mắt của
cô là gương mặt đang ngủ say được phóng đại của phó tổng Thư.
Cơn nhức đầu sau khi say rượu bị cơn hoảng hốt dập tắt, cô vội vàng ngồi bật dậy, cúi người nhìn cơ thể dưới lớp chăn của mình.
Mặc chiếc áo T shirt rộng thùng thình, còn dưới thì sao?
Cô sờ lên trên, mò xuống dưới...
Không có... chẳng có gì cả!
Quần áo của cô đâu? Cô đảo mắt tìm, chỉ thấy quần áo của mình bị quăng
trên ghế sofa, mà thứ đặt ở trên đống quần áo đó là bộ nội y của mình.
Cô... cô và phó tổng Thư... chẳng lẽ đêm qua hai người họ đã... làm chuyện có lỗi với cậu chủ rồi sao?
Trời ơi! Cô còn chưa ly hôn mà. Sao cô có thể uống cho say khướt rồi làm... chuyện đó với phó tổng Thư?
Một cánh tay choàng qua cổ cô, đôi môi dán lên phía sau cổ, giọng nói
khàn khàn trầm thấp của phó tổng Thư từ phía sau vang lên.
“Chào buổi sáng. Tỉnh sớm thế? Ừm?”
Nơi được phó tổng Thư hôn truyền tới một cơn đau nhức tê dại, cô lúng
túng tránh khỏi vòng ôm của anh, không muốn tiếp tục suy nghĩ lung tung
chẳng có căn cứ, quay đầu lại muốn một đáp án rõ ràng dứt khoát cho
xong.
“Phó tổng Thư, đêm qua có phải chúng ta...”.
“Tôi có làm em thoải mái không?”.
Quả nhiên bọn họ đã...
“Két - cạch”.
Tiếng chìa khóa rớt xuống đất từ phía cửa phòng, cô nghe thấy tiếng
người mở cửa... cô nghe thấy tiếng bước chân đi vào... cô thấy phó tổng
Thư đang nhìn về phía hành lang, nheo mắt mím môi lại, vẻ mặt trầm
xuống, nhưng cô lại không dám quay đầu lại...
Phía sau cô có
người đúng không? Có phải có người đang trừng mắt nhìn cô, có phải đang
nhìn bằng ánh mắt nửa nóng rực nửa tức giận, ánh mắt đó có phải chỉ hận
không thể xẻ cô ra làm nghìn mảnh, bằm nát, rồi để năm ngựa xé xác.
“Đại thiếu gia này, cậu dậy cũng sớm thật đấy. Mới sáng ra đã xông vào
phòng người khác rất dễ thấy mấy thứ không nên thấy đấy”.
Thư
Thành Nhạc nói ra những lời khiến người cô chợt lạnh đi như thể máu
trong cơ thể bị rút hết, cô cố gắng chống lại ánh mắt lạnh thấu xương
của cậu chủ.
Đôi môi bị cắn chặt tới mức trắng bệch, cậu nặng
nề thở, cố gắng thở, dường như cả căn phòng này được tẩm thứ không khí
khiến người ta không thể thở được.
Cô chưa từng nhìn thấy vẻ mặt này của cậu chủ, thứ đau đớn như bị tổn thương rất sâu, rất đau khổ ấy là ảo giác của cô chăng?
“Cô làm gì với hắn ta?”.
Lâu sau, giọng nói khàn đục của cậu chủ mới yếu ớt vang lên.
Cô để mặc cho thứ âm thanh chua chát ấy quất lên người mình, như muốn để mình cũng phải chịu vết thương mà cậu đã phải gánh.
“Tôi hỏi loại người hầu như cô lén làm gì với hắn ta!”.
Cậu tìm cô cả một ngày ròng, cũng từng nghĩ cô sẽ đùa giỡn sẽ hờn giận
với cậu ra sao, nhưng chẳng thể ngờ được… Cứ ngỡ thân phận người hầu sẽ
khiến cô không rời xa, cũng chẳng có khả năng phản bội cậu, chỉ cần cậu
nhẫn nại một chút, từ từ bước tới, ám chỉ công khai dụ dỗ lừa gạt, cuối
cùng sẽ khiến cô hiểu ra, nhưng sao cậu không biết, cô căn bản chẩng
phải kẻ khờ khạo ngốc nghếch, cũng chẳng nhát gan,chỉ là cô chẳng muốn
biết gì, cho nên mới có thể giả vờ chẳng có chuyện gì xảy ra.
Từ đầu tới cuối, chỉ có cậu nhiệt tình, đây chỉ là kết hôn giả mà thôi,
cô không nhất thiết phải xứng đáng với cậu, tình cảm chẳng cần, mà thể
xác lại càng không.
Cô nàng lúc nào cũng đều nghe lời cậu, để
kệ cậu sắp xếp ra sao cũng chẳng dám phản ứng lại, ngoan ngoãn vâng lời
sao có thể nhẫn tâm, thẳng tay đâm cậu được.
Cô ngồi im trên
giường, ở bên người đàn ông khác, không giải thích mà cũng chẳng nhiều
lời như ngầm thừa nhận tất cả những gì cậu nhìn thấy, nơi cổ của cô
trống trơn, chiếc nhẫn kim cương cậu tặng cô đã gỡ xuống. Tóc mái rủ
xuống che đi nét mặt của cô, cậu không nhìn thấy, mà cũng không muốn
nhìn!
“Cậu chủ... chúng ta, ly hôn đi”.
"... Cô nói cái gì?”
“Em muốn ly hôn với cậu chủ”.
"... Cô dám nói chuyện ly hôn với tôi?”. Trước mặt tên họ Thư này, cô
vội vàng muốn phủi sạch quan hệ với cậu? Thảo nào cô cố chấp muốn kết
hôn giả, thảo nào cô muốn hỏi cậu, lỡ có người thích thì phải làm sao
đây? Cô đâu phải kẻ khờ, đâu phải kẻ ngốc nghếch. Căn bản là cô đã tính
toán hết rồi, còn chừa cho mình đường lui, chỉ coi cậu là cậu chủ, hầu
hạ xong thì muốn rời xa.
Cậu cười nhạt một tiếng, hạ mắt nhìn
chiếc túi Doraemon dưới chân mình, đó là cái túi lúc cậu còn ở Anh vô
tình nhìn thấy, chính chiếc túi Doraemon xấu đau đớn này đã khiến cậu
phải dừng chân trong bể người đông đúc nơi đại lộ London đứng ngây ra
nhìn tủ kính cả tiếng đồng hồ, nhớ lúc cô còn ở bên mình, lúc nào cũng
rứt những thứ kì quặc trong túi ra cho cậu, cậu nhìn thứ được đặt trong
tủ kính rồi khẽ nhếch khóe miệng lên. Dáng vẻ ngốc nghếch ấy hiện ra,
cậu suy tính coi có nên mua không, mua rồi có phải có nghĩa cậu là đồ
kém cỏi nhớ nhung cô ấy không. Cậu là cậu chủ, cậu là cậu chủ thân phận
tôn quý sống trong nhung lụa của xã hội thượng lưu, sao rảnh hơi mà đi
nhớ nhung một cô người hầu chẳng là gì với mình, thậm chí cô ấy còn chưa bao giờ chủ động gọi điện thoại cho cậu, sao cậu phải hạ mình nhớ đến
cô cơ chứ.
Ngh