n!” Thằng nhóc
thối không thèm quay đầu lại đã chạy biến, ta tức giận chỉ biết lắc đầu. Làm gì mà vội như thế, ta còn chưa nói xong, nó không phải kẻ đần độn
thì là gì? Vậy chỉ có thể là đồ ngốc nghếch!
Thời gian cứ mỗi phút mỗi giây tích tắc trôi qua, tim ta lại nảy lên một cái.
Ta thực sự rất là căng thẳng, tuyệt đối không thổi phồng.
“Kẹt ——” tiếng cửa nhẹ nhàng mở ra, tim ta giật thót một cái, ta cứ nghĩ giây tiếp theo sẽ là giọng nói của Vô Cầu, nhưng không ngờ rằng…
“Đông Phương Cửu lần này đến đây, thứ nhất là đã lâu không gặp Ma y, rất là lo lắng, cho nên đến đây thăm viếng, thứ hai là…” Đông Phương Cửu
đột ngột dừng lại, hai mắt nhìn chằm chằm vào lớp lớp màn mỏng, nở một
nụ cười, phong tình vô hạn, đáng tiếc người nên nhìn thấy, lại nhìn
không thấy. “Được Ma y giúp đỡ, Đông Phương Cửu mới có thể tự do xuất
phủ, cho nên tự mình đến đây cảm tạ.”
“Khụ…” Ta ho khan một tiếng, há miệng, nhưng lời ra đến cửa miệng rồi lại không dám nói.
Lúc diễn tập là diễn tập, còn lúc lâm trận thực sự, ta run như cầy sấy!
Ngay thằng nhóc Vô Cầu mà cũng nói chỉ giống được ba phần, đối với tên
ngốc tinh vi như hồ ly này, thì cho dù ta có giống đến chín phần thì vẫn phải ngàn lần cẩn thận, ta thật sự không dám mở miệng.
Sự lanh trí của thằng nhóc Vô Cầu lại nổi lên, vội nói: “Hôm trước sư
phụ không cẩn thận bị cảm phong hàn, cổ họng tới giờ vẫn còn khó chịu,
nên lười nói chuyện, Cửu Vương gia đừng trách.”
Đầu mày Đông Phương Cửu bất giác nhíu lại, liếc mắt về phía Vô Cầu, lo
lắng hỏi: “Đã uống thuốc chưa? Chỉ có cổ họng đau hay còn chỗ nào khác?
…” Bất thình lình, qua ánh mắt kinh ngạc của Vô Cầu, Đông Phương Cửu
phát hiện ra bản thân mình thất thố, vội giảm bớt sự quan tâm, khách khí nói: “Ha ha, tiểu vương lo lắng dư thừa, chút phong hàn cỏn con kia sao làm tổn thương Ma y được.”
Nhóc Vô Cầu cười gượng gạo.
“Vô Cầu, còn không mau mời Cửu Vương gia ngồi!” Ta rốt cục mở miệng nói
một câu trọn vẹn, ta không nhìn thấy người bên kia bức bình phong, không biết sắc mặt mọi người bên kia thế nào, cho nên, ta đã bỏ lỡ mất một nụ cười tươi rói, một nụ cười ánh lên từ đôi mắt đen láy sâu thẳm kia.
“Cửu Vương gia, xin mời ngồi.”
“Khụ khụ… từ ngày chia tay ở Cửu Trọng Sơn, Yến mỗ cũng thường xuyên
nghĩ tới Cửu Vương gia, không biết tình hình Cửu Vương gia thế nào, hôm
nay gặp mặt, quả thật là phúc của Yến mỗ.” Ta phỏng đoán thói quen và
ngữ khí của Yến Tứ Phương khi nói, khách khí với tên ngốc kia một câu.
“Thường xuyên nghĩ tới?” Đông Phương Cửu nhỏ giọng thì thầm, ta không
nghe rõ, ngay cả Vô Cầu bên cạnh hắn cũng không nghe được. “Kỳ thực, hôm nay tiểu vương đến đây quấy rầy Ma y, 「©」chính là
vì có một chuyện cần hỏi, câu hỏi này vẫn luôn canh cánh trong lòng tiểu vương suốt mấy tháng qua, nếu tiểu vương tiếp tục không có câu trả lời, sợ rằng, ha ha, tiểu vương sẽ điên mất.” Đôi mắt đen thẫm tỏa ra một sự kiên quyết, như đang thề thốt, lại giống như ra lệnh.
Tim ta đập như trống. Biết rõ, hắn sẽ hỏi, nhất định sẽ hỏi! Cái gì là
lâu ngày không gặp muốn ôn chuyện cũ, cái gì lo lắng, toàn bộ đều là cứt chó! Đông Phương Cửu chỉ chuẩn bị gặp Yến Tứ Phương là để hỏi “ta” đã
chết như thế nào!
Nhưng ta phải tường thuật về “cái chết” của mình thế nào đây?
“Cửu Vương gia mời nói, Yến mỗ nhất định sẽ không giấu giếm nếu biết.”
Giọng ta tuy bình thản, nhưng trái tim đã sắp trào ra khỏi cuống họng
rồi.
“Ha ha, tiểu vương chính là muốn hỏi xem…” Đông Phương Cửu nói chậm hết
mức có thể, nhấn mạnh từng chữ một, thờ ơ lãnh đạm, không chút lưu tâm,
nói, “Tiểu lăng nhi của tiểu vương tại sao lại chết trên tay Ma y?” Nói
xong, Đông Phương Cửu đột ngột đứng lên, đôi mắt đen thẫm lạnh lùng nhìn vào trong lớp lớp màn sa, bắn thẳng qua bức bình phong bằng gỗ, ánh mắt sáng quắc tiến hành tùng xẻo người ở bên trong.
Ack… Trời xanh a, thì ra là tên ngốc kia cho rằng “ta” đã hại chết ta!
“Ta” ở phía trong chưa biết làm thế nào, thì đồ đệ bên ngoài đã tỏ ra
bất bình, nhóc Vô Cầu nổi cáu rồi, thứ làm nó khó chịu nhất chính là
người khác nói động đến sư phụ nó, tên ngốc kia đúng lúc đạp phải mìn.
“Cửu Vương gia! Ý ngài là sao? Ngài nghĩ rằng sư phụ ta đã hại chết Lăng công chúa sao?” Hai mắt Vô Cầu trừng hết cỡ, cái miệng dẩu lên, giơ ra
hai cái răng nanh y như mọi rợ, “Nếu không nhờ sư phụ ta, Lăng công
chúa…”
Thằng nhóc này mỗi lần quýnh lên, là dễ nói sai lắm, ta thầm kêu thôi
xong, thằng nhóc thối sắp sửa làm lộ tẩy rồi, cũng may nó phanh lại đúng lúc, lanh trí sửa lời, “Nếu không nhờ sư phụ ta, Lăng công chúa chết
càng nhanh!” Vô Cầu cũng biết bản thân suýt thì nhanh mồm gây sai lầm
khủng khiếp, sợ đến mức tim đập thình thịch không ngừng, trên trán mồ
hôi lạnh chảy ròng ròng.
Đông Phương Cửu lạnh nhạt nhìn Vô Cầu một cái, rồi buông mí mắt xuống,
lãnh đạm nói: “Ma y đừng giận, tại tiểu vương dùng từ không thích hợp, ý tiểu vương là, Lăng Nhi đã…” Trái cổ Đông Phương Cửu chuyển động lên
xuống, “…ra đi như thế nào.” Giọng nói nhuốm chút bi thương, giống như
một cơn gió sớm mang theo hương thơm cỏ dạ
