vừa hít phải liền ngã nhào vào trên người ta.”
Kế Diêu
bàn tay cầm phong thư run lên một chút, muốn quay đầu nhìn nàng, lại
thật sự ngượng ngùng, nguyên lai năm đó còn có chuyện như vậy! Nha đầu
kia sao không uyển chuyển hàm súc nói, là chờ đến sau khi hôn mới nói
sao, hắn xấu hổ “Khụ” một tiếng, nói: “Phỏng chừng là ngươi trình độ
không đủ, mê dược làm không đúng.”
Tiểu Từ ngẩn người, lại nói: “Ta đêm nay lại thử.”
Kế Diêu đưa tay vỗ lên bàn, cắn răng nói: “Ngươi dám!”
Tiểu Từ le lưỡi, cười hề hề: “Ta sẽ không đổi phương pháp khác sao? Hắn nếu
liên tục chạy vào nhà xí, như vậy sẽ không rảnh theo ngươi.”
Kế Diêu thở ra một hơi, hoàn hảo hoàn hảo, không phải là muốn đấu rượu.
Ban ngày đương nhiên không thể đường hoàng chạy đến Lạc Tuyết tuyền thăm dò bảo tàng, Tiểu Từ không muốn nhìn thấy Thư Thư, liền thừa dịp thời tiết tốt ra ngoài phi ngựa. Kế Diêu suy nghĩ một chút, mặc dù Vân Trường An
cho thấy chưa đề cập qua chuyện bảo tàng cho Thư Thư, nhưng Thư Thư đến U Châu quá mức bất ngờ, lại vừa khéo trùng hợp, không biết Vân Trường An
là muốn che chở cho ngoại tôn không chịu nói ra tình hình thực tế, hay
là Thư Thư thực sự đúng dịp về nhà. Càng nghĩ, Kế Diêu chỉ có thể kiềm
chế, trước không động thủ, quan sát nhất cử nhất động của Thư Thư.
Đi ngang qua phòng của Vân Trường An, Kế Diêu gõ cửa đi vào, đã thấy Thư Thư ở bên trong.
Kế Diêu nhìn nét mặt của Vân Trường An, đối Thư Thư gật đầu.
- “Vân lão bá, ta và Tiểu Từ ra ngoài một chút, mấy ngày nay nếu như có
một người tên Tiểu Chu tới tìm ta, thỉnh lão bá nói với ta một tiếng.”
- “Được, được.” Vân Trường An đối với Kế Diêu cực kỳ cung kính, luôn làm cho Kế Diêu cảm thấy hổ thẹn áy náy.
Tiểu Từ ở giữa đồng cỏ rộng lớn phi nước đại, gió thổi bên tai, tự nhiên
sảng khoái, một hồi đã thấy Kế Diêu ngưng mắt, ở trên lưng ngựa xuất
thần. Nàng ghìm cương, hỏi: “Kế Diêu, ngươi đang nghĩ cái gì?”
- “Nga, ta đang nghĩ Tiểu Chu thế nào còn chưa đến.”
Tiểu Từ bĩu môi, trong lòng tự hỏi: Ngươi nghĩ đến ta cũng không nhiều như
nghĩ đến hắn đâu? Vừa nghĩ, dường như đều là nữ nhân ghen với nữ nhân
mới phải, chính mình như thế nào đối với một nam nhân chưa gặp qua đố kị chứ? Nàng bật cười, bản thân cũng hiểu được cảm thấy xấu hổ. Có lẽ, một chữ ” Tình” ở trong lòng, khiến con người ta không thể rộng lượng.
Kế Diêu luôn chú ý đến tâm tư của nàng, quay đầu nói: “Ta để hắn đi Kinh thành làm một chuyện, cũng không biết kết quả thế nào.”
- “Chuyện gì?”
- “Đến nhất phiến môn tiêu tiền.”
- “Nhất phiến môn? Chính là nơi Thư Thư mua tin tức?”
