y trong phòng ở "Bảo tân các", một bóng dáng mảnh khảnh yểu điệu xinh đẹp thoáng qua sau song cửa sổ.
Hất vạt áo choàng ngắn ra, hắn lặng yên không một tiếng động bay qua vách tường --
**********
Vừa đóng cửa lại, Trân Châu liền hối hận.
Trước khi ra cửa quên dập tắt đèn, bóng dáng của nàng khẳng định chiếu vào trên cửa giấy rồi.
Hiện nay, cũng không thể vội vã tắt đèn! Hắn khẳng định đang chờ, chờ từng động tĩnh không quan trọng quanh mình, chờ tên trộm như nàng bại lộ ra dấu vết.
Trân Châu vẫn biết, bối lặc Duẫn Đường không phải nam nhân dễ dàng thoát khỏi.
Đứng yên ở bên trong, cho đến xác định ngoài phòng không còn động tĩnh, nàng mới chậm rãi rời khỏi cạnh cửa. Còn chưa kịp thay y phục đen ra, liền nghe thấy ngoài cửa có người cao giọng hô to -- "Cháy rồi -- cứu người đi -- Bảo Tân các cháy rồi!"
Sau mấy tiếng thét, huyên náo khiến mấy cửa phòng trong "Bảo Tân các" đều mở ra, Trân Châu nhận ra đó là âm thanh của gã sai vặt Xuân Trà -- "Cháy rồi! Cháy rồi -- cháy rồi --" Tiếng thét chói tai vang lên, giúp đỡ kêu người kêu người, nhất thời "Bảo Tân các', loạn thành một đám.
Cháy rồi sao?
Trân Châu dừng ở phía trước cửa sổ, trầm ngâm suy nghĩ một lát.
Lúc nãy nàng vào phòng, đâu có thấy quanh Bảo Tân các có ánh lửa nào.
Vừa nghĩ đến đây, Trân Châu chợt nhớ tới cái gì, vẻ mặt thoải mái của nàng thay đổi, bằng tốc độ nhanh nhất cởi áo ra, đồng thời giấu y phục đen đi, sau đó lắc mình đi ra sau bình phong -- sau bình phong còn giữ lại một thùng nước nóng. Cuống quít nhảy vào trong thùng, cửa vào lúc đó cũng bị đụng ra --
"Trân Nhi cô nương!" Âm thanh của bối lặc Duẫn Đường xuất hiện trong nhà nàng, ngay trước bình phong, cách xa nhau chỉ ba thước.
"Ai đó?" Kéo tấm vải che ngực lại, nàng gấp rút hỏi.
"Đừng sợ, là ta, Duẫn Đường." giọng nói trầm thấp của hắn vội vã truyền vào bình phong.
Trân Châu nín thở. "Bối lặc gia? Có chuyện gì?" Nàng nhíu mày.
Sau tấm bình phong, là cấm địa không thể mạo phạm -- hắn phải biết nàng đang làm gì, đây là phủ Đông vương của hắn, dù thế nào hắn cũng không nên thất lễ chủ nhà.
Nàng đánh cuộc, hắn không đến nỗi đột nhiên xông vào.
Nhưng Trân Châu cũng nhớ, lần trước ở trong ngõ nhỏ Đầu Tử, hắn cũng chưa từng bận tâm nàng là nữ nhân, khi đó hắn đã từng hèn hạ đưa tay dò vào trong ngực nàng giật đồ.
"Bên ngoài cháy rồi, ngươi phải theo ta ra ngoài." Hắn trầm giọng nói.
"Nhưng ta đang lau --"
"Lửa cháy không tắt -- cứu người! Có nha đầu chết cháy rồi!" Lúc này là tiếng kêu của một gã sai vặt khác - Thu Trà. Trân Châu giương mắt nhìn về phía tây, góc tây bắc của Bảo Tân các quả nhiên có ánh lửa chập chờn, có vẻ ngọn lửa không biết từ đâu này đang cháy mạnh, sắp đốt đến phòng này rồi!
"Cứu người quan trọng hơn, thứ cho tại hạ mạo muội!"
Trong lúc nhất thời, nàng tình nguyện tự mình nghe không hiểu ý tứ trong lời nói của hắn. Không đến thời gian một cái nháy mắt, Trân Châu thấy gương mặt tuấn tú bất cần đời, khuynh đảo nữ tử của bối lặc Duẫn Đường xuất hiện sau bình phong, nàng nuốt một ngụm nước bọt, tiếp đó liền bị hắn lôi ra mặt nước --
"Ngươi làm cái gì?!" Nàng kêu lên.
"Làm cái gì?"Hắn hếch mày, nhếch môi. "Dĩ nhiên là cứu người."
Ôm lấy nữ nhân ướt đẫm vào ngực, thuận thế quơ lấy trang phục khô trên bình phong, "Tốt bụng" che trên quần áo hơi mờ ướt của nàng, bàn tay cợt nhã xẹt qua bộ ngực đang phập phồng.
Sự phập phồng kịch liệt của bộ ngực thật đáng kinh ngạc, thật vượt quá tưởng tượng của hắn.
Trân Châu vừa xấu hổ vừa tức giận. . . .
"Thả ta xuống!" Khuôn mặt trắng như tuyết của nàng không có chút máu.
Đây là lần đầu nàng kinh hoàng luống cuống trong đời, cũng là lần đầu nàng giận dữ trong đời.
"Đi ra ngoài trước rồi nói." Hắn làm như không nghe thấy.
Không để ý sự cự tuyệt của Trân Châu, hắn ôm nàng chạy vội tới trước nhà nghỉ Duẫn Đường.
"Buông tay!" Nàng cất cao âm thanh khác thường, nhưng đối phương hình như quyết tâm, để mặc ý nguyện của nàng, bá đạo kiềm chế nàng.
Trên người của hắn thật nóng, khiến Trân Châu không giải thích được muốn kháng cự!
Bởi vì gần gũi quá, chợt chóp mũi ngửi được một mùi hương phái nam trên người hắn, mùi nam nhân nồng đậm này khiến nàng cảm thấy bị xâm phạm! Không phân rõ là chán ghét hay sợ hãi, nàng đẩy hắn ra -- nhưng cánh tay hắn lại kiên cố như sắt thép, Trân Châu quýnh lên, liền nâng tay trái lên -- tát một cái vào gương mặt tuấn tú của nam nhân! Bởi vì dùng sức quá độ, cả người nàng bắn khỏi lồng ngực hắn, ngã ở trên cỏ ướt bùn trong vườn hoa. . . .
Nâng con ngươi lên, kinh ngạc nhìn nhìn hắn chằm chằm, giờ khắc này trong đầu Trân Châu trống rỗng.
Nàng không thể tỉnh táo, mọi việc dùng trí không dùng lực như thường ngày, đưa tay đánh người, lại càng không giống chuyện mà người tỉnh táo như nàng làm ra. Tại sao nàng phải đưa tay đánh một nam nhân? Tại sao hắn có thể dễ dàng chọc giận nàng như vậy?
Từ trên đất bùn bò dậy, nàng kinh ngạc nhìn nhìn lửa giận nguy hiểm ở đáy mắt hắn. . . .
Tất cả mà sư phụ đã dạy nàng, đều không đủ ứng phó tình cảnh này, nàng làm sao trấn an một nam nhân bị chọc giận đ