Chỉ Cần Có Tiền, Ta Yêu!

Chỉ Cần Có Tiền, Ta Yêu!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218782

Bình chọn: 9.5.00/10/1878 lượt.

chút biểu cảm, trong lòng nổi sóng mãnh liệt.

“Cửu Vương gia bây giờ hồi phủ sao?” Lại một giọng nói lanh lảnh.

“Thế nào, Lưu tổng quản không yên tâm, muốn tự mình ‘tiễn’ bản vương hồi phủ mới chịu?”

Giọng nói quen thuộc biết bao, chỉ là âm điệu không còn trầm bổng như trước, cứ bình bình, nhàn nhạt, lạnh lùng.

Ta muốn mở miệng gọi hắn một tiếng “tên ngốc”, nhưng bờ môi không thể cử động.

Đông Phương Cửu đã không còn vẻ mặt vui cười, ta có chút không quen,

nhưng có thể trong lòng ngoài mặt bình tĩnh, không giận mà uy, mới là

con người thật sự của hắn.

Có lẽ, hắn nên như thế, còn người trước kia ở trước mắt ta ôn nhu như

nước gọi “Tiểu Lăng Nhi” “Tiểu Lăng Nhi của ta” chỉ là phù vân.

Phù vân, chớp mắt sẽ tiêu tan.

Hắn gầy hơn trước, đôi mắt đen càng thêm sâu thẳm sắc bén, trong mắt không còn vẻ nhu hòa, mà thờ ơ như đã chết.

Trái tim ta đau nhói, sống mũi đột ngột cay xè, ta vội vàng quay đầu đi chỗ khác, rất sợ để xảy ra chuyện ngượng ngùng xấu hổ.

Không sao, ít nhiều gì hắn vẫn còn sống tốt, cho dù có tiều tụy, rồi cũng sẽ qua thôi.

“Ai ôi! Cửu Vương gia sao lại nói vậy, lão nô nào dám có tâm tư đó, ha

ha. . . Còn thỉnh Cửu Vương gia di giá mấy bước. . .” Giọng lão thái

giám càng nói càng nhỏ, chỉ thấy Đông Phương Cửu liếc mắt nhìn lão thái

giám béo một cái, rồi dời bước đi theo hắn.

Lòng ta thoáng thả lỏng, nhưng lại như thiếu mất cái gì, lần này tình cờ gặp Đông Phương Cửu có lẽ là sự trêu ngươi có thiện ý của lão thiên

gia, nói gì thì nói, trong lòng ta cũng rất cảm kích. Lần này ta không

thể lừa dối bất luận kẻ nào, kể cả bản thân mình, ta đúng là muốn gặp

hắn, muốn được nhìn thấy tên ngốc kia, nhìn thấy mặt hắn, nghe được

giọng hắn, thậm chí còn muốn. . .

Ta chỉ là muốn, muốn mà thôi.

“Tuyên Ma y yết kiến!”

Dưới sự dẫn đường của tiểu thái giám, ta và nhóc Vô Cầu bước chân vào cánh cổng cao lớn màu đỏ kia.

Không mong ông trời phù hộ, chỉ mong ông trời rủ lòng thương! Nghìn vạn lần đừng để xảy ra chuyện rắc rối gì.

“Ngươi chính là Ma y?” Một giọng nam trầm thấp từ phía sau những lớp sa trướng màu vàng truyền đến.

Nhìn ánh mắt tiểu thái giám, người phát ra tiếng nói chắc là lão già Đông Phương Tấn kia rồi.

Ta ho khan một tiếng, hơi khom lưng, cao giọng trả lời: “Kẻ hèn Cửu Trọng Sơn —— Ma y quán.”

“Lớn mật! Thấy trẫm mà không. . .”

“Hoàng Thượng!”

Một giọng nói mê hoặc sởn gai ốc từ sau sa trướng đột ngột thốt lên, làm cả người ta run lên, nổi da gà suýt nữa ngã ra đất.

