ông?" Nàng mỉm cười.
"A, Trân tỷ tỷ, trên người tỷ chảy máu!" Bảo Tần chợt thét chói tai.
Được Bảo Tần nhắc nhở, Trân Châu mới phát hiện bắp chân có một vết thương nghiêm trọng, trải qua cả đêm, máu đã ngưng tụ.
"Đừng lo lắng, không có gì đáng ngại." Nhất định là đêm qua ngã đụng bị thương !
"Gạt người! Vết thương kia thật sâu, thật là đau, còn có thể để lại sẹo đấy!" Bảo Tần gấp đến độ sắp rơi lệ rồi, thật giống người bị thương là nàng.
Trân Châu ngồi xổm người xuống, dịu dàng nói với Bảo Tần: "Chớ khẩn trương, ta thật sự không có việc gì, chút vết thương nhỏ này chỉ cần bôi thuốc là tốt."
"Thật không đau sao?" Nước mắt đọng ở trong mắt Bảo Tần.
"Ừ, thoạt nhìn rất đau, nhưng trên thực tế thật không đau lắm." Nàng cười nói, trên thực tế vết thương cả đêm không được để ý, đã bắt đầu sưng đỏ, đang cảm thấy đau đớn mờ mờ ảo ảo.
Bảo Tần không nói gì vươn tay, cẩn thận, lại rất đau lòng vuốt ve vết thương trên đùi Trân Châu.
Lúc cặp tay nhỏ bé ấm áp kiachạm tới mình, Trân Châu lại đau lòng. . . . . .
Một cô bé thân thể tàn khuyết, từ nhỏ luôn bị ăn hiếp, bị cười nhạo, sao có thể tin người và. . . thích người khác?
Nàng thì sao? Từ sau khi nếm đến nhân gian lạnh ấm, liền cự tuyệt cảm giác yêu và được yêu, thề từ đó không tin tưởng bất luận kẻ nào nữa!
Ánh mắt yêu mến không muốn xa rời của Tiểu Bảo nhi thật làm cho người ta bận tâm, cô bé vốn không quen biết với mình này. . . .
Cũng khống chế không nổi nữa, giang ra hai cánh tay, ôm chặt lấy Bảo Tần, lần đầu, Trân Châu cảm nhận được sự ấm áp đến từ cơ thể người khác.
Chẳng lẽ cô bé này thật khiến nàng không bỏ được, cũng không buông được sao?
"Trân tỷ tỷ?"
Kéo Bảo Tần, Trân Châu đè xuống đau buồn trong lòng, gượng cười mà nói với Bảo Tần: "Đi nhanh đi, ta còn phải bôi thuốc !"
"Ừm!"
Lau đi nước mắt trong hốc mắt, Bảo Tần mặc cho Trân Châu dắt tay của mình rời khỏi nhà nghỉ của Duẫn Đường.
Trở lại phủ Đông vương, tất cả đều ở trong dự tính.
Nhất cử nhất động ở phủ Đông vương, đều được giáo chủ Bạch Liên giáo - Phượng tỷ nắm giữ.
Ngày đó người mà Bạch Liên giáo phái giám sát ở phủ Đông vương, nhìn thấy một đám ma ma phủ Đông vương vây lại tiểu cách cách trong cái sân cũ, mới có thể lợi dụng chuyện tiểu cách cách trượt chân rơi xuống giếng, để Trân Châu thuận lợi trở lại vương phủ.
Cũng may Bảo Tần rất là hợp tác, nếu như không có Tiểu Bảo Tần, dù Phượng chủ tử bày ra cuộc cờ tuyệt diệu hơn, thì chuyện trở lại phủ Đông vương cũng không thể thuận lợi như vậy.
Nhưng sinh mệnh nhỏ này sao mà vô tội?
Lúc ấy nàng chán ghét bối lặc Duẫn Đường làm huynh trưởng, mà không bảo vệ muội muội yếu đuối. Hắn máu lạnh, vô tình, thật khiến người ta thất vọng đau khổ đến tận xương.
Kể từ lần trước Bảo Tần ngã vào trong ao, hắn không hề phản ứng, càng làm cho nàng khẳng định ý tưởng này.
Hiện nay, biết rõ nàng là trộm, hắn cũng nguyện ý giữ nàng lại?
Như hắn nói, hắn biết nàng không đơn giản như vậy, động cơ hắn giữ mình lại, cũng không hề đơn thuần.
Tính tình một người không thể nào thay đổi ở trong thời gian ngắn, Trân Châu không tin, hắn thậtsẽ không hề phòng bị mà giữ lại mối họa như nàng.
"Cốc cốc."
Ngoài cửa truyền đến hai tiếng gõ cửa, cắt đứt sự trầm tư của Trân Châu.
"Người nào?"
"Là ta."
"Có chuyện gì sao? Bối lặc gia?"
Nàng không tiến lên mở cửa.
Mới lại kéo ống quần lên ở trong phòng xức thuốc, lúc này không thích hợp có người quấy rầy.
Nàng không mở cửa, cửa lại bị đẩy ra, Trân Châu đã sớm hiểu, cái cửa gỗ mỏng không ngăn được nam nhân khí phách này.
Thô lỗ đẩy cửa ra xong, vẻ mặt của nam nhân rõ ràng không vui. "Đêm qua ngươi đi đâu?" Hắn vừa vào cửa liền chất vấn.
Hắn đã thay áo khoác màu xanh, cử chỉ anh tuấn phóng khoáng, mà khí phách, lại có vẻ như chuyện.
Vội bỏ ống quần kéo cao xuống, Trân Châu xoay người lại rót một ly trà, tự mình uống.
"Trong quán rượu chúng ta hát rong, có một lão bá mù kể chuyện cổ tích. Ông ấy thường nói, hái hoa tặc trong truyền thuyết thường đều có công phu giỏi, ban đêm bọn họ sẽ mặc áo đen, ra vào như đối mặt chỗ không người."
"Ngươi đang chơi trò xiếc gì?" Hắn nheo mắt, giọng điệu rõ ràng không nhịn được.
"Bối lặc gia ra vào khuê phòng của ta như chỗ không người, bá đạo anh minh, quả thật còn thần kỳ hơn trong truyện."
Uống một ngụm trà xanh, nàng nhàn nhạt trào phúng, ngầm nói hắn thường ngày ra vào buội hoa giống như hái hoa tặc.
Vẻ anh tuấn phóng khoáng của hắn nàng đã sớm biết, không đến nỗi giống như những nữ tử thanh lâu, hoặc là cách cách thâm cung khanh khách, bị bề ngoài của hắn làm mê muội.
Nam nhân càng anh tuấn thì càng hư hỏng, nàng không thích chút nào. Tâm địa con người, về già, sẽ thay đổi hủ lậu, xấu xa, nàng đã sớm hiểu.
Nào có thể đoán được hắn lại nhếch miệng cười một tiếng, không lộ vẻ không vui, không hề phản bác sự trêu chọc của nàng.
"Bàn về công phu mặc áo đen, qua lại tự nhiên, ta còn xa xa không bằng tên trộm đêm qua." Giọng điệu trầm thấp của hắn mang chút châm biếm. "Huống chi, tên trộm đêm qua còn có 'quan hệ' sâu xa với ta --"
Trân Châu đột nhiên bị nước trà
