ng ranh kia, có phải con đã biết Noãn Tâm có thai hay không? Sao
không nói cho chúng ta một tiếng hả?"
"Con, con…"
"Thiên Kình, con làm sao thế? Cô ấy có thai là chuyện lớn
như vậy mà con không biết chút nào sao?" Anna Winslet bước lên, giọng nói
nghiêm túc thể hiện sự bất mãn của bà.
Đầu Hoắc Thiên Kình sớm đã trở nên trống rỗng từ sau khi
nghe bác sĩ nói, mãi cho đến lúc này hắn vẫn chưa thoát khỏi chấn kinh, cộng
thêm sự chất vấn của bà và mẹ mình thì mới làm hắn có phản ứng lại. Hắn đưa tay
ra, lại kéo lấy bác sĩ qua như túm một con gà…
"Ông vừa nói cái gì? Nói lại lần nữa xem!"
Suýt chút nữa là bác sĩ bị tay hắn bóp chết, hoảng sợ mà
nhìn người đàn ông gần như sắp dán sát vào mình, nhìn thấy trong mắt hắn có chứa
vẻ gì đó làm người ta không hiểu được thì sợ đến nỗi trán toát mồ hôi lạnh…
"Hoắc, Hoắc tiên sinh, Úc Noãn Tâm… cô ấy có thai rồi.
Cô, cô ấy có thai hơn hai tháng rồi…"
Trời ạ, sao ánh mắt của hắn lại nghiêm túc đến thế, lẽ nào hắn
không hài lòng với kết quả này hay sao?
Trên mặt Hoắc Thiên Kình không có chút vui vẻ nào, gần như
là nghiêm túc lãnh đạm, đôi mắt đen cũng trở nên sững sờ. Một hồi lâu sau hắn mới
hỏi một câu: "Vừa rồi ông có nói cô ấy thiếu máu, rất nghiêm trọng
sao?"
"Hoắc tiên sinh, trước mắt, cơ thể của Úc Noãn Tâm rất
suy nhược, các chỉ số cũng thấp hơn người thường một chút. Cho nên tốt nhất là
nên chú ý nhiều trong việc ăn uống thường ngày. Bởi vì nếu thai phụ thiếu máu
quá nghiêm trọng thì sẽ rất bất lợi!" Bác sĩ không thể xác định rốt cuộc
là Hoắc Thiên Kình đang vui hay buồn nên rất dè dặt mà nói theo sự thật.
"Bất lợi là có ý gì?"
Trong giọng nói trầm thấp của Hoắc Thiên Kình lộ vẻ quan
tâm, nhưng lại khiến cho người ta dễ nhận ra là hình như hắn chỉ quan tâm tới
Úc Noãn Tâm, còn không quan tâm lắm tới đứa trẻ trong bụng nàng.
Bác sĩ suy nghĩ một lúc mới nhẹ giọng nói: "Nếu thai phụ
cứ thiếu máu nghiêm trọng như thế thì sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển bình thường
của thai nhi. Với tình hình sức khỏe hiện nay của Úc Noãn Tâm, nếu không chú ý
đến thì sẽ sẽ có dấu hiệu sanh non. Cho nên bất luận thế nào cũng không thể để
cô ấy làm việc vất vả nữa. May mà cô ấy còn trẻ, chức năng khôi phục của cơ thể
cũng nhanh hơn một chút!"
"Cái gì?" Hoắc Thiên Kình nhăn mặt.
Hoắc lão phu nhân nghe thế thì hoàn toàn quýnh lên, vội vàng
hỏi: "Bé Noãn của ta có dấu hiệu sanh non sao? Bác sĩ, có phải nó từ trên
cao như vậy nhảy xuống nên đã ảnh hưởng đến thai nhi không?"
Anna Winslet cũng vô thức chau mày lại.
"Các vị không cần lo lắng quá. Mặc dù Úc Noãn Tâm từ
trên cao rơi xuống nhưng cũng không có gì dáng ngại, thai nhi cũng rất bình thường.
Tôi vừa nói có dấu hiệu sanh non chỉ là do thiếu máu gây nên, chỉ cần trong thời
gian này chú ý nhiều hơn là được. Các vị không cần quá khẩn trương." Bác
sĩ vội vã giải thích.
"Chúng tôi có thể vào thăm không?" Ánh mắt Anna
Winslet dường như cũng thả lỏng, uy nghiêm mà hỏi bác sĩ.
"Ồ… tốt nhất là không nên vào quá nhiều người. Trước mắt
bệnh nhân còn chưa tỉnh lại, nhiều người vào cũng phí công mà thôi. Không bằng
hãy để cô ấy nghỉ ngơi cho tốt, đợi khi cô ấy tỉnh lại rồi thăm sau cũng không
muộn." Bác sĩ đề nghị.
"Nhưng…"
"Bà nội, mẹ…"
Hoắc Thiên Kình đột nhiên lên tiếng ngắt lời Hoắc lão phu
nhân, nhẹ nhàng nói: "Ở đây có con là được rồi, hai người về trước đi, đợi
khi cô ấy tỉnh lại thì con sẽ báo cho hai người."
Hoắc lão phu nhân nghe thế thì có vẻ bịn rịn không muốn đi,
Anna Winslet thì lại gật đầu: "Cũng được, mẹ và bà về trước, có tin gì thì
báo cho mẹ biết!"
Hoắc Thiên Kình gật đầu.
Một đoàn người lại rời đi.
"Các anh cũng lui ra đi!" Giọng nói trầm thấp mang
theo mệnh lệnh.
Bọn vệ sĩ lui vào một góc ít người để ý đến, im lặng không
nói gì. Kiêu cũng lui xuống. Thật ra anh ta đang nghĩ không ra tại sao khi Hoắc
tiên sinh nghe tin Úc Noãn Tâm có thai thì lại có vẻ nặng nề như thế. Từ hành động
hắn bảo vệ Úc Noãn Tâm khi nàng rơi xuống cho thấy hắn rất quan tâm tới cô gái
này mới đúng chứ. Nếu đã như thế, hắn nên vui vì mình được làm cha mới phải.
Hành lang cực kỳ yên tĩnh, lối đi dài hun hút chỉ còn lại
mình Hoắc Thiên Kình. Ánh dương trong trẻo chiếu vào, kéo dài cái bóng cao lớn
của hắn. Bên ngoài cửa sổ là thảm cỏ xanh mướt. Dưới ánh nắng ấm áp, nó tượng
trưng cho sức sống mạnh mẽ, tạo thành cực đối lập với vẻ trầm mặc không nói của
hắn.
Hắn đứng lặng yên trong cửa sổ, đôi môi mỏng gần như mím
thành một đường, vẻ mặt cực kỳ lãnh đạm. Dường như trong đôi mắt hoang vắng như
sa mạc cùng không thể dò được ấy cất chứa vẻ thấp thỏm, khiến cho người ta khó
có thể đoán được hắn đang nghĩ gì. Đôi mày hơi chau lại cũng chứa vẻ khó hiểu…
Rất lâu sau, khi ánh mặt trời chiếu lên những đường nét trên
gương mặt hắn thì hắn mới đột nhiên giống như là nhớ tới điều gì, không nói một
lời mà đi nhanh tới trước cửa phòng bệnh, đẩy cửa mà vào…
Ánh nắng long lanh xuyên qua cửa sổ sát đất của phòng bệnh
cao cấp mà tiến vào, tỏa ra vẻ ấm áp cùng kiêu hãnh của mình. Trên chiếc thảm mềm
