ời cùng
hắn hữu hảo ở chung.
Mặt trăng lên cao, Tiểu Từ bất thình lình
xuất hiện trước phòng hắn, phá lệ đối với hắn tươi cười: “Thư công tử,
ngươi có biết bánh trà uống như thế nào hay không? Ta và Kế Diêu chưa
từng uống qua, Thư công tử là dân bản xứ, hẳn phải biết?”
Thư Thư có chút ngoài ý muốn với mục đích đến của nàng, mỉm cười nói: “Đương nhiên.”
Tiểu Từ từ phía sau xuất ra một khối bánh trà đưa cho hắn: “Đây, ngươi có
thể nói cho ta biết làm thế nào? Một khối lớn như vậy thật đúng là không biết xuống tay ở đâu?”
Thư Thư dùng một chút lực tách khối bánh
trà ra, nói: “Dùng từng này cho vào nước uống rất tốt, cùng chè xanh
phương Nam tương tự.”
– “Ngươi giúp ta nấu luôn đi. Ta một hồi tới lấy.” Tiểu Từ làm một bộ ngại ngùng.
Thư Thư nhìn bánh trà trong tay, cười cười: “Được, ta coi như là chủ, vốn
cũng nên pha trà đãi khách. Đây là bánh trà mà người du mục phương Bắc
thường uống, khó trách ngươi cảm thấy hiếu kỳ.”
Tiểu Từ nói một
tiếng tạ ơn, xoay người chạy ra ngoài. Nàng đứng ở ngưỡng cửa, đột nhiên quay đầu lại, cười híp mắt nhìn Thư Thư: “Ngươi về sau có đúng hay
không nên gọi ta là “cô cô”?”
Thư Thư sửng sốt, nhíu mày hỏi: “Cô cô?”
– “Đúng vậy, ta gọi ngoại công ngươi là lão bá, vậy ngươi không phải nên gọi ta là cô cô sao?”
Nàng linh động cười, bộ dáng ngây thơ hồn nhiên như hài tử. Thư Thư cắn
răng, chậm rãi nhếch miệng cười: “Ngươi gọi ta một tiếng thúc thúc, ta
gọi ngươi là cô cô một lần cũng không có gì trở ngại.”
Tiểu Từ giậm chân, tức giận bỏ đi.
Ước chừng gần một canh giờ, Tiểu Từ trở lại phòng Thư Thư, cười hỏi: “Thư công tử, trà sao rồi?”
Thư Thư lấy ra một bình trà nhỏ, đưa cho nàng: “Nếm thử xem.”
Tiểu Từ tiếp nhận, nói lời cảm ơn rồi cáo từ.
Thư Thư nhìn bóng dáng mềm mại của nàng, khóe môi khẽ cắn.
Tiểu Từ trở về phòng, đặt bình trà xuống, đối Kế Diêu nói: “Chờ hắn một hồi sẽ đi nhà xí thôi.”
Kế Diêu không tin nhìn nàng: “Có thể sao?”
– “Lúc hắn pha trà nhất định sẽ hít phải hơi nước. Sau nửa đêm, hắn đại khái phải đỡ tường mới bước đi được.” Tiểu Từ cười khúc khích, rốt cuộc có thể chỉnh được tên Thư Thư kia.
Kế Diêu lắc đầu, vẫn như cũ
dáng vẻ không quá tin tưởng, nhưng nhìn nàng bộ dáng nắm chắc mười phần
cũng bị lây nhiễm, hắn lấy con dấu ra khỏi kim tỏa, chỉ chờ thời gian
Thư Thư từ phòng ngủ đi nhà xí, hắn phải đi Lạc Tuyết tuyền tìm kiếm
manh mối.
Kỳ quái chính là, qua nửa canh giờ, cũng không nghe
thấy phòng Thư Thư có động tĩnh gì, Tiểu Từ có chút sốt ruột. Nàng ở
trong phòng đi đi lại lại vài vòng, cắn răng một cái muốn đi nhìn xem
rốt cuộc ra sao.