Nữ nhân này, dựa vào giọng nói thôi chắc cũng có thể khiến lão sắc quỷ Đông Phương Tấn này dính trên giường không xuống được!

“Hoàng Thượng ~ sao ngài dám hung dữ với Ma y đại nhân như vậy? Cho dù

ngài không quan tâm đến thân thể của thần thiếp, thì cũng phải chiếu cố

đến bản thân! Ma y đại nhân muốn ai sống người đó sẽ sống, ngay cả Diêm

Vương cũng không cướp đi được!”

Một tiếng cười giòn tan vang lên phía sau sa trướng.

“Ý của ái phi là. . .” câu phía sau tuy nhỏ, nhưng người thính tai như

ta vẫn nghe được chút ít, “Không lẽ là hắn còn biết luyện đan?”

Cúi đầu trợn mắt, lão Đông Phương Tấn này thực sự muốn thành tiên đến

phát điên rồi! Không bằng cho ngươi chút thạch tín ăn xong để ngươi cưỡi hạc phi thiên cho rồi!

Bên trong hihihaha, ta và nhóc Vô Cầu đứng ngoài chịu trận, tư thế càng

ngày càng mất chuẩn mực, hành vi thì càng ngày càng “=” . . .

Một hồi sau, lại có hai thị nữ tay kẹp một sợi tơ dài từ trong rèm đi ra.

Trời! Không phải muốn ta cầm tơ bắt mạch đó chứ? Lão thiên gia, ông đừng đem cái đầu của con ra đùa giỡn nha!

Ta đang lo lắng không yên, thì một tiếng cười duyên dáng bên trong vang lên dập tắt mọi suy nghĩ hão huyền của ta.

“Ma y đại nhân đừng trách móc, Hoàng Thượng. . . Ha ha. . . Hoàng

Thượng… thật đáng ghét! ~~ uhm, Hoàng Thượng không thích nam nhân khác

đụng chạm thân thể ta, đành phải ủy khuất Ma y đại nhân vậy. Uhm uhm ~~~ Hoàng Thượng! ~~ chắc hẳn cầm tơ bắt mạch đối với Ma y đại nhân mà nói

cũng không phải là chuyện khó.”

Ngươi nói dễ dàng thật, cầm tơ bắt mạch! Lão tử sờ mạch mà còn không

“bắt” được nữa là! Còn không phải chuyện khó? Ta thấy con mụ hồ ly nhà

ngươi chính là muốn đẩy ta vào chỗ chết!

Ta lén lút liếc nhìn Vô Cầu, những mong nó biết được chiêu thức này,

đáng thương thay, mặt nó còn đau khổ hơn cả ta, ta dùng khẩu hình hỏi:

ngươi biết hong?

Tiểu Vô Cầu cũng dùng khẩu hình đáp trả: ta cũng không biết sư phụ ta biết cái này!

Mịa! Thật muốn chửi mà! NND con đàn bà chết tiệt kia muốn đấu với ta

đúng không! Được! Ngươi hãy đợi đấy, nghìn vạn lần đừng để lão nương

vùng lên, nếu không. . .

“Ma y, ngươi đã chuẩn bị xong chưa?” Đông Phương Tấn không nhịn được lên tiếng.

Ta đứng thẳng người dậy, khẽ cười một tiếng, trả lời: “Không cần dùng tơ.”

“Cái gì!”

“Ha ha kẻ hèn bất tài nghe tiếng nói cũng có thể chẩn đoán bệnh.”

Trong khoảnh khắc, cả điện im lìm không một tiếng động, ánh mắt mọi

người đồng loạt lia về phía ta, giống như đang nhìn một siêu sao thế

giới! ôi mắt Tiểu Vô Cầu đột ngột trợn lên gấp đôi, dùng khẩu hình ráng sức ra hiệu cho


Duck hunt