Snack's 1967
Bảy Ngày Ân Ái

Bảy Ngày Ân Ái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3222872

Bình chọn: 9.00/10/2287 lượt.

n Kình vẫn đang ướt sũng cả

người làm giật mình, vô thức mà nhìn xung quanh một chút, toàn là vệ sĩ mặc đồ

đen, không khỏi khẩn trương mà nuốt một ngụm nước bọt.

Đây là bệnh viện quý tộc, người đến trị bệnh không giàu thì

cũng sang, nhưng ông ta chưa từng thấy người đàn ông nào bá đạo như vậy. Hơn nửa

đêm ẵm một cô gái trắng bệch xông vào bệnh viện thì không nói, còn ép người ta

lôi viện trưởng đang ngủ say từ trong chăn ra, Viện trưởng nơm nớp lo sợ mà

thông báo cho hầu hết các bác sĩ chủ nhiệm của các khoa đến hỗ trợ kiểm tra.

Viện trưởng trước giờ không chịu bị người ta uy hiếp, nhưng

nghe nói tối qua có một họng súng đặt ngay giữa trán ông ta, ông ta cũng không

thể không làm trái với quy định của bệnh viện.

Kết quả là, cả đêm nay giống như là đi đánh giặc, thiếu chút

nữa là ngay cả bác sĩ nha khoa cũng phải tới. Mỗi người đều không dám chậm trễ,

kiểm tra một cách cẩn thận cho cô gái này…

"Ngây người cái gì? Nói mau cho tôi!"

Hoắc Thiên Kình thấy ông ta không nói thì tính kiên nhẫn

hoàn toàn mất hết, tay vừa duỗi ra đã đè ông ta lên tường giống như là xách một

con gà con. Giọng nói sắc bén giống như là một thanh kiếm, làm bác sĩ sợ đến nỗi

phải gật đầu lia lịa.

"Hoắc, Hoắc tiên sinh, anh, anh đừng kích động. Tôi,

tôi nói, tôi nói…"

Hoắc Thiên Kình buông lỏng tay, bác sĩ lảo đảo, thiếu chút

là ngã sấp xuống.

Sau khi tháo khẩu trang xuống, ông ta cố nén run mà nhìn vào

đôi mắt dường như có thể ăn thịt người của Hoắc Thiên Kình, nuốt nước bọt nói:

"Hoắc tiên sinh, anh yên tâm đi, Úc Noãn Tâm không sao, ngoại trừ cánh tay

bị thương nhẹ thì tất cả đều bình thường."

Hoắc lão phu nhân nghe thế, rốt cuộc thở một hơi nhẹ nhõm,

mà Anna Winslet ở bên cạnh cũng có vẻ thả lỏng người.

Hoắc Thiên Kình giống như là bị rút hết hơi, thân mình cao

lơn bỗng dựa vào tường, không khó nhận ra ngón tay hăn đang run nhẹ. Nàng không

sao… may mà nàng không sao…

"Tại sao cô ấy vẫn hôn mê bất tỉnh?" Nhớ tới chuyện

này, hắn lại lập tức bước tới, thân hình cao lớn gần như có thể bao trùm lên

bác sĩ.

Cảm giác khẩn trương của bác sĩ bỗng ập trở lại, ông ta phát

hiện người đàn ông này giống như là một động vật nguy hiểm, mỗi lần hắn bước tới

là khiến cho ông có cảm giác như sắp chết, không dám chậm trễ chút nào.

"Là thế này, Hoắc tiên sinh, cơ thể của Úc Noãn Tâm quá

suy nhược, hơn nữa lượng công việc quá nhiều, tỉnh chậm một chút cũng là bình

thường. Nhưng xin anh yên tâm, cô ây sẽ không hôn mê bất tỉnh mãi, đây chỉ là

phản ứng sinh lí bình thường của cơ thể đang tự bảo vệ mình mà thôi!"

Rốt cuộc Hoắc Thiên Kình cũng nhẹ nhõm, chân mày nhíu chặt

cũng giãn ra…

"Tôi có thể vào thăm cô ấy không?"

"Có thể!"

Bác sĩ gật đầu, hơi nghiêng người tránh ra cửa phòng bệnh, rồi

lại đột nhiên nhớ tới điều gì, bèn nói: "À, đúng rồi Hoắc tiên sinh, Úc

Noãn Tâm thiếu máu rất nghiêm trọng, lẽ nào không có bác sĩ nào dặn rằng khoảng

thời gian này cô ấy không được làm việc sao?"

"Thiếu máu nghiêm trọng? Tại sao lại thế?" Hoắc

Thiên Kình nghi hoặc mà nhìn bác sĩ.

Bác sĩ thấy hắn nhíu mày, vội vàng nói: "À, Hoắc tiên

sinh, anh đừng vội khẩn trương như thế. Đa số phụ nữ vào giai đoạn này thì đều

xuất hiện tình trạng như vậy. Chỉ có điều Úc Noãn Tâm hơi nghiêm trọng hơn mà

thôi. Điều này có liên quan tới chuyện giờ làm việc lung tung. Chỉ cần tĩnh tâm

nghỉ ngơi một thời gian thì sẽ tốt thôi."

Hoắc Thiên Kình càng nghe càng lơ mơ, một lúc sau mới hỏi:

"Rốt cuộc ông đang nói gì? Cái gì mà phụ nữ vào giai đoạn này?"

Anna Winslet cùng Hoắc lão phu nhân cũng mù tịt.

Bác sĩ ngẩn người mà nhìn họ một chút, cuối cùng đưa mắt

nhìn vào Hoắc Thiên Kình, nghi hoặc nói: "Thế nào? Úc Noãn Tâm đã có thai

hơn hai tháng rồi, chẳng lẽ Hoắc tiên sinh không biết sao?"

Ánh hừng đông của ngày mới đột nhiên lóe lên, tia sáng đầu

tiên trong ngày từ tầng mây xuyên xuống, ánh dương ấm áp lấp lánh từ cửa số rộng

lớn ở bốn phía bệnh viện chiếu vào. Trên hành lang của phòng bệnh tư nhân, dường

như một câu nói của bác sĩ còn có sức mạnh to lớn hơn cả ánh dương, lập tức khiến

cho không khí trong cả hành lang thoáng hẳn…

"Bác sĩ, ông, ông vừa nói gì?"

Hoắc lão phu nhân lập tức tiến lên kéo Hoắc Thiên Kình đang

ngẩn người ra, vẻ mặt nôn nóng cùng kinh hỉ mà nhìn bác sĩ, không khó nhận ra sự

kích động của bà qua dáng vẻ luống ca luống cuống ấy.

Anna Winslet nghe xong thì chũng ngẩn ra một chút, mặc dù bề

ngoài không kích động như Hoắc lão phu nhân nhưng cũng có thể nhận ra trong đôi

mắt màu lam kia cũng bắt đầu sáng lấp lánh, ngay cả đôi môi vốn không nói cười

tùy tiện kia cũng vô thức mà run run.

Có lẽ bác sĩ không ngờ rằng bọn họ hoàn toàn không biết chuyện

này, cười cười nói: "À, là như vầy, Úc Noãn Tâm đã mang thai hơn hai tháng

rồi. Khoảng thời gian này chính là thời kì nhạy cảm của phụ nữ có thai, có khi

thai phụ sẽ có phản ứng sau khi mang thai khoảng 40 ngày, ví dụ như nôn mửa, ngủ

nhiều… Úc Noãn Tâm không có phản ứng gì sao?"

"Cái này…"

Hoắc lão phu nhân ngẩn ra, sau đó lại kéo Hoắc Thiên Kình

qua. "Thằ