ta rốt cục mở to mắt nhìn thẳng lão, nói: “Lưu công công có từng nghe câu này chưa?”
Lưu Minh sửng sốt, lắc đầu nói: “Câu gì? Ma y đại nhân đừng đem lão nô ra đùa nữa, mau lên một chút.”
Ta từ bãi cỏ đứng lên, phủi phủi lớp đất dính trên người, hai mắt cong lên, cười xấu xa nói: “Hoàng đế không vội thái giám vội!”
“Ngươi –”
Lưu Minh tức muốn chết, hàm răng cắn chặt nhưng lại không biết làm thế nào, ta thì vui vẻ phủi đít bỏ đi!~
Quốc sư? Đâu phải ta mong muốn, có điều…… Aizzz, một người được tín nhiệm quá, cũng không phải chuyện tốt đẹp gì. Ngoài ngự thư phòng, Tiểu Vô Cầu đã đứng chờ từ lâu, vừa nhìn thấy bóng dáng ta lập tức chạy tới.
“Bây giờ tỷ không thể vào.”
“Tại sao?” Ta hỏi.
“Đông Phương Cửu đang ở bên trong.” Tiểu Vô Cầu quai miệng, miễn cưỡng nói ra tên của đồ ngốc kia.
Ta giật mình, lại gật gật đầu, Lưu Minh từ nãy đến giờ vẫn ào ào bám
theo vừa nhìn thấy ta định kéo tiểu Vô Cầu toan bước đi, vội vã kêu: “Ma y ngài định đi đâu vậy! Hoàng Thượng đang chờ ngài bên trong!”
Tự nhiên thấy hàm răng hơi ngứa, muốn cắn người, trừng mắt cho lão một
cái, ta nói: “Tối qua kẻ hèn ăn lung tung, bụng hơi khó chịu, muốn đi
đại tiện.”
Lưu Minh sững người, thừ ra vài giây mới nói: “Vậy ngài đi nhanh về nhanh, không thể để Hoàng Thượng chờ!~”
“Kẻ hèn biết!” Lập tức kéo tiểu Vô Cầu chạy như bay.
“Aizz, tỷ cứ trốn tránh hắn thế này cũng không phải chuyện tốt?”
Ta và tiểu Vô Cầu ngồi bên khóm hoa trong ngự hoa viên hổn hển nói.
“Hết cách rồi, hắn từng gặp sư phụ ngươi, gặp hàng giả là ta không lộ mới lạ.”
Tiểu Vô Cầu chớp chớp đôi mắt, đột nhiên cười hỏi: “Chẳng lẽ tỷ không
muốn cho hắn biết tỷ chưa……” Lông mày chợt nhíu lại, cười cợt nhả,
“Không phải tỷ thích hắn sao?”
Khinh bỉ nhìn tiểu Vô Cầu, ta quát: “Ai nói với ngươi ta gì đó hắn? Đừng nghe kẻ khác đặt điều!”
“Sư phụ nói tỷ sẽ gả cho hắn, nếu tỷ không thích thì tại sao phải gả cho hắn?” Đôi mắt Tiểu Vô Cầu long lanh, bộ dáng hồn nhiên trong sáng nhưng làm người khác rất muốn đánh, ta không khỏi giương nanh múa vuốt chuẩn
bị tặng hắn một kích.
“Ui da!~~~” Tiểu Vô Cầu thét lên một tiếng, trừng mắt nhìn ta.
“Để xem ngươi còn dám nói bậy không! Là ư phụ ngươi không cho ta gả cho
hắn chứ không phải ta nói muốn gả cho hắn!” Thu tay về, ta đứng dậy đến
ngự thư phòng nhìn thử, chỉ cần tên ngốc kia đi rồi thì ta có thể quang
minh chính đại bước vào.
“Ta không hiểu, tỷ đang nói cái gì a?!”
