Disneyland 1972 Love the old s
Bảy Ngày Ân Ái

Bảy Ngày Ân Ái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3222091

Bình chọn: 7.00/10/2209 lượt.

rất phức tạp.

"Em có thể hận anh cả đời này, nhưng… không thể rời xa

anh!"

Lòng nàng như bị va đập một cú thật mạnh, Úc Noãn Tâm không

khó nhận ra vẻ cố chấp cùng nghiêm túc trong mắt hắn.

Thật lâu, không khí gần như ngưng đọng lại, rốt cuộc môi

nàng cũng run run…

"Đối với em mà nói thì… chết là cách giải quyết tốt nhất…"

"Không được!"

Hoắc Thiên Kình xoay mặt của nàng qua, nụ cười trên mặt đã

biến đâu mất, thay vào đó là vẻ nghiêm túc."Cho dù em nói anh ích kỷ cũng

được, anh quyết không để cho những chuyện thế này xảy ra lần nữa!"

"Tại sao… không chịu buông tha cho em?" Úc Noãn

Tâm nhìn hắn, trong mắt toàn là vẻ thê lương.

Hắn thật sự rất ích kỷ, lẽ nào hắn không hiểu được cái gì là

"đau thương chết lòng" sao?

Hoắc Thiên Kình không có trả lời nàng ngay, ngược lại cúi đầu

xuống, đôi môi mỏng hàm chứa thâm tình mà phủ lên môi nàng, rất cẩn thận, giống

như là con bướm đang hút phấn hoa vậy. Một lúc sau mới quyến luyến không thôi

mà buông nàng ra…

Bàn tay ấm áp kéo tay nàng qua, một mạch dẫn dắt nó xuống bụng

nàng, nhẹ nhàng phủ lên đó…

"Noãn, xin lỗi em, cả đời này anh cũng sẽ không buông

em ra… Anh nghĩ, cục cưng cũng sẽ không hy vọng ba mẹ nó chia tay…" Giọng

nói trầm trầm có vẻ rất nghiêm túc, trong giọng điệu quan tâm lại không che giấu

được vẻ khoe khoang tự hào!

Úc Noãn Tâm bỗng trợn tròn mắt, nhìn ngay xuống bàn tay ấm

áp đang phủ lấy bụng nàng…

Đôi mắt đẹp dần có sự thay đổi, bắt đầu dâng trào lên như thủy

triều. Như là mê man, nhưng nhiều hơn hết chính là sự phức tạp mà ngay cả nàng

cũng không cách nào hình dung được. Nàng nhìn chằm chằm vào bàn tay Hoắc Thiên

Kình như nhìn thú dữ…

Tay của hắn, có thể dời non lấp biển, có thể một tay che trời.

Nhưng cũng chính bàn tay này, bàn tay tràn ngập sức mạnh chinh phục cùng khống

chế tất cả đang mang theo sự ấm áp khiến nàng run rẩy mà nhẹ nhàng đặt tại bụng

nàng. Mặc dù cách bàn tay của nàng nhưng dường như sự ấm áp kia đã xuyên qua đó

mà áp vào bụng nàng!

Da thịt bỗng nhiên giống như là bị phỏng…

Nhưng…

Khiến nàng run rẩy không phải là tay của hắn mà là giọng nói

khẽ khàng bên tai nàng… Giọng nói này giống như là ma âm, báo cho nàng biết một

tin tức động trời!

Những ngón tay mảnh khảnh của Úc Noãn Tâm bắt đầu run lên,

ngay cả đôi mắt bình tĩnh của nàng cũng bắt đầu trở nên vỡ nát…

"Anh, anh vừa nói gì?"

Dường như nàng rất khó khăn mới cất được giọng nói của mình,

giọng nói sớm đã khàn khàn cũng trở nên run run.

Dường như Hoắc Thiên Kình cũng đã đoán được nàng sẽ có biểu

cảm như thế, nụ cười khe khẽ lan ra trên môi, giống như là hoa lê nở rộ trên

cành vào mùa xuân, có một vẻ đẹp khiến người ta mờ mắt..

"Noãn, em đã có con với anh!"

Câu nói này, vừa bá đạo, lại dịu dàng…

Hai loại cảm giác lẽ ra phải thuộc về hai thái cực mâu thuẫn

nhau lại dung hòa một cách rất tuyệt vời trong nụ cười của Hoắc Thiên Kình, khiến

Úc Noãn Tâm nhất thời này sinh ảo giác. Một người đàn ông duy ngã độc tôn, đồng

thời lại có thể toát ra sự quan tâm chăm sóc như thế thì sao có thể là thủ phạm

cưỡng bức nàng năm đó chứ?

Không sai, trong lòng nàng đã xác định người đàn ông này là

như thế!

Hắn chẳng những chả đạp thân thể của nàng, tàn nhẫn mà cướp

đi sự trong sạch của nàng, hủy hoại hạnh phúc vốn nên thuộc về nàng, hơn nữa

còn bày ra âm mưu, dùng tất cả những thủ đoạn bỉ ổi nhất khiến nàng trở thành

người của hắn!

Nhưng bây giờ, rốt cuộc hắn cũng có được đứa con như mong muốn!

Giống như hắn đã nói… nếu yêu hắn thì hãy sinh cho hắn một đứa

con!

Nàng nhìn chằm chằm vào hắn, khi bắt gặp được ánh mắt hàm chứa

ý cười toại nguyện thì sự kích động lóe qua lúc đầu trong mắt nàng bỗng trở nên

lạnh ngắt…

"Anh… thật đê tiện!"

Cuối cùng nàng cũng tìm được từ để hình dung về hắn, nhìn

ánh sáng không ngừng lóe lên trong mắt hắn thì sự bi thương tích tụ trong mắt

nàng lại dâng lên.

Hắn giơ những ngón tay của mình lên, bỗng nâng lấy cằm của

nàng, không giận mà cười, ngón cái khẽ vuốt ve da thịt nõn nà như trẻ sơ sinh của

nàng, thỏa mãn mà cảm thụ cảm xúc mềm mại dưới tay…

"Anh thích con gái, hy vọng nó sẽ xinh đẹp như em vậy…"

"Anh…"

"Noãn, em đã có thai hơn hai tháng rồi, thời gian có

thai không được làm việc, biết không?"

Hoắc Thiên Kình nhẹ nhàng ngắt lời nàng, giọng nói dịu dàng

như tiếng sóng, lộ ra vẻ ngọt ngào cùng trong trẻo, dường như không chút để ý đến

sự bất mãn trên mặt nàng.

"Anh không có quyền yêu cầu em như thế!"

Nàng không khó đoán được vận mệnh tương lai mà mình sắp phải

đối mặt, nhưng vẫn không cam tâm mà phản kháng lại, trên mặt toàn là vẻ chống đối.

Sao hắn lại có thể như thế?

Trong tình huống mọi chuyện đã được bóc trần mà hắn vẫn có

thể chuyện trò vui vẻ như không có gì thế chứ?

Hoắc Thiên Kình nghe thế thì cười khẽ, bày tay sủng nịch mà

gom tóc nàng lại, dịu dáng mà vén ra sau tai, giọng nói đê mê như rượu lại vang

lên…

"Không, trên đời này chỉ có anh là có quyền như thế, bởi

vì… anh là chồng của em, cũng là cha của đứa trẻ!"

"Em sẽ không gả cho anh!" Trong mắt Úc Noãn Tâm

tràn ngậ