à âm thầm? Chú chỉ quan sát xem cô
ta có ma lực gì mà có thể làm cháu mê muội như vậy thôi”.
Đã quen với giọng điệu bao biện chày cối này, Dương Duệ chẳng buồn tranh cãi nữa, anh cố nén giọng xuống, dịu dàng nói:
“Chú ba, nếu như chú động đến cô ấy, chú có tin là cháu sẽ làm cho sự nghiệp làm ăn trong tay chú tan nát ngay không đấy?”
“Dương Duệ, cháu còn biết thế nào là kính trên nhường dưới không đấy?”. Đứa
cháu một tay mình đào tạo lại dám quay sang cắn lại mình một miếng thế
này thì còn gì là đạo lý nữa!
Thấy tình hình hai chú cháu nhà Dương Duệ căng thẳng quá, Tống Thạch Nhất
vội vàng đứng lên, gượng cười can ngăn: “Chú ba, đừng nóng. Có chuyện gì thì chúng ta đợi bác sĩ ra hãy nói, tính mạng Anna còn chưa biết thế
nào, bây giờ không phải là lúc để nói những chuyện này. Huống hồ, giả sử có xảy ra bất trắc gì thì chú và Dương Duệ vẫn là người thân của cô ấy
mà, phải không chú ba?”
Khuôn mặt cau có của Dương Việt Phong hơi dãn ra, ông ta thôi không nói gì
nữa, đành bước đi bước lại quanh cửa sổ, tâm trạng chuyển sang trạng
thái trầm ngâm.
Đang điên tiết thì bị chặn lại, Dương Duệ định ra ngoài một lát, Tống Thạch
Nhất đến gần, nói với anh: “Anh có một số thứ muốn cho chú xem”.
Hai người ra một chỗ vắng vẻ trước tòa nhà đứng nói chuyện, dưới ánh đèn sáng trưng, không khí tràn ngập hương hoa.
Lấy ra điếu thuốc, châm lửa, Dương Duệ hít vào mấy hơi thật sâu, rồi nhả ra làn khói trắng xám mù mịt.
Đã nhiều lần hiểu thế nào là lực bất tòng tâm và cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.
Thế nhưng, vẫn cứ phải nhịn.
Nhịp hút thuốc nhanh và mạnh quá, nên chẳng may khói xông vào phổi làm anh
ho khù khụ, đầu thuốc vẫn cháy trên ngón tay anh, làn khói xám vẫn lững
lờ bay ra.
Tống Thạch Nhất thấy vậy nhíu mày nói: “Bình tĩnh đi, đấy không phải cách
hút thuốc đâu, nóng vội quá chẳng khác nào hút độc vào người đâu”.
“Không phải là anh không biết chú ba đi điều tra Tiểu Lương, về mặt tâm lý thế nào biết đâu lại có âm mưu gì đó”.
Dương Duệ không làm thế nào để không bị kích động, bởi vì Tô Tiểu Lương không biết bất cứ chuyện gì hết, cô ấy cũng chẳng có bất kỳ sự phòng bị nào.
Nếu thực sự Dương Việt Phong có ý định xấu gì đó để đối phó với cô ấy
thì chẳng phải quá dễ dàng sao? Bây giờ thân thế của Tô Tiểu Lãng vừa
được phơi bày, cô hoàn toàn rơi vào trạng thái tâm lý hoảng loạn, chẳng
lẽ yêu cầu để cô ấy được yên thân đứng ngoài cuộc có gì sai sao?
Vỗ vai Dương Duệ tỏ cảm thông và động viên, Tống Thạch Nhất đẩy lại chiếc kính mắt, trầm ngâm nói:
“Chuyện quan trọng nhất lúc này là xác định xem Anna có sao không. Nếu như kết
quả khác đi thì tất cả những gì đã tính toán và thực hiện cũng tự nhiên
mà khác theo. Lỡ như, không may cô ấy…”
“Lỡ như không may cô ấy chết ở đây, thì em nên chuẩn bị tinh thần bỏ chạy thoát thân, ý của anh là điều này phải không?”
Dương Duệ dụi tắt điếu thuốc, ngoảnh lại nhìn người bạn thân, miệng hơi mấp máy mỉm cười một nụ cười kỳ quái.
“Bây giờ là lúc nào mà còn cười được nữa?”
“Không có gì, chỉ là nhớ lại trước kia Tiểu Lương cũng từng nói với em những
lời này, cô ấy nói: “Bỏ trốn cùng người yêu” là một cụm từ rất đẹp, chứa đầy sự xao xuyến, rất ăn nhập với tình yêu khi rơi vào tình thế bất an
và trong lòng đang dậy sóng. Trên đường đi hay ở nơi xa, đây là một đặc
tính thuộc về bản chất trong mỗi tâm hồn, vì thế, bỏ trốn cùng người yêu không chỉ là sự tháo chạy vì tình yêu, mà còn mang một thứ cảm giác rất mạo hiểm đến cùng trời cuối đất. Sự lang thang không nhà không cửa này
đầy tính bấp bênh, và cũng rất thi vị.
Chút hồi ức ấm áp thoáng vượt qua cả đống chuyện phiền hà để vào đến trái
tim Dương Duệ được một lát, rồi anh gồng mình cố hít lấy chút hương thơm của hoa lá xung quanh vào ngực, trở lại trạng thái lạnh lẽo như băng.
Đối với anh mà nói, Tô Tiểu Lương là một loại thuốc cực độc và chính cô cũng là thuốc giải.
Thấy bạn mình đang đắm đuối vậy, Tống Thạch Nhất không nỡ ném đá vào mặt hồ yên ả, nhưng anh không thể không lên tiếng:
“Định bỏ trốn cùng cô ấy thật à? Anh phải nhắc em điều này: thứ nhất, trên
danh nghĩa, Richard không còn nắm giữ SUA nữa nhưng tầm ảnh hưởng và khả năng thao túng của ông ta tuyệt đối không nhỏ, vì thế anh lo là không
biết hai người khác có dám thực hiện lời hứa với em trước kia hay không; thứ hai, chuyện Anna tự sát không thể giấu, chắc chắn Richard sẽ rất
điên tiết với em, e là ông ta sẽ cho truy sát bọn em đến chân trời góc
bể. Nghe rõ ra thì đây không phải là bỏ trốn, mà chính xác là bị truy
sát ngày này qua ngày khác. Em thì đã có sự chuẩn bị trước, còn cô ấy
thì sao?”
Dừng lại một lát, Tống Thạch Nhất tiếp tục: “Lúc ở sân bay đón Anna, thấy
anh em mình Helen chẳng hề tỏ ra ngạc nhiên, không thấy có gì đáng nghi
sao?”
Nụ cười ngưng lại, nét mặt Dương Duệ, nhanh chóng chuyển sang lạnh lẽo,
anh lãnh đạm nói: “Em cũng có để ý thấy. Nếu đoán không nhầm thì em nghĩ Richard đã có sự phòng bị. Ông ta là lão làng trong giới giang hồ, gian manh xảo quyệt hơn cả hồ ly tinh, với quan hệ mà em đã tạo dựng được
trong mấy năm