Cậu Chủ Hồ Đồ

Cậu Chủ Hồ Đồ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325954

Bình chọn: 9.5.00/10/595 lượt.

ồi đâu rồi?”.

“Cậu chủ?”. Cậu ấy còn chưa về nhà? Không muốn gặp cô sao?

“Từ hôm qua đã chẳng thấy bóng dáng cậu chủ đâu rồi!”.

Cô đoán đúng rồi, vệt râu nhàn nhạt và bộ dạng mệt mỏi đó thực sự là vì tìm cô, cậu chủ tìm cô cả ngày trời, còn cô lại ngắt điện thoại của cậu chủ, còn tắt máy đi.

“Tiểu Tiền, cậu chủ không ở với cô sao?

Hai người không phải nên về cùng nhau mới phải à? Cô nhanh gọi điện cho

cậu chủ. Hỏi coi cậu ấy giờ đang ở đâu đi. Ngồi đó làm cái gì? Tiểu

Tiền, đau bụng hả? Sao lại khóc tu tu lên thế?”.

Không chỉ bụng đau, mà cả người cô đều đau đớn.

Cô là loại người hầu gì chứ, cô đã làm gì với chủ của mình thế này?

Không những không phục vụ tốt, còn khiến cậu ấy phải tìm mình cả đêm, rồi lại khiến cậu ấy khó chịu mà bỏ đi.

Lấy di động ra, cô run run bấm số di động gọi cậu chủ, tiếng tút tút

vang lên vô tận bên tai, cuối cùng là tiếng trả lời lạnh lùng của tổng

đài.

“Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau”.

Nỗi đau đớn trong tim dần dần lan rộng ra, cô đã bị báo ứng rồi. Khi cô

không chịu nhận điện thoại của cậu chủ, tâm trạng cậu ấy cũng như thế

này sao?

Cô vốn đâu có tư cách để giận dữ, lúc đó sao lại buông xuôi, tại sao không nghe cậu chủ nói hết.

Cô không nản, cầm di động gọi tiếp, từ thông báo không liên lạc được đã chuyển thành tắt máy, cô chẳng biết gọi bao nhiêu cuộc, mãi tới khi di

động của cậu chủ hết pin, cũng không gọi được nữa.

Hắc Thủ Đảng vẫy đuôi ngồi xuống, cọ cọ vào cô an ủi.

Cô củng thuận tay vuốt ve cái bờm của nó, lén hỏi, “Nếu tao rời xa cậu chủ, mày muốn đi với ai?”.

“... Nhưng mà, tao có thể lén tới thăm mày mà”.

Nếu cậu chủ không thích nhìn thấy cô, cô có thể xin dọn ra ngoài ở.

Di động trên ghế lái phụ rung lên, món quà sinh nhật cô tặng cũng rung

lên trong tầm mắt cậu, tấm ảnh hai người cọ mũi bẹo má vô cùng gần gũi

khiến cậu cảm thấy rất chướng mắt buồn bực, cậu cố sức giật cái móc treo di động vô cùng trẻ con mà tự tay mình đã móc vào, muốn ném nó ra ngoài của sổ quách đi cho rồi, nhưng gương mặt cô trên những tấm ánh nhỏ cứ

lắc lư trước mặt, gần đến nỗi như nghe được tiếng cầu xin chống cự liên

tục của cô bên tai.

“Cậu chủ, ảnh chụp lấy liền phải chụp thế này, cậu phải đứng đối diện với chỗ kia, đưa mặt qua đây”.

“Cậu chủ, tư thế của cậu xấu quá, mặt tự nhiên chút đi”.

"Cậu chủ, em không hôn Hắc Thủ Đảng mà”.

Cánh tay vươn ra ngoài của sổ thu về, cậu siết chặt tay mình, mở cái

hộp nhỏ trong xe ra, ném mạnh cái móc di động vào trong đó như ném đi

một thứ rác rưởi.

“Cậu chủ, em tuyệt đối sẽ không vi phạm quy định của người hầu, sẽ không có mấy ý nghĩ không an phận với cậu!”.

“Cậu chủ, chúng ta phải kết hôn giả bao lâu? Mà thích người khác thì phải làm sao bây giờ?”.

“Cậu chủ... chúng ta ly hôn đi”.

Nâng cửa kính lên, chuyển cần số, cậu thoáng liếc qua ghé lái phụ, dẫm lên chân ga.

Sao cậu không dám về nhà mà phải lái xe lang thang không mục đích, sao

cậu phải trốn cô, sợ nhìn thấy cô? Sao cậu phải sợ phải ly hôn với cô?

Sao cậu phải sợ mất cô...

Ba rưỡi sáng, tiếng đóng cửa vang lên trong bóng đêm yên tĩnh.

Cảnh một người một chó cuộn mình ngủ trên ghế so­fa trong phòng khách

khiến cậu dừng bước, cô đang ngủ, hãy còn mặc bộ đồ người hầu quen mắt.

Đang đợi cậu, đang đợi cậu chủ cả đêm không về nhà.

Đầu ngón tay của cậu gần như chạm vào làn môi cô, nhưng nhớ lại cảnh

chướng tai gai mắt khiến tim mình đau đớn, cậu lại rụt tay về, quay

người lên lầu.

Cậu ghét bộ đồ người hầu của cồ, ghét sự ngoan

ngoãn nghe lời của cô, ghét cô phục vụ cậu như cậu chủ, ghét cô lúc nào

cũng nói quan hệ chủ tớ đơn thuần, với cô, cậu không phải một người đàn

ông, chỉ là cậu chủ mà thôi.

Vậy những ý nghĩ độc chiếm của một người đàn ông của cậu làm sao có thể nói cho cô hiểu đây?

Sáu rưỡi sáng, chuẩn bị bữa sáng.

Bảy giờ sáng morn­ing call, Diêu Tiền Thụ gõ cửa phòng cậu chủ đúng giờ.

Lát sau, cửa phòng mở, tổng quản bảo mẫu ôm một đống quần áo bẩn của cậu chủ từ trong phòng đi ra.

“Tiểu Tiền à, sao cô còn ở nhà, cậu chủ đã đi làm rồi”.

“Cậu chủ? Đi rồi ạ?”. Không muốn gặp cô, cho nên mới cố ý lảng tránh sao?

Cô ủ rũ quay người xuống nhà, lại bị tổng quản bảo mẫu gọi giật lại hỏi.

“Tiếu Tiền, cậu chủ nói, từ hôm nay cô không cần phải làm người hầu

riêng cho cậu ấy nữa, sau này mọi người thay phiên nhau dọn phòng cậu

chủ. Có phải dạo này cô làm chuyện gì khiến cậu ấy ghét không? Để cậu

chủ thấy bực là đã vi phạm quy định của người hầu rồi. Cô ngoan ngoãn tự kiểm điểm đi, nhớ phải nhận lỗi với cậu chủ đấy nhé”.

Có lẽ

cậu chủ sẽ không cho cô cơ hội mà ngoan ngoãn xin lỗi nữa đâu. Vì cô đã

làm chuyện không chỉ khiến cậu chủ không vui mà còn khiến cậu ấy ghét

mình tới cực điểm.

Cậu ấy đã gạt cô ra khỏi vị trí người hầu, gạt cô ra khỏi vị trí mười mấy năm liền của cô rồi.

Diêu Tiền Thụ ảo não tới khách sạn làm việc, đám đồng nghiệp nhiều

chuyện cũng chẳng vì cô ủ rũ mà bớt buôn dưa lê bán dưa chuột.

“Tôi nói cho các cô biết


XtGem Forum catalog