pacman, rainbows, and roller s
Chỉ Được Yêu Mình Anh

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325831

Bình chọn: 8.5.00/10/583 lượt.

g lúc

chúng tôi gặp nhau đều “có việc làm mãi không xong”, không có thời gian

nhắc đến những chuyện này.” Ánh mắt Augus nhìn xuống phía dưới, hàng mi

dài tuyệt đẹp khẽ chớp chớp, giọng nói có chút nghi ngờ hỏi cô: “Gì cơ?

Em yêu, em vừa nói gì vậy?” Thượng Linh hoàn toàn bất ngờ. Đại ca, cô có nói gì đâu chứ!

Augus ghé tai sát môi cô, gật gật đầu: “À, muốn về nhà rồi ư? Nhưng tiệc vừa bắt đầu, em cũng phải giữ thể diện cho chủ nhà chứ! Yên tâm, sau

khi về anh sẽ làm xong “việc cần phải làm”. Ngoan nào!”

Xong màn tự biên tự diễn, Augus đưa ngón tay khẽ chạm vào môi Thượng

Linh rồi hôn nhẹ lên má cô. Xong xuôi đâu đấy anh mới nhìn hai người

trước mặt: “Xin lỗi hai người! Mong Tống công tử đừng cười chê, cô ấy

chưa hiểu sự đời, gặp chỗ đông người là hay bám riết tôi lắm!”

Thượng Linh ỉu xìu, tại sao lần nào cô cũng phải đóng vai cô nàng chưa

hiểu sự đời cơ chứ? Với lại, cô gái đi cùng Tống Vân Tiên cũng đâu có vẻ gì nhăm nhe ngấp nghé tán tỉnh Augus đâu! Hai người họ trông có vẻ thắm thiết thế cơ mà.

Sau màn hỏi han vô cùng tẻ nhạt, hai bên ai đi đường nấy, tiếp tục thăm

hỏi cụng ly với những người quen. Lúc qua bàn bày thức ăn, vì món tôm

hùm và lẩu socola hút hồn, nhân lúc Augus đang nói chuyện với người

khác, Thượng Linh lặng lẽ chuồn đi đánh chén đã đời.

Tiệc tùng bao giờ cũng ồn ào nhưng những xó xỉnh không bị người khác

nhòm ngó không phải là không có. Tuy nhiên, cứ lần nào Thượng Linh có ý

định tận hưởng cảm giác yên lặng thì thể nào cũng có người đến quấy

nhiễu. Lần trước là trai đẹp, lần này lại là gái đẹp. Người xuất hiện

trước mặt Thượng Linh lúc này chính là người vừa đứng bên cạnh Tống Vân

Tiên lúc nãy.

“Đói đến nỗi phải lấy một đĩa lớn vậy sao? Hay là quá lâu rồi không được thưởng thức đồ ăn thượng hạng thế này, nên nhớ nhung khôn nguôi?”

Người bị giễu cợt ngẩng đầu lên trong tiếng cười chế nhạo. Còn kẻ đang

cười nhạo nhìn vào ánh mắt ngỡ ngàng và yếu ớt của Thượng Linh, tiếp tục lạnh lùng rên rỉ: “Thượng Linh, không ngờ mày cũng có ngày hôm nay!

Ngày xưa cứ ra bộ công chúa vênh váo kiêu ngạo không coi ai ra gì, bây

giờ phải bán thân mới có quần áo mặc, bám lấy đàn ông mới được bước vào

những chốn sang trọng, nếm thử đồ ăn mà bọn tao đã phát ngấy cả rồi!

Cuộc đời công bằng thật!”

Người đẹp gạt lọn tóc xoăn trên vai, nở nụ cười đẹp đẽ: “Mày thử tưởng

tượng xem, nếu Phong Duy Nặc thấy bộ dạng của mày bây giờ, liệu có hối

hận đến chết vì lựa chọn ngày xưa không? Ha ha ha…”

Những tiếng cười nhạo chấm dứt, tiếp ngay sau đó là những tràng cười

ngông cuồng đắc ý vô hạn. Thượng Linh hơi thất vọng khi nghe những lời

vừa rồi vì cô tưởng người đẹp còn trò gì hay hơn nữa.

Cô đặt đĩa xuống, thong thả thở dài: “… Cô tên gì vậy?”

Tiếng cười ngừng lại, người đẹp chớp mắt trừng trừng nhìn cô: “Thượng

Linh! Mày đừng tưởng mày giả vờ không biết là sẽ thoát được khỏi tao!”

Cô ngán ngẩm nói: “Nếu mà khả năng nghe hiểu của cô nó cũng được như

ngực cô thì tốt biết bao!... Ôi, tôi có nói là tôi không biết cô đâu,

chỉ là tôi không tài nào mà nhớ nổi tên cô.” Hồi học tại trường Trung

học Sư phạm số 1, Thượng Linh có rất nhiều tình địch. Phần lớn đều vì

nam sinh mà các cô nàng kia thích lại thích đi Thượng Linh. Thượng công

chúa còn chẳng phân biệt nổi ai với ai trong đám nam sinh thích cô, thì

sao mà nhớ nổi những nữ sinh thích các nam sinh ấy chứ?

“Mày biết là được rồi!” Người đẹp hống hách: “Còn tên của tao, mày không cần biết, mà cũng không đáng được biết! Mày chỉ cần nhớ rõ địa vị của

mày bây giờ, đừng có nghĩ đến việc đi mồi chài đàn ông như trước nữa!

Vân Tiên là của tao, mày hãy thôi ngay cái ý định ấy đi!”

“Cám ơn đã quá khen! Cô mà không nói thì xém chút nữa là tôi quên mất

Tống công tử của cô hồi cấp ba đã từng viết thư tình cho tôi đấy!” Dù

sao cũng đang rảnh rỗi, khua môi múa mép một chút cho vui vậy.

“Đấy là chuyện ngày xưa! Mày nhìn lại mày bây giờ đi! Ồ! Tốn bao nhiêu

cơm gạo thế mà vị trí vẫn chẳng khá lên được!” Người đẹp khoanh tay

trước ngực, ép rãnh ngực hiện rõ hơn nữa, hoàn toàn không biết mình đã

chạm đúng nọc của Thượng công chúa. Thượng Linh lướt nhìn cô ta rồi từ

từ đứng dậy.

Mấy phút sau, có người cầm đĩa thức ăn trống không quay trở lại phòng

tiệc, tiếp tục lấy thêm thức ăn cho vào đĩa. Lại mấy phút nữa trôi qua,

người đẹp ngang ngược kia nhớn nhác dẫn theo mẹ đẻ hùng hổ đến.

“Thượng Linh! Mày làm tao ra bộ dạng này rồi mà còn dám ăn nữa sao? Tao

ra lệnh cho mày, ngay lập tức cút khỏi buổi tiệc này!” Người đẹp tức

giận đến mức này cũng có lý do cả. Chiếc váy trắng muốt của nàng ta bỗng chốc dính đầy những vệt xì dầu đen đen, xanh xanh của mù tạc, nhất là

chỗ rãnh trên ngực còn dính mấy sợi râu tôm chưa gạt sạch.

“Người đâu? Gọi bảo vệ đến, mau tống cổ con ranh vô học này khỏi đây cho tôi!” Thân mẫu của người đẹp kêu lên.

Bữa tiệc bỗng chốc náo loạn, những người không rõ sự tình đều xúm lại,

thì thầm to nhỏ. Thượng Linh tận dụng thời cơ cố nuốt thêm hai bánh kem, sau đó đặt đĩa xuống, không biết kiếm được ở đâu một cái