ng Thần đều ngơ ngẩn mà đứng đó,
mãi đến khi đoàn người kia rời đi hết thì ánh mắt anh mới từ từ trở nên tuyệt vọng…
Anh là một người đàn ông, đương nhiên hiểu rõ tín hiệu mà
ánh mắt Hoắc Thiên Kình truyền đến vừa rồi…
Hoắc Thiên Kình, hắn thực sự đã yêu Úc Noãn Tâm…
Giống như vừa rồi, hắn có thể liều lĩnh mà từ trên lầu nhảy
xuống, chỉ vì để tiếp lấy thân mình đang rơi xuống của Úc Noãn Tâm. Hắn thực sự
có thể dùng mạng của mình để đổi lấy sự an toàn của nàng…
Cuối cùng trong mắt Tả Lăng Thần cũng trở thành một đống tro
tàn…
Phòng bệnh tư nhân trong bệnh viên.
Trong phòng bệnh, bác sĩ đang khẩn trương tiến hành các loại
kiểm tra. Ngoài phòng bệnh, Hoắc Thiên Kình đi tới đi lui, quần áo ướt nhẹp vẫn
mặc trên người, hắn đã không thèm để ý đến mình nữa.
Bọn vệ sĩ thì hồi hộp mà canh giữ ngoài cửa, thậm chí không
cho người ngoài bước tới một bước.
Mục đích rất đơn giản, phong tỏa các tin tức có liên quan!
Tin Úc Noãn Tâm nhảy lầu tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài.
Đây là mệnh lệnh mà Hoắc Thiên Kình đã ra cho tất cả nhân viên!
"Bé Noãn, bé Noãn à…"
Theo tiếng xe lăn gấp gáp, giọng nói sốt ruột của Hoắc lão
phu nhân cũng vang lên trên hành lang. Bọn vệ sĩ lập tức tránh ra thành một lối
đi, thái độ cực kỳ cung kính.
"Bà nội? Sao bà lại tới đây?" Hoắc Thiên Kình bước
tới, tuy ánh mắt vẫn thâm thúy như trước nhưng không thể che lấp được vẻ tiều tụy
cùng lo lắng rất rõ kia.
Ngay sau đó, hắn cũng nhìn thấy mẹ mình!
"Hai người…"
"Sao lại xảy ra chuyện thế này? Thật là một người không
biết tốt xấu, càng sắp tới ngày kết hôn thì càng phiền phức!" Trong đôi mắt
màu lam của Anna Winslet lóe lên vẻ bất mãn cùng tức giận.
"Ai da, con đừng vội nói gì cả!"
Hoắc lão phu nhân xua tay, nhìn về phía Hoắc Thiên Kình.
"Thiên Kình à, bé Noãn đâu? Thương thế có nặng hay không? Sao lại ngã từ
trên cao xuống thế chứ? Thật là một đứa trẻ bất hạnh mà!"
Ánh mắt sắc bén của Hoắc Thiên Kình nhìn về phía Kiêu ở bên
cạnh, Kiêu liền cúi đầu xuống.
"Con không cần nhìn cậu ta, là mẹ bảo cậu ta nói đó! Nếu
mẹ không hỏi thì con còn muốn giấu mẹ cùng bà nội bao lâu nữa? Cô ta thế nào rồi?"
Anna Winslet sắc sảo mà bắt bước ánh mắt của Hoắc Thiên Kình, giọng nói tuy rằng
bất mãn nhưng cũng có chút quan tâm.
Hoắc Thiên Kình an ủi bà nội mình một chút rồi nói:
"Bác sĩ đang làm kiểm tra toàn thân cho cô ấy, con đã bảo vệ đầu của cô ấy,
chắc là không có vấn đề gì lớn. Chỉ là… hình như vẫn hôn mê bất tỉnh."
"Sao lại như thế? Rốt cuộc thì con bé này có chuyện gì
mà nghĩ không thông như thế…" Hoắc lão phu nhân nghe xong thì đau lòng
không thôi, ngay sau đó nhìn Hoắc Thiên Kình, ánh mắt có vẻ trách cứ…
"Thằng nhóc kia, có phải con đã làm chuyện gì có lỗi với
bé Noãn hay không? Hay là ức hiếp gì nó hả? Đang yên đang lành thì sao nó lại
thế chứ? Con nói cho bà nghe xem!"
"Bà nội, con…"
"Mẹ…"
Anna Winslet thấy cả người Hoắc Thiên Kình ướt sũng, đương
nhiên là rất đau lòng, vội vàng an ủi Hoắc lão phu nhân: "Những lời trách
móc thì hãy để sau hẵng nói đi, nhìn Thiên Kình cũng đâu có khá hơn."
Nói đến đây, bà nhìn Hoắc Thiên Kình, hỏi: "Ông bà
thông gia có biết chuyện này không?"
Hoắc Thiên Kình xoa xoa chân mày, nhẹ nhàng nói: "Thời
gian quá gấp rút, con chưa kịp thông báo."
"Trước hết đừng thông báo, xem tình hình rồi tính sau.
Mẹ nghe nói ba của Úc Noãn Tâm không khỏe lắm, lúc này mà để cho họ biết chuyện
này thì đúng là họa vô đơn chí!" Trong giọng nói vẫn luôn lãnh đạm của
Anna Winslet có chứa chút mềm nhẹ.
"Dạ, mẹ!"
Hoắc lão phu nhân thở hổn hển mà nhìn thằng cháu trai. Nghe
thế, lửa giận cố nén ở trong lòng không giấu được nữa…
"Chính con như vậy đã làm nó hư!"
Bà vỗ vào tay vịn xe lăn, chỉ vào Hoắc Thiên Kình, bất mãn
nói: "Con nói đi, tại sao bé Noãn của bà lại vô duyên vô cớ nghĩ không
thông mà chạy đi lúc nửa đêm chứ? Có phải là con lén nó có quan hệ với người
đàn bà khác hay không? Thiên Kình, con cũng là người sắp kết hôn rồi thì không
thể giữ chút khoảng cách với những người đàn bà không đứng đắn kia sao? Hôm nay
may mà thông gia không biết chuyện này, nếu không con bảo bà biết giấu mặt vào
đâu? Con gái người ta còn chưa kịp gả vào Hoắc gia thì đã nhảy lầu, nếu tin tức
này mà truyền ra ngoài thì người ngoài sẽ nhìn Hoắc gia ta thế nào đây?"
"Nội à, mọi chuyện không phải như nội nghĩ đâu."
Hoắc Thiên Kình bị Hoắc lão phu nhân mắng đến nỗi lùng bùng, chân mày càng phiến
toái bất an mà nhíu chặt lại.
"Được rồi, có chuyện gì đợi cô ta tỉnh lại rồi nói tiếp!
Thiên Kinh, đi thay quần áo đi!"
Anna Winslet vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, hơi nghiêng đầu
sang, một người hầu trong biệt thự đưa túi giấy lên, trong đó là quần áo sạch sẽ.
Hoắc Thiên Kình nhận lấy túi giấy, xoa xoa chân mày, lúc này
thì cửa phòng bệnh được mở ra…
"Bác sĩ, thế nào rồi?"
Hoắc Thiên Kình tinh mắt, đem túi ném sang một bên, nhanh
chóng bước tới trước mặt bác sĩ, gương mặt anh tuấn tràn đầy vẻ quan tâm cùng sốt
sắng.
Anna Winslet cũng đẩy Hoắc lão phu nhân tiến tới.
Rõ ràng là bác sĩ bị Hoắc Thiê