thúc. Như vậy mới có thể vô tư trong sáng đứng trước mắt Thẩm Mặc nói cười ríu rít.
"Thẩm Mặc, chúng ta đi đâu
vậy?" Hơi ấm từ lòng bàn tay Thẩm Mặc dần dần truyền khắp toàn thân. Lê
Tử Hà tỉnh táo hơn, tầm mắt cũng không mơ hồ nữa, nhận ra con đường mà
Thẩm Mặc đi không dẫn đến Thái y viện.
"Vân Tấn Ngôn đã phát hiện ra thân phận của ta, người nằm vùng trong Ngự lâm quân cũng bị hắn diệt trừ. Sáng nay ta nóng lòng tìm nàng... suýt nữa còn giết hắn... Mưu đồ
hành thích Hoàng thượng không phải là chuyện chơi, chắc chắn sẽ có người tới bắt giữ, nói không chừng khu rừng này đã bị bao vây rồi."
"Hắn định giết Tử Hà để muốn dụ người ra mặt sao?" Lê Tử Hà vội hỏi.
Thẩm Mặc gật đầu, cười khẽ: "Hắn nghi ngờ thân phận của ta từ lâu rồi, nhưng ta vẫn không chịu thừa nhận, hắn cũng không tìm được sơ hở. Ta nên nghĩ đến nàng sớm hơn mới phải, nàng sẽ không phải chịu khổ như vậy."
Nói đến đoạn sau, chân mày Thẩm Mặc hơi nhíu, sức lực trên tay tăng thêm.
Lê Tử Hà chỉ cảm thấy toàn thân như được rót vào một luồng sức mạnh vô
cùng dễ chịu, tuyết giăng đầy trời lại như ánh mặt trời ngày xuân, ấm áp vô cùng. Mùi thuốc quẩn quanh chóp mũi càng khiến nàng cảm thấy an tâm. Khẽ thở dài, Vân Tấn Ngôn nhiều lần nhắc tới quan hệ của nàng và Thẩm
Mặc, quả nhiên có mưu đồ, biết Thẩm Mặc coi trọng đồ đệ này, nếu nàng
mất tích, chắc chắn sẽ dốc sức tìm kiếm.
Thương tổn người trong lòng kẻ khác để đạt được mục đích của mình đúng là tác phong của Vân Tấn Ngôn.
"Vậy bây giờ người định mang Tử Hà đi đâu?" Vừa nãy Thẩm Mặc nói sẽ đưa nàng về nhà...
Ngay cả Phùng gia gia cũng mất rồi, nhà ở đâu đây?
"Xuất cung."
"Không!" Lời phản đối vuột khỏi đầu môi mà không cần suy nghĩ. Sao có thể xuất
cung được? Nhất Nhất vẫn còn ở đây, Diêu nhi vẫn còn ở đây, thù còn
chưa...
Lê Tử Hà nhìn thẳng vào mắt Thẩm Mặc, ánh mắt vốn kiên
định đột nhiên yếu thế. Cách nói của Thẩm Mặc rất có lý, e rằng thế lực
của Bình Tây vương là điều khiến Vân Tấn Ngôn lo lắng nhất. Nếu hắn đã
muốn nhằm vào Thẩm Mặc, dù không ra tay chính diện thì sẽ ra tay với
mình. Hoàng cung này không nên ở lâu, có điều...
"Vân Tấn Ngôn
vẫn chưa đánh giá được thực lực của Bình Tây vương có phải không?" Mạch
suy nghĩ của Lê Tử Hà đã linh hoạt hơn nhiều, lời nói ra cũng có hơi sức hơn.
Thẩm Mặc gật đầu: "Hắn phái quân tới Tây Nam, ngoài mặt
công bố đóng ở biên cương, thật ra muốn xem chừng thúc phụ, e sợ binh
lực của thúc phục quá mạnh, sẽ tạo thành uy hiếp cho hắn. Tính tình của
thúc phụ... Vân Tấn Ngôn muốn biết, thúc phụ lại càng muốn giấu, cho tới bây giờ, Vân Tấn Ngôn vẫn chưa thể tìm hiểu được thực hư, lại càng
kiêng kỵ."
