Tống Thạch Nhất thì có lẽ giờ này anh vẫn như thằng mù ngồi trong bụng
trống. Có lẽ Helen đã biết tình hình rồi nhưng cô ta không thèm nói cho
mình biết. Chuyến bay kéo dài hơn 10 tiếng đồng hồ với Anna sẽ rất vất
vả, thế nhưng tại sao không có ai thông báo cho anh hết?
Vốn định gọi điện nói cho Tô Tiểu Lương biết chuyện này, nhưng nghĩ thấy
mình vẫn chưa hoàn toàn làm rõ trắng đen tình hình, suy đi tính lại,
cuối cùng anh quyết định không gọi nữa. Phải gặp Anna xem tình hình ra
làm sao đã rồi mới có thể yên tâm nói cho cô ấy biết được, nếu không e
rằng con người vốn có sẵn cảm giác bất an đến cực độ như cô ấy rất dễ
cháy ruột, cháy gan vì lo lắng bồn chồn lắm. Dương Duệ lặng lẽ thổi tiếp ra một làn khói nữa, Tống Thạch Nhất từ chối hút thuốc, anh nhăn mày,
cố tỏ ra thản nhiên cười nói: “Đang lo lắng cho thể trạng Anna không
chịu được chuyến bay dài hay lo lắng không biết ăn nói với Tô Tiểu Lương thế nào?”
“Cả hai”. Gẩy gẩy tàn thuốc xuống dưới sàn, Dương Duệ chân thành đáp lời.
“Anh còn tưởng chú sẽ không lo lắng về Anna cơ. Thế tính làm thế nào cho ổn bây giờ?”
Đôi môi đỏ mọng hơi hé mở, anh chớp mắt, bình tĩnh đáp: “Dẫu sao em và cô
ấy cũng có sáu năm trời là vợ chồng, khách quan mà nói, cô ấy không hề
làm sai bất cứ chuyện gì, vì thế em lo lắng cho sức khỏe của cô ấy cũng
là chuyện bình thường và chính đáng thôi. Không yêu không có nghĩa là
muốn cô ấy xảy ra sự cố gì. Nhưng mà, bất kể cô ấy đến đây vì lý do gì,
lần này em sẽ không chịu thua đâu. Thạch Nhất, anh hiểu tính cách của em mà”.
Chưa nói hết câu đã nghe thấy có tiếng giày cao gót gõ lanh lảnh trên sàn
nhà, tiếp đó là tiếng Helen cất lên: “Hi, các anh cũng ở đây à?”
Cô ta đến đây đón bạn là chuyện rất bình thường, nhưng sao thấy mình và
Tống Thạch Nhất cũng đến sân bay đón Anna lại chẳng tỏ ra chút ngạc
nhiên nào vậy? Chẳng lẽ cô ta đã biết có người bên Úc lén thông báo về
cho Thạch Nhất? Nhưng mà rõ ràng người báo tin cho Thạch Nhất đã khẳng
định rằng khó khăn lắm anh ta mới nghe ngóng được tin tức Anna xuất cảnh ở bên đó. Nhìn Helen bằng ánh mắt lạnh tanh, Dương Duệ mím chặt môi,
cất bước đi thẳng vào trong, không muốn phí lời với cô ta làm gì.
Nghe tiếng loa thông báo chuyến bay từ Sydney đến đã hạ cánh, ba người đứng tập trung trước lối ra chờ đợi.
Thời gian chờ đợi chẳng ngắn mà cũng chẳng dài, bên trong sảnh rộn lên tiếng lạo xạo, một vài hành khách tay xách tay kéo cả đống va li hành lý đã
xuất hiện.
Hele có vẻ kích động lắm, cô ả còn rướn người vào tận trong để nhìn cho kỹ,
một bóng áo vàng nhạt thanh nhã xuất hiện, cô nàng hồ hởi cất tiếng gọi
to: “Hi, Anna, I am here!”
Với dáng người mảnh khảnh, trong bộ váy dài trắng tinh khiết kết hợp với
chiếc áo len màu vàng nhạt, mái tóc đen dài buông xõa xuống eo, Anna
cười tít mắt hướng về phía Helen đang vẫy tay chào gọi í ới. Khi ánh mắt cô bắt gặp bóng dáng Dương Duệ trong bộ đồ đen sì đứng phía sau cô bạn
thân, nụ cười Anna lại càng dịu dàng hơn nữa, hai lúm đồng tiền nhấp nhô trên bờ má trắng ngần tưởng như có thể nhìn thấu vào bên trong của cô,
tất cả những gì cô đang thể hiện đây đều là chứa đựng niềm hân hoan
trong giờ phút tương ngộ.
Chuyến bay này của cô ấy như thể là cuộc trùng phùng của đôi vợ chồng mới cưới ấy, chứ đâu có giống đến cứu vãn cuộc hôn nhân sắp đến hồi kết đâu.
Khuôn mặt nhã nhặn tuấn tú của Dương Duệ khẽ mỉn cười, xưa nay anh vẫn biết
tiết chế như vậy. Thế nhưng, chỉ cần là người hiểu anh thôi, sẽ dễ dàng
nhận ra trong đáy mắt anh hoàn toàn không có chút cảm xúc gì nồng ấm.
Đảo mắt nhìn về phía sau, có bốn người đàn ông mặc âu phục, đeo kính râm nữa đang bám sát theo cô từng bước. Người đàn ông dẫn đầu khoảng hơn 50 tuổi, có vầng trán rộng và cái mũi thẳng, chính là chú ba Dương Việt
Phong của anh, ba người còn lại có vẻ là vệ sĩ kiêm bác sĩ thân cận của
Anna.
Anna nhẹ nhàng chạy đến bên anh nhanh như một chú chim nhỏ, cô ôm chầm lấy
Dương Duệ, dịu dàng thủ thỉ vào tai anh: “Dương Duệ, lâu lắm rồi không
gặp anh, em nhớ anh lắm”.
“Chào Anna, đã lâu không gặp!” Cho tay lên hờ hững nắm lấy hai cánh tay của
Anna coi như thể hiện mình có đáp lại cô, ánh mắt anh lại chăm chăm
không rời khỏi mấy người đàn ông phía sau.
“Anna, cuối cùng thì cậu đã đến rồi! Có mệt không? Có thấy khó chịu ở đâu không?”
Helen kéo tay Anna lại phía mình, không ngớt lời hỏi han thăm dò, có vẻ như
cô nàng không tin vào mắt mình tại sao trông Anna lại vui vẻ hoạt bát
như vậy. Anna tươi tỉnh lắc đầu, cô giương to đôi mắt trăng lưỡi liềm,
nói: “Khỏe lắm, cậu không phải lo. Sao cậu đến Trung Quốc mà không nói
cho mình biết một tiếng, sớm biết thế mình đã đi luôn cùng cậu một
chuyến rồi. Nghe nói thành phố Y có rất nhiều trung tâm mua sắm, cậu đi
được nhiều chưa? Mua được nhiều đồ lắm rồi phải không?”
“Dương Duệ, sao, thấy chú ngạc nhiên lắm phải không? Sao không chào hỏi chú gì vậy?” Dương Việt Phong tinh tế nhận ra thái độ của cậu cháu, cất tiếng
hỏi.
“Vâng, thật sự là cháu ngạc nhiên lắm, chú ba lại có thời gian bỏ bê công việc làm ăn để