- “Người nào cũng có thể đến mua tin tức, chỉ cần có tiền.”
- “Ngươi muốn mua người nào?”
Kế Diêu bật cười: “Ta không mua người, chính là mua tin tức.”
- “Ta muốn hỏi là tin tức về người nào ấy? Là Thư Thư sao?”
- “Đều không phải. Ta cũng không ngờ hắn là ngoại tôn của Vân Trường An, cũng không ngờ gặp lại hắn.”
- “Rốt cuộc thì là ai?”
- “Chờ Tiểu Chu tới sẽ nói cho ngươi.”
Tiểu Từ bĩu môi chu miệng: “Tiểu Chu mới là người tối trọng yếu của ngươi?”
Kế Diêu cau mày: “Đương nhiên không phải.”
Tiểu Từ nghiêng đầu cười: “Vậy là ai?”
Kế Diêu nhìn lên bầu trời, rầm rì nói: “Không nói cho ngươi.”
Tiểu Từ thản nhiên cười, đột nhiên đạp chân nhảy lên ngựa hắn, nghiêng người ngồi trước ngực hắn. Kế Diêu hoảng hốt nhìn xung quanh, thấy đồng cỏ
mênh mông không một bóng người, mới thấp giọng nói: “Mau ngồi trở lại
đi.”
- “Không!” Tiểu Từ đặt tay trên ngực hắn, nhẹ nhàng nhón một miếng thịt, cười uy hiếp: “Kế Diêu, ai là người quan trọng nhất của
ngươi?”
Kế Diêu nghẹn họng.
Tiểu Từ cười tủm tỉm dùng sức. Kế Diêu nhíu mày.
Lại dùng sức, Kế Diêu cắn răng.
Tiểu Từ bộ dáng giả vờ buồn bực xấu hổ sinh giận giữ: “Hỏi lại một lần, nếu không nói, ta cắn ngươi.”
Kế Diêu ưỡn ngực: “Giỏi thì cắn đi, sợ ngươi hay sao!”
Tiểu Từ giảo hoạt cắn môi, đôi mắt phát sáng, ở trên mặt hắn ý vị thâm
trường tuần tra một chút, cười hì hì nói: “Ta cắn trên mặt ngươi, để tất cả mọi người có thể trông thấy dấu răng. Sau đó liền quan tâm đến ngươi rốt cuộc xảy ra chuyện gì.” Tiểu Từ nói xong, đột nhiên nhớ đến một
chiêu học của Thư Thư, ai nha, quả nhiên gần mực thì đen a.
Nàng một bên xấu hổ, một bên khoan khoái, nếu không phải Kế Diêu mạnh miệng, nàng sao phải dùng mánh khóe chứ.
Quả nhiên, một chiêu chế phục được Kế Diêu! Hắn vội vàng dịch người về phía sau phòng nàng tập kích bất ngờ. Sau đó nhìn ngang nhìn dọc một chút,
xác định không có người, lúc này mới lầm bầm một chữ: “Ngươi.”
Thảo nguyên vô bờ như một tấm thảm màu lục, chỉ điểm một vài chấm nhỏ những
bông hoa dại trong gió đong đưa. Đồng cỏ bát ngát, gió thổi từng cơn
trong lòng không kiềm chế được một trận mềm mại, vừa chua vừa ngọt. Hắn
rốt cuộc nói.
Tiểu Từ cao hứng muốn nhảy, nhưng thầm nghĩ ôm hắn. Nàng có thể nghe thấy nhịp tim hắn đập dồn dập, thậm chí là của nàng.
Nàng cũng có thể cảm thấy hắn khẩn trương, cơ thể căng cứng. Nàng buông
tay ra, muốn ngẩng đầu nhìn mặt hắn, rồi lại ngượng ngùng. Nàng không
phát hiện, kỳ thực khuôn mặt Kế Diêu, so với nàng còn