g mắt lên…
Là ba mẹ của nàng!
Bà Úc khẩn trương mà bước lên, nhìn thấy đầu vai của Hoắc
Thiên Kình đã chảy máu thì hoảng hốt…
"Noãn Tâm, nhìn xem con đã làm gì này. Thiên Kình bị chảy
máu rồi, thật là, mẹ đi gọi bác sĩ!"
"Mẹ…"
Tiếng kêu ngắn gọn không phải phát ra từ miệng Úc Noãn Tâm
mà là từ Hoắc Thiên Kình. Chỉ vẻn vẹn một từ thôi nhưng từ trong giọng của hắn
cho thấy rất tự nhiên, không có chút giả tạo nào.
"Vết thương của con không đáng lo, Noãn thì có bao
nhiêu sức chứ. Chẳng qua là trong lòng cô ấy không được thoải mái mà thôi,
không sao!"
Nói xong câu này, hắn lại dời mắt về phía gương mặt tái nhợt
của Úc Noãn Tâm, dưới ánh nhìn chăm chú của nàng, từ từ nở một nụ cười sủng nịch.
Tay hắn khẽ vỗ vỗ lên đầu nàng. "Đừng giận nữa được không?"
Một tiếng "mẹ" làm cho lòng bà Úc cảm thấy dào dạt
cảm xúc. Thật ra khi thấy con gái mình và hắn đến với nhau thì đúng là bà có
chút lo lắng. Không phải vì gia thế hiển hách của hắn mà là vì tuổi tác hai người
họ cách quá xa, 10 tuổi không phải là một con số nhỏ.
Người đàn ông này quá thâm trầm chững chạc, mà bà lại rất hiểu
con gái mình. Mặc dù so với các bạn cùng lứa thì từng trải hơn nhiều, nhưng
cũng có khi sẽ cáu kỉnh này nọ đúng như tuổi của nàng nên có. Đương nhiên nàng
cũng sẽ làm mình làm mẩy như các bạn cùng lứa. Bà lo là liệu người như Hoắc
Thiên Kình có thể bao dung cho nàng cả đời, yêu thương nàng cả đời, hay là ngày
nào đó sẽ mất đi tính nhẫn nại không?
Nhưng đến hôm nay, khi bà nhìn thấy sự yêu thương đối với Úc
Noãn Tâm lóe lên trong mắt Hoắc Thiên Kình thì bà cũng hoàn toàn yên tâm. Cộng
thêm tiếng "mẹ" mà hắn vừa gọi, rất tự nhiên như xuất phát từ tận đáy
lòng, có lẽ đây là sự chân thành của hắn.
Ông Úc ở bên cạnh khẽ thở dài một hơi. Người ta nói con gái
là người tình cuối cùng của cha thật không sai chút nào. Khi ông nhìn thấy dáng
vẻ xanh xao tiều tụy của Úc Noãn Tâm thì cũng rất đau lòng…
"Noãn Tâm à, có chuyện gì khiến con nghĩ không thông chứ.
Con có biết khi khi ba và mẹ con nghe nói con từ trên cao như thế nhảy xuống
thì thiếu chút nữa là tim ngừng đập không. Con vẫn là một đứa trẻ hiểu chuyện,
lần này sao thế hả?"
Úc Noãn Tâm bỗng đưa mắt nhìn chằm chằm vào mặt Hoắc Thiên
Kình, ánh mắt lạnh lùng có vẻ chất vấn.
Hoắc Thiên Kình khẽ cười: "Là anh báo cho ba mẹ biết
đó. Em đã không có việc gì rồi thì nên báo cho ba mẹ biết."
Bàn tay của Úc Noãn Tâm nắm chặt lại, đôi mắt bị lửa giận thắp
sáng, móng tay gần như sắp cắm phập vào lòng bàn tay!
"Noãn Tâm à, con đừng dọa mẹ có được không? Con thế này
sẽ khiến cho ba mẹ rất lo lắng. Nhất là Thiên Kình, con xem nó lo cho con biết
bao. Ngày mai đã là hôn lễ rồi, đừng để ba mẹ phải lo cho con nữa được
không?" Bà Úc cũng rất đau lòng, nhưng khi nghĩ đến Hoắc Thiên Kình không
nói gì mà để mặc cho nàng cắn thì lòng càng đau hơn.
Đứa con rể này làm bà rất hài lòng, đương nhiên là phải
khuyên con gái mình ngoan ngoãn nghe lời một chút.
Chân mày Úc Noãn Tâm nhíu chặt lại, dường như nàng không
nghe được những lời của bà Úc. Ông Úc nhìn nàng lo lắng, một lúc sau mới hỏi:
"Noãn Tâm, nói cho ba biết con sao vậy?"
Khác với dáng vẻ sốt ruột của bà Úc, ông Úc có vẻ bình tĩnh
hơn.
"Ba…"
Úc Noãn Tâm bỗng nhào vào lòng ông Úc, thoạt nhìn giống như
một đứa trẻ đang làm nũng nhưng thật ra gương mặt tái nhợt lộ ra vẻ đau đớn
cùng tuyệt vọng.
"Được rồi, Noãn Tâm, không sao rồi, tất cả đều đã qua rồi!"
Ông Úc đau lòng mà vỗ nhẹ lưng của Úc Noãn Tâm, ánh mắt lại có vẻ chất vấn mà
nhìn về phía Hoắc Thiên Kình bên cạnh.
Tục ngữ có câu "mẹ chồng chọn nàng dâu, cha vợ chọn con
rể" không sai chút nào. Mặc dù ông cũng rất hài lòng với Hoắc Thiên Kình
nhưng nhìn thấy con gái mình có vẻ uất ức như vậy thì cũng bắt đầu trở nên bất
an.
Đôi môi lúc nào cũng như đang cười của Hoắc Thiên Kình hơi cứng
đờ một chút…
"Ba, dẫn con về đi, con muốn về nhà…"
Úc Noãn Tâm không muốn nói gì cả, chỉ nức nở nói lời cầu xin
này. Giờ này khắc này, nàng chỉ cảm thấy rất mệt mỏi, chỉ muốn tìm một nơi không
ai quấy rầy để nghỉ ngơi.
"Được được, Noãn Tâm, chúng ta về nhà ngay. Ngày mai là
hôn lễ của con và Thiên Kình rồi, nếu không có gì đáng ngại thì đừng nằm viện,
về nhà để chuẩn bị một chút. Ở nơi này thì không bệnh cũng thành có bệnh."Ông
Úc rất hiểu sự buồn bực khi nằm viện, rõ ràng là ông đã hiểu lầm ý của Úc Noãn
Tâm.
"Không, con không muốn…" Úc Noãn Tâm nghẹn ngào.
"Noãn Tâm, rốt cuộc con sao vậy? Con…" Bà Úc cảm
thấy con mình hơi kỳ lạ, vừa muốn hỏi tiếp thì đã bị Hoắc Thiên Kình ngắt lời…
"Ba, mẹ, Noãn có thai rồi, đã được hai tháng!"
Rõ ràng là trong giọng nói trầm thấp có ý đồ "tiên hạ
thủ vi cường".
Úc Noãn Tâm bỗng ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào Hoắc Thiên
Kình, dường như là dùng ánh mắt có thể giết người mà nhìn vào đôi mắt cực kỳ tự
tin của hắn. Nếu sự sắc bén của ánh mắt có thể biến thành một con dao thì không
biết hắn đã chết bao nhiêu lần.
Cuối cùng nàng đã hiểu ý đồ của người đàn ông này rồi!
Thật ra ba mẹ nàng hoàn toàn không cần biết chuyện này, d
