tắp của Hỷ Lạc, lại nhìn chằm chằm màn hình TV, “Ở đó nói gì với Hạo Ngôn vậy?”
“A?” Hỷ Lạc vô cùng kinh ngạc nhìn anh, “À, không có nói gì hết.” Dù sao cũng không thể nói làm sao
em lại theo đuổi được anh? Đánh chết cũng không thể nói. Cô gục đầu
xuống, bĩu môi.
Lâm Hạo Sơ liếc xéo cô, biết
rõ là đang nói dối, ánh mắt anh một lần nữa trở lại TV, “Còn em? Vừa nãy muốn nói với anh cái gì?”
Hỷ Lạc do dự một hồi, “Lâm Hạo Sơ, em nghĩ, em bắt đầu hiểu được thế giới của anh.”
Lâm Hạo Sơ nghe vậy nghiêng mặt nhìn cô, bộ dáng ung dung tự tại, “Sao? Nói một chút xem.”
Hỷ Lạc khẽ thở dài, lại nữa
rồi, mỗi lần bản thân làm bộ làm tịch đều là cái dạng này. Cô khép mi,
“Lâm Hạo Sơ, mặc kệ anh bị ai thương tổn, cũng mặc kệ người khác đối xử
anh ra sao. Sau này đều có em, em là vợ của anh, sau này, em là người
nhà của anh, anh không chỉ có một mình.”
Lâm Hạo Sơ lặng lẽ một hồi,
cười cười, “Ừ, không sai, sức quan sát rất mạnh.” Nói xong cũng không
nhìn cô nữa, tiếp tục xem TV.
Hỷ Lạc bị dáng vẻ của anh
khiến cho lờ mờ. Bình thường trong tình huống này, cái loại hoàn cảnh
thú nhận tình cảm này, nam chính không hẳn là sẽ nên cảm động sâu sắc,
xúc động cầm lấy tay nữ chính rồi hôn thật sâu đại loại như vậy sao? Nếu không thì, anh ấy cũng nên là nam chính bị tình cảm thâm sâu của nữ
chính làm cho cảm động, trao cho nữ chính ánh mắt nồng nàn, nói thêm câu nữa, “có em thật tốt”. Lâm Hạo Sơ bây giờ không có phản ứng nào hết
vậy? Hỷ Lạc trợn tròn mắt.
Lâm Hạo Sơ xem TV một hồi, đứng dậy hai tay đút túi, “Chẳng thú vị, anh về phòng đây.”
Hỷ Lạc cũng đứng dậy, “Lâm Hạo Sơ?”
Lâm Hạo Sơ dừng bước, đưa lưng về phía cô, “Đi ngủ sớm một chút.” Nói xong liền trực tiếp hướng phòng mình mà đi.
Hỷ Lạc tiến lên, chắn cửa phòng anh, “Lâm Hạo Sơ, anh trốn cái gì?”
Lâm Hạo Sơ cười xùy một tiếng, nghiêng người dựa vào một bên cửa, nheo mắt lại nhìn cô, “Trốn?”
Hỷ Lạc nhích xa ra một chút,
âm thầm cách xa anh một chút, “Bị em nói trúng tâm sự liền trốn, mệt cho anh là đàn ông.”
Lâm Hạo Sơ cau mày, gật đầu,
“Ừ, là bị em nói trúng rồi, thế thì sao? Anh ở Lâm gia vốn dĩ là người
ngoài, đã ba mươi mốt năm rồi.” Vẻ mặt anh bất cần nhún vai, “Anh không
quan trọng.”
Hỷ Lạc ngơ ngác nhìn anh,
trong miệng thì thào, “31 năm. . .” Hỷ Lạc không cách nào tưởng tượng
được 31 năm đối mặt với người nhà của mình lại bị gạt bỏ ra bên ngoài,
31 năm cứ như vậy trải qua một cuộc sống lặng lẽ, 31 năm âm thầm nhìn
những người thân nhất của mình hưởng thụ tình cảm gia đình, mà chính bản thân mình chỉ là người đứng xem.