Kế Diêu kéo cánh tay áo nàng, cười nói: “Ngươi may mắn không làm thầy lang.”
Tiểu Từ nóng nảy: “Không có sai, thuốc xổ này ở dạng khí, rất khó phối, cũng không dễ phát hiện.”
Kế Diêu nhịn cười, gật đầu: “Ngươi khổ cực rồi. Vẫn là về phòng nghỉ ngơi đi.”
Tiểu Từ hậm hực trở về phòng, lỗ tai nghe ngóng nửa ngày vẫn nghe không ra
động tĩnh gì. Nàng cắn răng một cái nhẹ nhàng bò đến dưới cửa sổ phòng
Thư Thư.
Đèn vẫn sáng như cũ.
Bỗng nhiên cửa sổ bật mở,
Tiểu Từ cả kinh, ngồi chồm hổm không dám động đậy. Ngay cả hô hấp cũng
nín lại, rất sợ bị Thư Thư phát hiện.
Thư Thư đứng trước cửa sổ,
bàn tay đặt trên bệ cửa, thanh thanh cổ họng, vịnh nói: “Nâng chén nhìn
trăng sáng, đối ảnh thành ba người.”
Tiểu Từ âm thầm kêu khổ, lúc này còn có lòng dạ ngâm thơ, cái bụng ngươi không đau sao?
– “Tự thử tinh phi tạc, phong lộ lập trung tiêu?”
Chẳng nhẽ uống thuốc xổ lại có hứng làm thơ?
– “Hoa minh nguyệt ám lung sương mù, nay tiêu hảo hướng lang biên đi!
Xái miệt bước hương giai, tay cầm kim lũ hài. Họa đường nam gặp bạn,
luôn luôn ôi nhân chiến. Nô vì đi ra nan, giáo quân mặc sức liên.”
//Thơ của bạn Thư Thư rất khó nhai//
Thư Thư ngâm nga đoản vịnh. Tiểu Từ nín thở đã muốn nghẹn choáng váng đầu,
tiến không được, mà lùi cũng không xong. Nàng âm thầm kêu khổ, đã không
còn quan tâm hắn có đi nhà xí hay không, nàng chỉ muốn biết người lập dị này đến bao giờ mới đóng cửa sổ?
Rốt cuộc hắn đóng cửa sổ, thở dài một hơi, nói: “Đêm trường mênh mông, có ai người làm bạn?”
Một câu đánh thức Tiểu Từ, hắn đây là, đây là động xuân tâm! Hắn mặc dù rất xấu, nhưng nói cho cùng cũng là nam nhân, nhìn hắn ở Liễu Sao các bộ
dáng quen thuộc, khẳng định cũng là khách quen chơi bời trăng hoa.
Tiểu Từ đỡ thắt lưng lẻn vào phòng, vui mừng lại có chủ ý mới. Nàng không
ngừng băn khoăn, ở trên giường lộn qua lộn lại vài cái hưng phấn đến
không ngủ được, nhỏm dậy chạy sang phòng Kế Diêu.
Kế Diêu tưởng
rằng nàng đã ngủ từ lâu, bản thân cũng cởi hết ngoại sam, ở trên giường
dưới ánh nến đọc sách. Vừa thấy nàng đi vào, hắn có chút không được tự
nhiên. Kéo chăn che người.
Động tác này quả thực làm Tiểu Từ bị
tổn thương, nàng bước vài bước tiến lên, kéo chăn của hắn xuống, hai tay chống nạnh nói: “Ai thèm nhìn ngươi!” Thở phì phì đi ra ngoài, ý kiến
hay vừa định nói cũng quên sạch.
Kế Diêu mặt nhăn cau mày, rất vô tội, không thèm xem, vậy ngươi kéo chăn xuống làm cái gì? Hôm sau Tiểu Từ rốt cuộc gặp