“Hiểu cũng được không hiểu cũng được! Nhanh lên còn làm chính sự!” Mặc
kệ tiểu Vô Cầu, ta nhấc chân bỏ đi, nó cũng nhanh chóng sải bước chạy
theo ta, miệng còn không phục than thở, “Tỷ thì có chính sự gì, không
phải đều là làm vì người trong lòng tỷ sao!~ Xì~”
Hắc! Tên tiểu tử thối này sao nói năng không cân nhắc như vậy chứ? Mở miệng là nói nhảm?!
Oai nghiêm trừng mắt nhìn hắn, hỏi: “Ngươi tuổi còn nhỏ mà đã học đòi
nói năng linh tinh gì thế? Người trong lòng mà ngươi có thể nói sao?
Nhìn ngươi thế này chắc là y thuật đã quên sạch sẽ rồi nhỉ?!”
“Uyển nhi nói được, vì sao ta không thể nói được?” Tiểu Vô Cầu mở to
mắt, khó hiểu nhìn ta, có chút ủy khuất, ta bất đắc dĩ lắc đầu, thầm
nghĩ, trẻ nhỏ bây giờ đều trưởng thành sớm, ta chả hơi đâu mà quản.
“Ngươi biết người trong lòng mà Uyển nhi nói là ai không?” Thằng nhóc
này bát quái rất linh, ta không tiên xuất cung, nó trái lại thường xuyên đến dịch quán quấn lấy Uyển nhi, Tiểu Nhị, đương nhiên ta cũng mong nó
nghe ngóng được nhiều chuyện bát quái đến an ủi tâm hồn hiu quạnh trống
rỗng của ta.
“Không biết, cô ta không nói, sao ta biết được?”
“Xì ~ tỷ còn tưởng ngươi thông tin nhanh nhạy cỡ nào, hóa ra cũng thường thôi!”
“Ta cũng không biết hóa ra tỷ cũng chợ búa như vậy!”
“Biến, tên nhóc thối nhà ngươi lại trả treo với người lớn như vậy hả?!”
Cứ như vậy, dọc đường nói nói cười cười, ta cùng tiểu Vô Cầu đã tới ngự
thư phòng, tiện tay túm lấy một tiểu thái giám, hỏi: “Các vị Vương gia,
đại nhân bên trong đã về hết chưa?”
“Bẩm ma y, các đại nhân đều ở bên trong, chỉ có Cửu vương gia có việc hồi phủ trước rồi.”
Ha ha, quá tuyệt vời, ta gật gật đầu, khóe môi tự nhiên cong lên, cười
tít mắt móc ra một cục vàng nhỏ bằng hạt đậu đặt vào tay vị tiểu công
công nọ: “Đa tạ tiểu công công a.”
Tiểu thái giám kia sững lại một lúc, khuôn mặt nhỏ nhắn cười tươi như
hoa, khóe miệng không thể khép lại, tội nghiệp tội nghiệp, chắc chưa có
ai hào phóng ban thưởng cho hắn như vậy: “Đa tạ ma y đại nhân, đa tạ ma y đại nhân!~~”
“Được rồi, sau này mong tiểu công công chiếu cố nhiều hơn!” Lúc đó ta
cũng chỉ tùy tiện nói vậy, khách khí một chút, không ngờ một ngày nào đó trong tương lai, tiểu thái giám này quả thật giúp ta, cũng coi như là
một lần liều cả mạng sống.
Mới vừa bước đến cửa ngự thư phòng, chợt nghe tiếng tranh cãi ầm ĩ bên
trong, như là hai bên tranh luận, còn rất kịch liệt, không ai chịu
nhường ai, ta ho khan một tiếng biểu hiện ta đã có mặt, các ngài không
nên nói, nếu không muốn người ngoài như ta nghe được thì tốt nhất nên
ngậm miệng lại. Ta thật thấu tình đạt lý a, hihi.
Đông Ph
