đang run rẩy kia lập tức được Hoắc Thiên Kình ôm vào lòng.
Cảnh sát phản ứng lại trước nhất, lập tức chạy xuống dưới lầu…
"Noãn…"
Hoắc Thiên Kình nhìn vẻ kinh hoàng của Úc Noãn Tâm, từ lúc hắn
quen biết nàng tới nay, chưa từng thấy qua nàng sợ hãi đến thế, ngay cả da thịt
trên mặt cũng lạnh như băng…
Hiện thực đủ tàn khốc cùng đáng tiếc, đối mặt với hiện thực,
con người – giống loài thường tự nhận là sinh vật cao cấp nhất cũng sẽ không thể
không than một tiếng cam chịu, mặc cảm xấu hổ. Bởi vì hiện thực quá mức lớn
lao, cho dù sức lực của con người có mạnh hơn chăng nữa thì cũng chỉ có thể
thay đổi chút hoàn cảnh nhưng hiện thực vẫn là hiện thực, không thể thay đổi,
cũng không thể cải biến…
Một tiếng "Noãn" đầy quan tâm của Hoắc Thiên Kình
đã hoàn toàn đánh thức Úc Noãn Tâm đang rơi vào trạng thái ngây dại. Nàng bỗng
phản ứng lại, không nói một lời liền đẩy Hoắc Thiên Kình ra mà chạy xuống lầu…
"Noãn…" Mặt Hoắc Thiên Kình cả kinh, cũng không nói
gì mà co giò chạy theo.
Cả đám người cũng bừng tỉnh, chạy theo xuống lầu…
Dưới lầu của trụ sở Hoắc Thị, có 6 đóa hoa tươi thắm đang nở
rộ, nở thật to, dưới ánh chiều tà lộ ra vẻ cực kỳ chói mắt. Tuy nói đội phòng
cháy chữa cháy đã chuẩn bị những thiết bị bảo vệ thật dày nhưng đáng tiếc vẫn
không ngăn được những đóa hoa kia nở rộ…
Bởi vì có máu tưới tắm mà đóa hoa mới rực rỡ chói mắt đến thế…
Bởi vì có máu tưới tắm mà đóa hoa mới tỏa ra mùi tanh tưởi
trong không khí…
Bởi vì lầu quá cao nên con người mới yếu ớt như thế. Cho dù
rơi và tấm đệm phòng hộ thật dày và êm thì vẫn nát thành những mảnh vụn. Cũng
chính vì độ cao 100 tầng mà những người vây xem mới có thể nhìn thấy hiện thực
đáng tiếc cùng tàn khốc đến thế…
6 con người mấy phút trước còn đang hít thở giờ đã trở thành
6 xác chết không thể nói chuyện. Bộ dáng nát vụn kia khiến tất cả mọi người có
mặt đều không thể chịu đựng nổi. Thậm chí có người ngất xỉu ngay tại chỗ.
Xung quanh thi thể bị cảnh sát vây dải băng ngăn lại, đối mặt
với hiện thực, có đôi khi ngay cả cảnh sát cũng chỉ có thể bó tay. Dưới ánh chiều
tà còn sót lại, đèn xe cảnh sát không ngừng lóe lên, tỏa ra ánh sáng màu xanh
và tím rất chói mắt.
Và cũng tạo thành ách tắc giao thông ngoài ý muốn, nhưng lại
làm lợi cho đám phóng viên nghe tiếng gió mà kéo đến. Trong thoáng chốc, cả hiện
trường trở nên cực kỳ hỗn loạn. Đèn cảnh sát, tiếng ồn ào, tiếng xô đẩy, ánh
đèn flash trộn lẫn vào nhau, hiện ra cảnh tượng khiến người ta cảm thấy khó chịu
bất an.
Úc Noãn Tâm đã sớm nhũn ra trong lòng Hoắc Thiên Kình. Mặt của
nàng trắng xám, ánh mắt xinh đẹp lóe lên vẻ kinh hãi. Bộ dáng của nàng… thật giống
một con thỏ con bị kinh hách, khiến người ta thương tiếc mà muốn ôm vào lòng.
"Đừng nhìn nữa!"
Hoắc Thiên Kình thực sự không nỡ nhìn thấy nàng như vậy, đem
đầu của nàng ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng vỗ về cảm xúc đang chịu kinh hoàng của
nàng. Tuy trong giọng nói trầm thấp vẫn có vẻ mệnh lệnh như thường ngày nhưng lại
có sự thương tiếc cùng đau lòng rất rõ ràng.
"Thiên Kình… Tại sao, tại sao lại như thế…"
Rốt cuộc nàng không thể kìm nén nữa, nước mắt trào ra như những
hạt châu bị sút chỉ. Rõ ràng là nàng vẫn còn lâm vào cảnh tượng 6 gã nhân viên
nhảy lầu tập thể mà không thể tự bứt ra. Thân mình run rẩy cùng với giọng nói
tuyệt vọng, tất cả tất cả đều khiến nàng gần như sụp đổ.
Ánh mắt lạnh lẽo của Hoắc Thiên Kình nhìn chằm chằm hiện trường
đẫm máu đang được xử lí cách đó không xa. Không biết đôi mắt đen thẳm u ám ấy
đang nghĩ gì, đôi bàn tay khẽ vỗ về nàng vẫn rất đều đặn, không có chút rối loạn
nào.
Thật ra trên sân thượng, khi hắn nghe thấy 6 người kia nói
những lời khốn nạn như thế, trong mắt lóe lên vẻ tham lam khi nhìn Úc Noãn Tâm
thì hắn hận không thể tự tay đẩy bọn họ xuống lầu. Bây giờ nhìn 6 cái thi thể
nát vụn kia, trong lòng hắn không có chút thương tiếc nào, ngược lại một cảm
giác thoải mái đang nảy sinh từ sâu trong lòng. (ặc, anh ác rứa! ==")
Hắn lại rất muốn điều tra xem rốt cuộc là ai cho bọn họ lá
gan lớn như vậy, cư nhiên dám nói những lời đại nghịch bất đạo trước mặt hắn
như thế, thậm chí là dùng cách thức này để khiêu chiến giới hạn nhẫn nại của Hoắc
Thiên Kình hắn!
Đám phóng viên tinh mắt bắt đầu chen nhau mà tới, nhưng còn
chưa kịp tiếp cận Hoắc Thiên Kình thì đã bị mấy người vệ sĩ ngăn lại ở phía trước,
ánh mắt lạnh như băng khiến phóng viên chùn bước.
Úc Noãn Tâm đang nằm trong lòng Hoắc Thiên Kình vẫn luôn run
rẩy. Nàng đang cực kỳ sợ hãi nên hoàn toàn không chú ý rốt cuộc có bao nhiêu
phóng viên đang quan sát nàng và Hoắc Thiên Kình. Động tác thân mật này của hai
người lại sẽ trở thành tiêu đề của ngày mai.
Sắc mặt của nàng ngày càng trắng bệch. Cuối cùng khi nàng
hít được mùi máu tanh trong không khí thì dạ dày đột nhiên co thắt dữ dội, nàng
lập tức đẩy Hoắc Thiên Kình ra, chạy đến trước thùng rác bên đường không ngừng
nôn ọe…
"Noãn…" Hoắc Thiên Kình đau lòng mà bước lên, vỗ
nhẹ vào lưng nàng, nếu có thể, hắn thật không muốn thấy nàng cực khổ như vậy.
Úc Noãn