Tay Lâm Hạo Sơ quơ qua quơ
lại trước mặt cô, “Này, ngốc rồi à?” Anh nhếch môi, cười mị hoặc, “Hay
là đang lo cho anh?”
Hai tay Hỷ Lạc siết chặt,
ngực hình như có thứ gì đó dâng trào, cô nhìn Lâm Hạo Sơ, nhưng cái gì
cũng không nói nên lời, “Lâm Hạo Sơ. . .”
Lâm Hạo Sơ cúi đầu, kề gần
gương mặt cô, trên mặt rõ ràng là nụ cười mê hoặc lòng người, giọng điệu lại như cũ tỏa ra luồng khí lạnh lẽo, “Tần Hỷ Lạc, thu hồi bộ dạng đồng cảm ngập lụt lai láng của em đi, Lâm Hạo Sơ tôi không cần nhất chính là thương cảm. Ở Lâm gia, tôi chỉ là vật làm nền, điểm này, tôi đã sớm ý
thức được rồi, tôi ở đây.” Anh vươn ngón trỏ chỉ trái tim mình, từng chữ rõ ràng, “Đã không còn cảm giác từ lâu rồi.” Nói xong tay anh lao tới
Hỷ Lạc, kéo cô qua một bên, lao vào trong phòng.
Hỷ Lạc sững sờ vài giây, cô xoay người
theo anh vào phòng ngủ, “Em không có thương cảm anh, vì sao anh cần
thương cảm? Anh tốn mất sáu năm, từ nhân viên công vụ cấp thấp nhất từng bước làm được bí thư thành ủy hiện giờ, làm được so với ai khác đều
tốt, anh có năng lực, có quyết đoán, có cái gì bị người khác thương
cảm.”
“Đủ rồi.” Lâm Hạo Sơ bỗng
nhiên xoay người rít lên, trong mắt tràn đầy tức giận, “Tần Hỷ Lạc, em
biết cái gì? Tôi cố gắng?” Anh cười cay đắng, tay vỗ trán, giọng nói từ
từ nhỏ dần, “Là tôi cố gắng, thế nhưng ba tôi ông ấy căn bản là không
tin năng lực của tôi, ông ấy một mực phía sau giúp tôi. Tôi căn bản
không có cơ hội chứng thực bản thân, trong mắt bọn họ, tuyệt không tin
tưởng năng lực của tôi, nếu như tin tưởng tôi, vì sao phải giúp tôi? Địa vị tôi ngày hôm nay, căn bản không phải do bản thân tôi cố gắng đổi
lấy. Tất cả đều là ba chữ Lâm Mộ Cẩm đổi lấy. Em hiểu hay không!” Gào
đến cuối cùng, Lâm Hạo Sơ siết chặt vai Hỷ Lạc, lực ngón tay rất mạnh,
siết mạnh đến nỗi Hỷ Lạc phát đau .
Trong lòng Hỷ Lạc căng thẳng, “Lâm Hạo Sơ, cho dù ba ở phía sau giúp anh, nếu như anh không có năng
lực nhất định không đạt được thành tựu ngày hôm nay.”
Lâm Hạo Sơ cười lạnh nhạt,
anh buông tay, “Thì tính sao, làm được cho dù tốt, ai quan tâm? Trong
mắt những người Lâm gia, nhìn không thấy tôi.”
Hốc mắt Hỷ Lạc nóng lên, nhìn một Lâm Hạo Sơ suy sụp lúc này, cô không cách gì tưởng tượng ra lại
giày vò đến vậy, một mình anh cô độc lặng lẽ chịu đựng từng ấy năm như
thế, Hỷ Lạc đến gần anh, hai tay cầm lấy tay anh siết chặt, “Em không
biết đến tột cùng xảy ra cái gì, thế nhưng em nghĩ, ba rất thương anh,
nếu như không phải, vì sao lại một mự