"A..." Lê Tử Hà khẽ mỉm cười, ngẩng mặt nói: "Vậy thì
không cần phải lo lắng, chúng ta cứ xuống núi trở về Thái y viện đi,
không có việc gì đâu."
"Nói vậy là sao?"
"Vân Tấn Ngôn
này, nếu vẫn chưa hoàn toàn nắm chắc mọi chuyện thì sẽ không ra tay. Hắn lại kiêng kỵ Bình Tây vương, nên không dám tùy ý động vào người. Cố gia vừa mới bị tiêu diệt, lòng quân không yên. Hắn đả thương người, nếu như bây giờ Bình Tây vương làm phản, sẽ vô cùng loạn lạc, hắn không thể
khống chế chiến cuộc. Trái lại, nếu hắn giữngười ở trong cung, còn có
thể khiến Bình Tây vương dè chừng, chỉ có lợi cho hắn..." Lê Tử Hà nhìn
tuyết trên chạc cây, khẽ khàng nói suy nghĩ trong lòng.
Thẩm Mặc cúi đầu cười một tiếng, muốn lừa Lê Tử Hà xuất cung quả không dễ dàng...
"Thôi, vậy chúng ta trở về Thái y viện." Thẩm Mặc ôm Lê Tử Hà chuyển hướng,
cười nói: "Lời của nàng cũng làm cho ta nghĩ đến, không bằng chúng ta
làm phản luôn đi, thế nào?"
Nụ cười nhẹ tênh, len lỏi vào lòng
nàng như nước chảy, lời nói cực kỳ ngẫu hứng lại khiến lòng Lê Tử Hà
chùng xuống. Tạo phản, lời như vậy mà Thẩm Mặc có thể nói thản nhiên như bảo nàng uống nước ăn cơm vậy.
"Vì sao người phải làm phản chứ?" Lê Tử Hà khẽ hỏi, giọng nói hơi run rẩy: "Kẻ có lỗi với người là Quý gia mà."
Thẩm Mặc không nói gì, bước chân hơi chậm lại, một lúc sau mới nói: "Chẳng
ai có lỗi với ta cả, nếu nàng muốn phản, ta sẽ phản. Nếu hắn ép ta phản, ta ắt phải phản!"
Lê Tử Hà ngẩng đầu lên, thấy tròng mắt đen của Thẩm Mặc mông lung nhìn về phía trước, phảng phất ánh sáng. Lê Tử Hà
bỗng nhận ra, sau vẻ dịu dàng của Thẩm Mặc là sự lạnh lùng kiên quyết mà nàng chưa bao giờ phát hiện ra. Có phải chỉ cần không chạm đến ranh
giới của hắn, hắn sẽ mãi mãi mang dáng vẻ ôn hòa như ngọc. Nhưng khi
chạm đến, lại hoàn toàn trái ngược mà nàng không thể nào tưởng tượng ra
nổi...
"Chuyện Quý Nhất... Người còn giúp Tử Hà không?" Lê Tử Hà
chần chừ lên tiếng. Nếu Thẩm Mặc hận Quý gia, về sau nàng sẽ thừa nhận
thân phận mặc hắn xử trí. Nếu không hận, nàng cũng sẽ nghĩ hết cách để
đền bù.
Có nợ phải trả.
Nhưng trước tiên phải cứu Nhất Nhất ra đã, còn món nợ này, nàng sẽ trả sau.
"Không phải hôm nay ta mới biết thân phận là người Quý gia của nàng." Thẩm Mặc dừng bước, nhìn Lê Tử Hà với vẻ oán trách: "Trong mắt nàng, ta hẹp hòi
đến vậy sau?"
Lê Tử Hà tránh khỏi ánh mắt của ánh, rũ mắt cười
khẽ, che giấu tâm trạng
