sử của hai người, Khuất Vân liền chịu trách nhiệm kể lại.
Thủ tiêu một số chi tiết không tiện mở miệng, miễn đi
một số tình tiết không quá lãng mạn, chọn một số đoạn bất lợi đối với quá trình
phát triển tình cảm đáng lẽ nên quên đi.
Nhưng càng nghe Du Nhiên càng cảm thấy không đúng.
“Sau khi chia tay, con cố gắng níu kéo, còn Du Nhiên
cũng không phải người ý chí sắt đá, cũng muốn tha thứ, nhưng dưới sự xúi giục
của bố, cô ấy vẫn quyết định từ bỏ cuộc tình này.”
“Đương nhiên, bố chỉ có lòng tốt thôi, muốn “mai
hoa hương tự khổ hàn lai**”, cho tình cảm của bọn con càng
nhiều cản trở thì càng có thể lâu dài.”
** Mai hoa hương tự khổ hàn lai: hoa mai
chịu rét mới tỏa hương thơm.
“Vì vậy, con tuyệt đối không để ý khi bố dùng kế khiến
con uống rượu đến mức dạ dày xuất huyết, thật sự, con rất cảm ơn bố.”
“À, mẹ có biết chuyện đó không? Chính là chuyện nửa
năm trước ấy, tuy lúc đó con nôn ra rất nhiều máu, nguy hiểm tính mạng, nhưng
giờ đã không còn gì đáng ngại nữa, chỉ là giờ thỉnh thoảng dạ dày vẫn còn đau
nhức, có lẽ chức năng của nó đã yếu đi nhiều.”
Khi tiếng nói vừa dứt, Du Nhiên cúi người nhìn thấy
chân hiệu trưởng đang run lên liên tục dưới mặt bàn.
Trên mặt bàn, nữ vương hướng ánh mắt sâu thăm thẳm về
phía ông chồng già: “Anh đã dằn vặt đứa con trai hơn hai mươi năm trước em rơi
nước mắt, chảy máu, chịu muôn vàn đau đớn, liều mạng sinh cho anh như thế?”
Hiệu trưởng đổ mồ hôi như mưa.
“Em chỉ có một đứa con trai, đương nhiên phải dùng mọi
cách yêu chiều, nhưng nhìn anh có vẻ không quá quan tâm đến thằng bé, lẽ nào,
bên ngoài anh còn đứa con nào khác?”
Hiệu trưởng như đứng đống lửa như ngồi đống than.
“Hay là, anh nhìn thằng bé không giống anh nên thầm
hoài nghi thằng bé không phải con anh?”
Hiệu trưởng run như cầy sấy.
“Theo em vào phòng một lát.”
Gương mặt bánh bao của hiệu trưởng xám ngoét như tro.
Sau khi tận mắt chứng kiến chuyện này, Du Nhiên dùng
ánh mắt sùng bái và đề phòng nhìn về phía Khuất Vân.
“Giờ em đã biết trong nhà này, nên quy thuận ai chưa?”
Khuất Vân cười khẽ một tiếng, đôi mắt híp lại, lần nữa phát ra một tiếng
“tinh”.
Quả nhiên, Du Nhiên nghĩ, công lực của anh đã đạt tới
một cảnh giới mới, không cần mắt kính mà hơn cả có mắt kính.
Sau này nghe Khuất Vân kể lại, khi nữ vương sinh anh,
khó sinh một ngày một đêm, cuối cùng phải sinh mổ, một lần sinh nở gặp ngay
phải nỗi đau kinh khủng nhất, vô cùng khổ cực.
Có lẽ vì như thế nữ vương mới coi Khuất Vân là bảo
bối, từ nhỏ đã cưng chiều.
Tuy Khuất Vân không nói rõ nhưng Du Nhiên dùng chân
răng cũng có thể nghĩ ra, nhất định hiệu trưởng thấy con trai được yêu chiều
như thế, lại thấy địa vị của mình trong nhà thấp đến mức suýt nữa chui luôn
xuống sàn nhà, vì vậy mới sinh ra một loại ghen tỵ vừa tự nhiên vừa mất tự
nhiên đối với Khuất Vân.
Từ đó, hai bố con vẫn chưa ngừng chiến.
Nhưng, lại dùng chân răng để nghĩ trong một giây, hơn
hai mươi năm nay, có lẽ hiệu trưởng luôn bị Khuất Vân qua mặt.
Dù sao đi nữa, Khuất Vân không cần tự mình động thủ,
chỉ cần bơm hai câu trước mặt nữ vương là hiệu trưởng sẽ chết không có chỗ
chôn.
Du Nhiên hấp thu bài học kinh nghiệm, quyết định cố
gắng giảm tối thiểu số lần xung đột chính diện với Khuất Vân, nói một câu thảm
hại, nếu so chỉ số thông minh của cô với thủ đoạn của Khuất Vân, chênh lệch có
thể coi như đỉnh Everest với Biển Chết.
Chuyện đó đã tương đối rõ ràng.
Du Nhiên dần dần phát hiện, gã đàn ông này, cứ coi
Khuất Vân là đàn ông đi, bên trong vẫn là tính cách của một đứa trẻ, thỉnh
thoảng rất phản nghịch, nhưng chỉ cần ra vẻ quy thuận anh là thiên hạ sẽ thái
bình.
Khuất Vân không thích cô ngắm trai đẹp, không thành
vấn đề, cô ngắm lén sau lưng anh là được.
Khuất Vân không cho cô ăn nhiều đồ ăn vặt, không thành
vấn đề, cô ăn lén sau lưng anh là được.
Khuất Vân không cho cô mặc váy bó ngắn trên đầu gối,
không thành vấn đề, cô mặc lén sau lưng anh là được.
Bởi vậy, ngay cả Khuất Vân cũng không nhịn được mà
khen: “Gần đây em rất ngoan.”
Du Nhiên ngoan ngoãn cười, nhưng trong lòng lại có
chút không yên.
Đây đều là công tác chuẩn bị đề phòng lốc xoáy sắp đến
thôi.
Một ngày của tháng Mười Một, lốc xoáy đến đúng hẹn.
Sau khi tan tầm trở về, Khuất Vân không nói một lời,
sắc mặt vô cùng không tốt.
Du Nhiên vội vàng ngoan ngoãn, cắp mông đi lấy dép cho
anh, dâng trà nóng, lại chủ động bóp tay bóp chân, ân cần hỏi han.
Nhưng Khuất Vân vẫn trưng ra gương mặt lạnh tanh,
không có phản ứng gì.
Thật sự không còn cách nào khác, cô đành dùng tuyệt kỹ
cuối cùng: cởi quần áo.
Lần trước, bởi vì ôn tập quá mệt mỏi, Du Nhiên cầm máy
tính của Khuất Vân tải một bộ phim thể dục trên giường của Nhật Bản xuống xem,
không ngờ tải nhầm virut, khiến bài giảng và tất cả tư liệu hoạt động của học
viện mà Khuất Vân khổ cực soạn ra biến mất không còn một mảnh.
Du Nhiên cho rằng mình chỉ còn đường chết, liền quyết
chiến đến cùng, sau khi thẳng thắn thừa nhận hành vi phạm tội của mình, trước
khi lông mày anh kịp dựng lên, lập tức cởi