í có chút thô bạo, anh hung
hăng hôn cánh môi cô, lưỡi ngang ngược tiến vào trong miệng cô, hung
hăng mút lấy đầu lưỡi cô. Hỷ Lạc bị đè tựa vào ghế, hôn đến hít thở
không thông.
Về đến nhà, vừa vào phòng
khách còn chưa kịp bật đèn, Lâm Hạo Sơ thật giống như thay đổi thành
người khác dùng sức đem Hỷ Lạc ép trên cửa, nụ hôn ngang ngược cuốn sạch tất cả ùn ùn kéo đến. Hỷ Lạc hùa theo anh, anh dùng sức mà hôn, tay gấp gáp không tự chủ được theo vạt áo thăm dò tiến vào trong, chưa bao giờ
động chạm đến khu vực này, tay Lâm Hạo Sơ phủ trước ngực mềm mại của cô, động tác không thể gọi là dịu dàng.
Chóp mũi quanh quẩn mùi xạ
hương nhàn nhạt thuộc về anh, trong bóng tối, Hỷ Lạc chậm rãi hạ quyết
tâm, siết chặt ôm lấy anh.
Một đường triền miên đến ghế
sofa, Lâm Hạo Sơ kéo Hỷ Lạc đặt phía dưới. Anh không nói gì, toàn bộ
động tác thanh nhã ngày xưa đều thay đổi. Hỷ Lạc co ro phía dưới anh,
cảm thụ được nhiệt độ nóng rực từ cơ thể anh truyền đến, ngón tay cô run rẩy chống trên vòm ngực anh, bàn tay chống trên ngực trơn bóng, nơi đây rõ ràng truyền đến tiếng tim đập dồn dập như tiếng trống trận.
Anh gặm cắn chiếc cổ trắng
nõn của cô, giống như trút hết cơn giận, không có một chút thương tiếc.
Cảm giác được ham muốn của anh. Dục vọng càng sâu, Hỷ Lạc không do dự
bám chặt vào anh.
Rèm cửa sổ chỉ kéo lại một
lớp vải sa mỏng manh, mặt trăng trung thu thanh khiết vẩy từng giọt ánh
sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng, trên sofa, anh phủ trên người cô, rõ
ràng là một mảng tối tăm, nhưng Hỷ Lạc lại có thể thấy được ánh mắt đau
thương lúc này của anh.
Ngón tay Lâm Hạo Sơ vuốt ve sợi tóc cô, “Tần Hỷ Lạc, em đã trốn không thoát rồi.”
Hỷ Lạc hiểu rõ ý tứ của anh,
hai chân cô quấn lên anh, “Từ trước đến nay em chưa từng nghĩ tới trốn
chạy, cũng vĩnh viễn trốn không thoát.” Nếu như không phải yêu anh như
thế, nếu như không phải muốn cùng anh đầu bạc răng long, em làm sao muốn trăm phương ngàn kế, em làm sao cần phải hèn mọn khẩn cầu, điều em muốn từ trước đến nay chỉ có mình anh mà thôi. Làm sao lại nghĩ tới việc
trốn chạy?
Lâm Hạo Sơ không hề ẩn nhẫn,
chôn thật sâu vào trong cơ thể cô. Con mãnh thú bị giam cầm ở sâu trong
nội tâm dường như trong nháy mắt được phóng thích, tâm tình kiềm nén đã
lâu toàn bộ trong nháy mắt như dòng nước được khơi thông ra ngoài.
Hỷ Lạc bị động tác thô bạo
của anh làm cho đau nhức, thế nhưng vẫn cắn chặt môi dưới. Cô biết lúc
này anh chẳng hề yêu cô, có lẽ anh cần chỉ là một loại an ủi, biết đâu,
chỉ là một phần ấm áp.
Trong tình yêu, ai yêu càng sâu, người ấy lại càng hèn mọn.
Trong tình yêu của họ, Tần Hỷ Lạc, đã định trước người đàn ông cô yêu sâu đậm nhất.
Một đêm lưu luyến, một đêm
dây dưa. Một đêm này, Hỷ Lạc thấy được sự yếu đuối thuộc về Lâm Hạo Sơ,
cái đó không muốn người biết, cái đó lặng lẽ chôn trong ngực người đàn
ông trầm mặc không nói gì của cô. Mồ hôi anh chảy xuống trên cơ thể cô,
từ từ thấm vào trong da thịt cô. Đêm nay Hỷ Lạc rõ ràng biết, cuộc đời
này, cô sợ mãi mãi không trốn thoát được nọc độc của người đàn ông này.
Sáng sớm, khi Hỷ Lạc thức giấc, rèm cửa sổ thật dày trong phòng Lâm Hạo Sơ ngăn lại những tia nắng sớm mai, chỉ có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng huyên náo bên ngoài đặc trưng của
buổi sáng. Cô trợn mắt giật mình, thấy mình như gấu koala trèo trên
người Lâm Hạo Sơ, chân còn gác lên bụng anh, hai tay vòng qua ôm lấy vai anh siết chặt. Hỷ Lạc vội vã rút chân, nhưng lúc rút chân lại thì không cẩn thận đụng phải vật gì đó cưng cứng. Cô thầm kêu không được rồi, vội vàng rụt đầu vào trong chăn, chỉ nghe Lâm Hạo Sơ kêu rên một tiếng, anh mở mắt ra, đôi mắt đen láy có vẻ giận dữ, “Tần Hỷ Lạc, em không muốn
sống phải không.” Hỷ Lạc đỏ mặt, lúng túng nói, “Á, anh không sao chứ? Em không có cố ý.” Lập tức cuộn tròn trong chăn
nói thầm, “Ai bảo anh mới sáng sớm thì đã cầm thú như vậy chứ.”
Lâm Hạo Sơ đen mặt, “Tần Hỷ
Lạc, cấp hai em không có học môn sinh học à?” Vậy mà nói anh cầm thú,
chẳng lẽ là tối hôm qua anh dọa sợ cô?
Hỷ Lạc lúng túng, cô dụi dụi
mũi, nhỏ giọng nói lầm bầm, “Môn sinh học cấp hai sẽ không dạy cái
này….?” Thử hỏi, cái đó giáo viên cấp hai sao mà mở miệng giảng được?
Lâm Hạo Sơ cười cười nham hiểm, một tay vươn tới cô, giọng nói uy hiếp, “Em… Vừa mới nói anh cầm thú?”
Hỷ Lạc căng thẳng nắm chặt
góc chăn, trên mặt lập tức đắp mặt nạ kẻ nịt nọt cười cười, “Không có,
không có, ngài sao lại có thể là cầm thú chứ? Ngài nghe lầm rồi, tôi nói ngài gầy gò[7'>, ngài phải ăn nhiều để bồi bổ cho tốt, béo được thì tốt nhất.”
Lâm Hạo Sơ hình như hiểu rõ nheo mắt lại, “Còn nói kính ngữ?”
Lưỡi Hỷ Lạc co rút, thật vất
vả mới lưu loát được, “Á, là vì em đặc biệt tôn trọng anh. Không phải vì anh già, anh một tí cũng không già, thân thể cường tráng, trẻ trung
khoẻ mạnh, như hổ thêm cánh, mạnh mẽ uy lực, càng già càng dẻo dai…” Đầu lưỡi lại co rút, vội vã che miệng lại.
Lâm Hạo Sơ đen nửa khuôn mặt, nhưng tâm tình rất tốt cười cười, “Rất tốt, nói tóm lại, anh có thể hay không rút ra kết luận sau đây? Ý của em chính là,
