ứ nghĩ tới Liên tiểu thư sẽ chờ đợi anh cả buổi, anh
lại không thể mặc kệ, tâm trạng này chỉ là vì áy náy hay còn có điều gì
khác, hiện giờ anh cũng không rõ lắm nữa rồi.
Cho dù cô nói có
lý, hai người vừa hợp nhau vừa lại có ‘cảm giác’ với nhau. Nhưng sự việc phát triển dường như quá nhanh, hoàn toàn nhảy cóc qua giai đoạn yêu
đương tìm hiểu mà trực tiếp bước vào cuộc sống hôn nhân, liệu có thể
thành công ư ?
Vừa thấy anh, Liên Dật Linh liền bước tới chào. « Chào anh, anh thật đúng giờ. »
« Chào cô, cô chờ lâu chưa ? » Nụ cười của cô quả như ngọn gió mùa xuân tươi mái, hay là anh đến chính vì điều này ?
« Không sao, tôi cũng vừa tới. » Thật ra đêm qua cô không ngủ được, sáu giờ sáng đã mò tới đây. Trái tim cô gái sắp kết hôn quả thật có ngàn
điều phức tạp.
« Ack… trước giờ tôi chưa từng chụp ảnh cưới. » Thật là một câu vô nghĩa, anh đã kết hôn bao giờ đâu.
« Anh yên tâm, có người chụp ảnh và người tạo hình sẽ hướng dẫn chúng
ta. Lễ phục cũng đã chọn xong xuôi, hi vọng anh sẽ thích. Chờ chúng ta
thay đồ xong xuôi là có thể khởi hành đi chụp ngoại cảnh. »
Chụp ngoại cảnh ? Anh thật sự hoàn toàn không có khái niệm gì với việc chụp
ảnh cưới, hóa ra lại có chuyện như thế. « Nhưng mà… quả thật chúng ta
nên làm như vậy sao ? »
« Anh với tôi đều là người trưởng thành
cả rồi. Hôm nay anh tới chứng tỏ anh đã có quyết định trong lòng rồi,
không phải sao ? » Đừng nói anh ta tới để từ chối cô nhé. Anh ta không
tàn nhẫn thế chứ ?
Nhìn ánh mắt chờ đợi của cô, anh muốn từ chối lại không cách nào mở miệng, muốn nói lại thôi. Cuối cùng anh lại thấy
mình thốt ra một câu đến bản thân cũng ngạc nhiên. « Tôi… tôi đã nghĩ
kỹ. Hôm qua cô nói quả thật cũng có lý. Tôi đồng ý thử xem sao, hi vọng
cô sẽ không bị thất vọng. »
Vừa nói xong những lời đáng kinh ngạc này, bỗng dưng nỗi lo lắng trong lòng anh lập tức
tan thành mây khói. Hóa ra trong lòng anh cũng vốn dĩ muốn làm như thế
rồi, nhưng sự thể tới quá đột ngột khiến anh sợ hãi, lại rất cố chấp
không chịu buông tha anh.
« Cám ơn anh, vô cùng cám ơn anh ! » Anh trả lời khiến suýt nữa cô phát khóc, vội vã cúi đầu nói lời biết ơn.
Anh vươn tay nâng vai cô dậy. « Cô không cần khách sáo thế. »
« Tôi… tôi rất vui… » Cô ngẩng đầu, cố chớp mắt át đi những giọt lệ xúc động. Hôm nay là một ngày vui vẻ kia mà, cô không thể khóc được.
Phát hiện khóe mắt cô long lanh nước, anh vừa ngạc nhiên vừa đau lòng,
nhịn không được liền vươn tay ra khẽ vuốt nhẹ lên mặt cô. Cô có biết
mình dịu dàng động lòng người tới mức nào không ? Cô bảo mình không biết làm nũng, nhưng lại bất tri bất giác khiến anh động lòng, có lẽ đây mới là nguyên nhân chính khiến anh đồng ý.
Anh chỉ vuốt ve khẽ
khàng vài giây rồi lại buông tay. Hai người rõ ràng đã hôn nhau nồng nàn là thế, nhưng giờ vẫn cảm thấy ngượng ngùng. Cả hai đều có thể được coi là những người trưởng thành có lý trí vững vàng, lại có một quyết định
mang tính cảm tính như thế, nói không chừng ẩn bên trong bọn họ đều có
một sự nổi loạn ngầm cũng nên.
« Người tạo hình đang chờ, chúng ta đi thay quần áo đã ! »
« Được. »
Vào bên trong cửa hàng áo cưới, bọn họ mỗi người bị một nhân viên hướng dẫn lôi đi, trải qua một phen khéo tay trang điểm phục sức, nhanh chóng hóa thành dáng vẻ nên có của cô dâu chú rể, vừa trang trọng, vừa thuần
khiết, vừa đầy vẻ vui mừng hạnh phúc. Khi bọn họ ra khỏi phòng thay đồ
nhìn thấy nhau, chỉ một thoáng hai người cũng sững sờ.
« Anh mặc bộ vest màu trắng này trông… rất đẹp trai. »
« Cám ơn, em cũng vậy… rất xinh đẹp. »
Còn muốn khen ngợi nhiều hơn nhưng đều giữ lại trong lòng, thật ra bọn
họ ai cũng ngạc nhiên mát mắt đến không ngờ, nhưng lại không tìm thấy từ nào tốt hơn. Ai bảo họ mới quen nhau mới có vài ngày chứ, còn chưa quen ngọt ngào với nhau.
« Đi thôi. » Thợ chụp ảnh cùng trợ lý đều
đã lên xe, quay ra thúc giục đôi vợ chồng sắp cưới chỉ lo liếc mắt đưa
tình này. Đều sắp kết hôn đến nơi, hẳn là đã nhìn thấy nhau trong bộ
dàng này nhiều rồi mới phải ?
Xe chạy tới
thánh địa chụp ảnh cưới : Dương Minh Sơn (1), bao gồm có ao Lãnh Thủy,
đường mòn Thất Tinh Sơn, công viên Đại Truân Sơn, đều là những địa điểm
có bối cảnh tuyệt vời. Dân chúng chung quanh sớm quen với việc có cô dâu chú rể tới chụp cảnh, mà ở đó cũng không chỉ có đám người bọn họ.
Chỉ một lúc sau, Phó Lập Đường có thể hoàn toàn hiểu rõ, chụp ảnh cưới
là một hoạt động yêu cầu có ý chí sắt thép vô cùng. Mặc cho ánh mặt trời chói chang khó mà mở to mắt, mặc cho gió núi thổi bay các đạo cụ, ai
cũng vẫn kiên trì để có được những tấm ảnh đẹp.
« Hai người đừng có thẹn thùng thế chứ. Chú rể mau ôm lấy cô dâu chặt một chút nào, thoải mái một chút ! »
Giai nhân trong lòng khiến Phó Lập Đường có chút luống cuống tay chân,
nhưng dưới sự giục giã của thợ chụp ảnh, anh cũng không thể không dứt bỏ sự rụt rè của mình. Thế là dưới tán cây, trong gió mát, hai người cùng
nhau bày ra đủ loại tư thế thân mật (mà không bị kiểm duyệt ). Vốn đây
là những chuyện thuộc loại giữa hai người yêu nhau, không