bay sang đây cơ đấy”.
Cảm nhận của Dương Duệ đối với người chú này thực sự hết sức phức tạp. Chú
đã dạy anh rất nhiều điều, nhưng chính chú cũng là người đã tiêu diệt
quá nhiều thứ của anh, chẳng hạn như lý tưởng và tình yêu.
Thái độ lạnh lùng hờ hững của cậu cháu làm Dương Việt Phong ngẩn ngơ khó
hiểu, mặt nghệt ra. Anna thấy vậy, vội vàng lay lay cánh tay Dương Duệ
nói:
“Dương Duệ, chúng ta ở chỗ nào đấy? Trong cùng khách sạn với Helen hay là…?”
Vẫn không thay đổi sắc mặt, Dương Duệ rút tay mình lại, hơi nhếch miệng
cười cợt bằng thái độ lạnh như tiền, chỉ tay về phía ba người đàn ông áo đen phía trước hỏi: “Bọn họ là…?”
Anna hơi mấp máy môi, cẩn thận nhìn thái độ của chồng rồi mới lúng túng trả
lời: “Bọn họ… bọn họ là người mà ba cử đi theo để chăm sóc cho em. Dương Duệ, anh biết mà, tâm lý ba hơi quá nhạy cảm…”
“Không, không phải là tâm lý hơi nhạy cảm đâu, chẳng qua chỉ là ông quan tâm quá thôi.”
Cái lạnh giá trên người Dương Duệ bỗng nhiên bay hơi sạch trơn không còn
chút dấu vết nào, anh lại trở về trạng thái bình thản và ôn hòa như tính cách vốn có của anh, khóe miệng như đang hấp hé một nụ cười.
Trong nháy mắt, thái độ lạnh ngắt như đóng băng của Dương Duệ như tan chảy
gần hết, tinh thần anh lại trở lại trạng thái yên ả như thường, miệng
còn hơi mấp máy như khẽ tủm tỉm cười. Anna trừng mắt nhìn thái độ anh
thay đổi nhanh như chong chóng, có gì đó chan chát như hương vị trái ô
liu xông lên não cô. Chẳng buồn hỏi han thêm gì, Dương Duệ thản nhiên
chào hỏi chú ba qua quýt và ba người đàn ông mặc âu phục đứng sau rồi
quay ngoắt đi luôn, dường như anh không cần biết trong năm người vừa
xuống máy bay đây, Anna mới chính là nhân vật chính, mới là người vợ sắp tới anh sẽ hoàn toàn đoạn tuyệt quan hệ.
Đôi lông mi dài tựa cánh bướm lặng lẽ cúp xuống, Anna vốn đã quen với sự
hững hờ chẳng biết là cố tình hay vô tình này rồi, có gì đó âu sầu
thoáng hiện qua đôi lông mày hơi chau lại của cô.
“Anna, đi thôi, Helen đang ở khách sạn Shangri-La, đây là khách sạn ven sông
tuyệt vời nhất của thành phố Y, anh sẽ đặt giúp em một phòng ở đó”. Lặng lẽ đứng phía sau sắm một vai phụ thôi, Tống Thạch Nhất thở dài một
tiếng.
Anna nghe thấy, cô chẳng hề giận dữ, nhưng đến đứa ngớ ngẩn nhất vẫn có thể
nhận ra sự thất vọng và hụt hẫng của cô đang thể hiện rõ ra ngoài.
Hình bóng cao gầy đầy phong độ trong bộ đồ đen kia đi dần xa, Anna ngẩn ngơ
đứng ngóng theo không chớp mắt, rồi lại mỉm cười một nụ cười thật hiền
dịu.
“Anna, sao vẫn đắm đuối thế? Người ngoài cuộc như tớ đây còn thấy ấm ức thay
cho cậu nữa là”. Kề vai, khoác tay kéo cô bạn thân nhanh nhanh cất bước
theo mình, mặt Helen đỏ phừng phừng như thể chính cô ta mới là người bị
hờ hững vậy.
Mấp môi khẽ mỉm cười, ánh mắt Anna vẫn bám chặt lấy hình bóng Dương Duệ,
khẽ hỏi: “Ngoài đắm đuối ra, mình chẳng có bất cứ thứ gì hết”.
Nghe giọng điệu ngớ ngẩn như của mấy cô gái trẻ mê muội vì tình ấy, Helen
bỗng dừng bước, trợn tròn mắt, cao giọng hỏi: “Nói cái gì ngốc nghếch
vậy, sao cậu lại không có gì hết? Anna cậu có biết mình là một cô công
chúa, cái gì cũng có trong tay, hiểu chưa?”
“Thế ư?”
Anna đáp lại hai tiếng ngắn cũn, ngữ điệu nhẹ tênh nhất có thể, trái tim cô
lại run lên bần bật: Thế nào công chúa có mọi thứ trong tay, có thật sự
là như thế không?
Vẻ mặt tĩnh lặng của Anna nhấp nhô mấy gợn sóng tự trào, thái độ cam tâm
tình nguyện chịu ấm ức này của cô làm Helen thấy bức bối, vôi vàng quay
sang nắm lấy hai vai cô, cường độ thêm mức độ nghiêm trọng mà rằng:
“Anna kia, đừng có cho mình thấy bộ dạng như thế này của cậu nữa có được không? Nhiều lúc mình không hiểu là cậu ngốc thật hay giả vờ ngốc
nghếch nữa, nhưng lần này kẻ lầm lỗi là anh ta, chính nghĩa đang ở bên
cậu. Có lý thì đi đến đâu cũng không sợ, cậu hiểu không?”
Nghe mấy câu dạy dỗ đầy tính chất rèn sắt không thành thép của cô bạn, Anna
cũng chẳng căm phẫn lên được chút nào, ánh mắt cô sáng như trăng sao:
“Hiểu, hiểu. Đi thôi, đừng để anh ấy phải đợi”.
“Xem anh ta đối xử với cậu thế nào kìa, rõ ràng là có nhà ở khu Bích Lam Sơn Trang, thế mà vẫn để cậu phải đến khách sạn ở, thật là quá đáng!”
Lầm bà lầm bầm đi theo, bỗng nhiên Helen nhận ra, cô nàng thà để Dương Duệ
và Anna tiếp tục được làm vợ chồng còn hơn là để Tô Tiểu Lương cướp mất
anh. Có lẽ điều này xuất phát từ mối quan hệ dẫu sao cũng được coi là
thân thiết giữa cô nàng với Anna, hoặc có khi vì một kiểu tâm lý rất kỳ
quái của phụ nữ, đó là: theo một mức nào đó, cô nàng và Anna có thể được nói là đồng bệnh tương lân, đều chung một cảnh ngộ là bị Dương Duệ
ruồng rẫy. Vì thế, so với Tô Tiểu Lương, kẻ sung sướng hưởng thụ chiến
thắng, thì cô và Anna chính là liên quân chung một chiến tuyến.
Về đến khách sạn Shangri-La thì đồng hồ đã điểm 4 giờ sáng, sắp xếp xong
chỗ ăn ở cho bốn người ngoài dự kiến là Dương Việt Phong và đám vệ sĩ,
Dương Duệ đưa Anna về phòng.
Đến trước phòng 3910, Dương Duệ đẩy cửa ra nói: “Anna, đi vào trước đi, trước tiên phải nghỉ ngơi cho khỏe đã nhé”.
“Vâng”. Ngoan n