m chứa ý cười chiều chuộng…
Nàng là vợ của hắn… suốt đời suốt kiếp!
Hắn thừa nhận mình có lỗi với nàng, nhưng thế thì đã sao? Hắn
có thể lớn tiếng nói với nàng rằng… khi đó hắn làm như vậy là vì kìm lòng không
đậu! Cho dù nàng có muốn đi xuống âm tào địa phủ thì hắn cũng sẽ cướp nàng lại
từ tay của tử thần!
Yêu thương mà hôn nhẹ lên mặt nàng… Nàng lẳng lặng nằm ở đó,
gương mặt xinh đẹp sáng lên như ngọc, ngọc sáng lấp lánh. Ánh dương nhàn nhạt
tôn thêm vẻ trắng trẻo mịn màng của da thịt nàng, trắng như trứng vừa được bóc.
Hương thơm dìu dịu của nàng khiến Hoắc Thiên Kình chỉ cảm thấy
chóp mũi không ngừng có mùi thơm lơ lửng, vấn vương không tan. Trên gương mặt
anh tuấn hiện lên nụ cười trìu mến…
"Noãn… mau tỉnh lại đi. Lần này bất luận em có hận anh
thế nào đi nữa thì anh cũng sẽ không buông tay!"Hoắc Thiên Kình vén lấy một
lọn tóc trên ngực nàng, đôi mắt sáng lên như sao, rực rỡ lấp lánh…
Úc Noãn Tâm ngủ giấc này rất dài, mấy canh giờ trôi qua mà vẫn
chưa tỉnh lại. Trong khoảng thời gian này, mẹ của Hoắc Thiên Kình lại đến một
chuyến nữa, dặn dò mấy câu rồi lại đi về.
Hoắc Thiên Kình gần như không rời khỏi giường nàng một bước,
lẳng lặng mà chờ đợi nàng tỉnh lại. Giờ khắc này, hắn giống hệt như một người
chồng thâm tình, trông nom người vợ đang bị thương của mình…
Ánh dương vào buổi sáng dần chuyển thành ánh nắng trưa, lại
từ buổi chiều chuyển thành ánh hoàng hôn ấm áp…
Hoắc Thiên Kình nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại không
xương của nàng, lưu luyến mà hôn lên nó, trong mắt tích tụ một tình cảm dịu
dàng chưa từng có.
"Cô bé ngốc, nếu em còn không chịu tỉnh lại thì ngày
mai anh chỉ có thể đẩy em vào giáo đường thôi…"
Hắn cười nhẹ, sau đó cúi đầu, nhẹ nhàng nói vào bên tai
nàng: "Anh nhất định phải cưới em rồi, cho nên dù không tỉnh em cũng phải
gả cho anh, nghe thấy không?"
Hắn nghiêng người xuống, lướt nhẹ qua đôi môi mềm mại của Úc
Noãn Tâm, rồi lại cảm thấy chưa nhấm nháp đủ nên vươn lưỡi ra trêu đùa miệng
nàng…
Mặc dù Úc Noãn Tâm đang hôn mê nhưng dù sao hơi thở cũng bị
hắn đoạt lấy, hàng mi dài dường như vô thức run run lên.
"Noãn…" Đôi mắt hắn lập tức toát ra vẻ vui mừng.
Một âm thanh rất tự nhiên, Úc Noãn Tâm vô thức ưm một tiếng
theo bản năng, mi mắt khẽ run run, từ từ mở rèm mi lên…
Những đường nét cứng ngắc trên gương mặt Hoắc Thiên Kình bỗng
trở nên mềm mại, đôi mắt sâu thẳm cực kỳ vui vẻ…
"Noãn, em tỉnh rồi sao."
Úc Noãn Tâm giống như là người mộng du, trong nhất thời còn
chưa kịp thích ứng với gương mặt anh tuấn đang gần như kế sát vào mình kia. Một
lúc sau giọng nói có chút khàn khàn kia mới vang lên…
"Đây là đâu…"
Hỏi xong, nàng thử động đậy thân thể. Ngay lập tức, Hoắc
Thiên Kình vội vàng đỡ nàng dậy, điều chỉnh đầu giường cho phù hợp.
"Đây là bệnh viện, em bị ngất đi…" Giọng nói trầm
thấp lộ ra vẻ nuông chiều nàng.
"Bệnh viện?"
Úc Noãn Tâm nhìn xung quanh một lượt, ngẩng đầu liền thấy
túi nước biển đang truyền xuống, tay kia vừa muốn nâng lên đã bị tay hắn giành
trước một bước…
"Có phải đầu hơi đau không? Em đã ngủ rất lâu rồi…"
Hắn cực kỳ săn sóc mà xoa xoa thái dương cho nàng. Hôn mê
quá lâu, ngay cả người khỏe mạnh cũng phải choáng váng chứ huống chi là nàng.
Sức ấn nhẹ nhàng trên đầu làm nàng cảm thấy thoải mái. Lúc
này, nàng cảm giác cơ thể như đang bay bổng, cũng cảm thấy rất lười nhác. Ánh
chiều tươi đẹp từ cửa sổ sát đất tiến vào, chiếu lên tấm thảm trắng tinh trong
phòng. Sắc trắng xung quanh phối hợp với hương hoa thoang thoảng khiến Úc Noãn
Tâm cảm thấy như đã rất lâu, rất lâu vậy…
Đã xảy ra chuyện gì? Sao nàng lại ở bệnh viện? Mà người đàn
ông trước mắt dịu dàng gần như làm cho nàng không nhận ra…
Bỗng nhiên, trong đầu nàng hiện lên cái đêm mưa sa gió giật ấy,
cũng hiện lên hình ảnh nàng từ trên cao rơi xuống!
Những kí ức đau khổ kia lại lập tức vây lấy nàng!
Nàng nhìn người đàn ông trước mắt…
Vẫn quần áo tối màu như thường ngày, nhưng gương mặt anh tuấn
lại không có chút lạnh lùng nào, vẻ dịu dàng cùng ấm áp tràn đầy trong mắt hắn,
khiến cho mỗi lần nàng nhìn thấy thì lại không kìm lòng được mà bị lạc vào…
Nhưng mà…
Nàng có muốn trốn tránh thế nào đi nữa, trốn tránh hơi thở của
hắn, trốn tránh nụ cười nhẹ của hắn, thế nhưng cuối cùng nàng vẫn không thể chết
đi, cuối cùng hắn vẫn tiếp được cơ thể của nàng.
Đôi mắt trong trẻo của nàng dần dần nổi lên vẻ đau đớn…
Hoắc Thiên Kình dễ dàng nhận thấy ánh mắt từ từ chuyển lạnh
của nàng, nhưng hắn vẫn tươi cười như cũ, cố ý xem nhẹ những chuyện đã xảy ra tối
hôm đó. Hắn đưa tay vỗ nhẹ vết thương trên cánh tay nàng, trong mắt chứa vẻ đau
lòng.
Khi ngón tay thô nhám khẽ lướt qua da thịt mềm mại thì…
Nàng vì hơi ngứa mà run lên, không nén được mà thở ra, cơ thể
vô thức mà co lại…
"Đúng là cô bé nhạy cảm…"
Hoắc Thiên Kình mỉm cười, đến gần nàng, để sát vào chóp mũi
nàng, ánh mắt lại rất nghiêm túc…
"Noãn, nhìn anh!"
Câu nói như ra lệnh nhưng lại mê hoặc như thuốc phiện làm
cho Úc Noãn Tâm không muốn nhìn cũng khó. Đôi mắt trong hơi gợn sóng, lại có vẻ
