn: 9.00/10/878 lượt.

ra ngoài xuất đầu lộ diện. Chỉ là, A Trần nói cũng đúng, các con

vẫn còn trẻ nên luôn muốn theo đuổi mơ ước của mình, học nhiều cũng

không phải là chuyện xấu. Nhưng sao ba con lại đem chuyện công ty lớn

như vậy ném cho một mình con như thế? Thật là mệt mỏi mà! Về sau chuyện

của công ty con không cần phải lo nữa để cho đàn ông bọn họ xử lý là tốt rồi. Không cần phải lo lắng, a trần nhất định sẽ xử lý tốt chuyện của

công ty nhà con."

"Mẹ, con biết rồi."Thì ra là sáng sớm anh đã phải đi xử lý chuyện của công ty rồi, không trách được không nhìn thấy người đâu.

Tình Tình cũng không thể chen vào câu nào, chỉ có thể ngoan ngoãn vâng lời, làm cho sự hiểu lầm càng sâu hơn.

" Biết là tốt rồi, sau này phải bồi bổ thân thể cho tốt, A Trần cũng không còn trẻ nữa, các con cũng nên sinh con đi thôi."

" Mẹ, chúng con. . . . . ."Tình Tình thật sự là không thể trả lời, bọn họ đã có con, nhưng. . . . . .

" Được rồi, đừng trách mẹ thúc giục các con, ông nội cũng trông mong được bế chắt nội lâu rồi! Bây giờ phải trông cậy vào con và A Trần rồi. Anh

cả các con kết hôn đã hai năm rồi, cũng không chịu sinh con, thật là vội muốn chết mà."

"Mẹ. . . . . ."

Đang lúc Tình Tình không

biết ứng đối như thế nào thì ở cửa lại truyền tới tiếng gõ cửa, tiếp đó

là một giọng nói rất dịu dàng mà trẻ tuổi, Tình Tình liền sửng sốt, cũng xác định mình chưa từng nghe qua giọng nói này bao giờ, chẳng lẽ là?

" Thủy Tinh, vào đây." Thái Chi Lan nghe được liền vui vẻ gọi, sau đó

quay sang cười với Tình Tình nói: " Chị dâu của con tới đấy."

Chị dâu? Chính là vợ của Mộ Dung Kiệt?

"Mẹ. Em dâu đã tỉnh rồi à?"

Mọi người thường nói nghe tiếng liền biết ngay người như thế nào, quả nhiên không sai. Tình Tình quan sát tỉ mỉ cô gái vừa mới vào phòng, tuổi chắc cũng xấp xỉ tuổi của cô, trang sức trang nhã, phối hợp váy ngắn vàng

nhạt, mái tóc xoăn dài được búi lên, chỉ thả vài sợi buông xuống dưới,

dịu dàng động lòng người, người thật giống như cái tên Thủy Tinh của cô

ấy, óng ánh trong suốt.

"Chị dâu." Tình Tình nằm ở trên giường chỉ có thể thuận theo thế cục mà gọi một tiếng ‘ chị dâu. ’

Cả một ngày này, Tình Tình lúc nào cũng ở trong trạng thái rối rắm mông lung.

Trừ Thái Chi Lan và Thương Thủy Tinh sớm tới thăm cô, kế tiếp là bác sĩ tư

dẫn theo y tá tới đây giúp cô làm vật lý trị liệu, sau khi ngủ trưa thì

tất cả người nhà Mộ Dung trừ lão thái gia đi lại bất tiện đành ở ngoài, thì đều đến phòng thăm hỏi cô trong đó còn bao gồm cả Mộ Dung Cầm người mà trước kia không mấy thân thiện.

Cho đến khi tất cả mọi người ra về, trong phòng đã yên tĩnh lại, rốt cuộc cô cũng nhận được điện thoại của em.

"Chị, hôm nay anh rể cùng với em đến công ty mở cuộc họp đại hội cổ đông,

những lão gia hỏa kia sau khi thấy anh rể đều im lặng không dám nói gì,

anh rể thật là lợi hại."

" Dương Dương, công ty hiện tại không

sao chứ?"Hôm nay sau khi làm vật lý trị liệu, thắt lưng của Tình Tình đã tốt hơn rất nhiều, hiện tại nghe điện thoại cũng có thể nằm nghiêng

không đau nữa.

"Có anh rể ở đó thì có thể có chuyện gì được? Chị, em đã gọi điện thoại cho ba, chị cứ thoải mái ở nhà mà dưỡng bệnh."

"Thẩm Diệu Dương, em nói cái gì vậy?"Vừa nói anh rể vừa nói ở nhà, làm cho người ta nghe không hiểu lầm mới là lạ.

"Được rồi chị, chị cũng nên tha thứ cho anh rể đi, sống ở bên cạnh anh ấy, không nên buồn phiền nữa."

Một người phụ nữ, tốt đẹp nhất chính là có một bờ vai vững chãi để dựa vào, nếu ngày ngày lại muốn xông pha chốn thương trường tuy trở thành nữ

cường nhân làm cho người ta khâm phục nhưng cũng không phải người nào

cũng có thể làm được, mà thường thường phần lớn về mặt gia đình sẽ không được hạnh phúc.

"Thẩm Diệu Dương, chị không muốn nói với nữa.

Gặp lại sau."Người khác hiểu lầm còn chưa tính, ngay cả em trai cũng nói cô như vậy, thật sự là tức chết mà.

Sau khi Tình Tình trực tiếp

cắt đứt điện thoại liền nhớ đến từ hôm qua tới giờ cô vẫn chưa gọi điện

thoại cho con trai, thật là nhớ chàng trai nhỏ của mình, nhưng lúc này

mà gọi sang thì chắc chắn bảo bối vẫn chưa thức dậy! Thôi, để tối nay

gọi!

Nhưng kéo dài tới tận mười giờ tối, Tình Tình cũng vẫn không có cơ hội gọi điện thoại cho con trai, bởi vì Mộ Dung Trần đã về.

"Anh muốn làm gì?"Người đàn ông này, vừa về tới nhà liền đem cô đi tới phòng tắm là có ý gì?

"Ngày hôm qua cũng không được tắm, không thấy khó chịu sao? Anh đã hỏi bác sĩ rồi, có thể tắm được, cẩn thận một chút là được rồi."Không để ý tới cô

gái nhỏ trong vẫn còn đang giãy giụa như có như không, tâm tình của anh

hiện tại rất tốt.

"Tôi không muốn anh tắm cho tôi! Anh tìm người

khác tới đây đi." Bất đắc dĩ bị ép buộc cô chỉ có thể vươn hai tay ôm

lên cổ của anh, để tránh bị ngã xuống.

"Thân thể của em chỉ có

thể cho anh nhìn, cho dù là nam hay nữ đều không được."Kháng nghị không

có hiệu quả, anh liền ôm cô đi vào phòng tắm đã chuẩn bị xong xuôi.

" Mộ Dung Trần, anh không thể làm như vậy. . . . . . Người đàn ông này đã bắt đầu cởi quần áo của cô rồi, cô làm sao có thể dưới ánh đèn sáng rực cởi hết quần áo trước mặt