không yên, nhất là khi trời gần sáng, cô
thấy trên mặt ngứa ngáy giống như có gì đó đang lướt nhẹ qua.
Lúc tỉnh dậy, bên ngoài cửa sổ trời đã sáng hẳn. Không ngờ lại có bữa
sáng nóng hổi đặt trên chiếc bàn gỗ sơ sài trước giường. Thượng Linh
ngẩn người, lẽ nào căn nhà này lâu không có người ở nên ma quỷ lộng
hành. Cô vừa nghi ngờ vừa ăn hết sạch bữa sáng.
Kết quả vừa cắn đến miếng cuối cùng, có vị khách không mời mà đến đẩy
cửa bước vào nhà. Miếng sandwich nghẹn ngay trong cổ họng, cô ho sặc một hồi. Anh tiến lên vài bước, khẽ vỗ vai cô rồi đưa cho cô cốc nước.
Mãi mới thở được, Thượng Linh liền giở giọng ngay lập tức: “Anh bám theo tôi?”
Anh cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cô, gương mặt mệt mỏi rã rời: “Em không phát hiện ra là A Ảnh vẫn bám theo em sao?” Đầu ngón tay thanh mảnh đưa ra chạm vào má cô, nhưng cô đã kịp tránh.
“Con chó trung thành khốn kiếp!” Thượng Linh tức giận nói.
Chiều qua cô trở về VIVS định xin nghỉ việc, nhưng chị Thái Hoa không
những không chịu nhận đơn xin thôi việc của cô mà còn bám theo cô sát
sao, đến nỗi cô vào nhà vệ sinh cũng đi theo cô. Lúc đó Thượng Linh mới
hiểu, lần này Diệp Thố hạ quyết tâm phải giữ cô lại bằng được.
Thượng Linh càng tức giận hơn, để cắt đuôi Thái Hoa, cô cố tình dụ chị
đến biệt thự của Phong Duy Nặc, nhân lúc chị ta đang lú lẫn đầu óc vì
trai đẹp, cô liền chuồn luôn.
Định quay về thành phố Z để tạm lánh sóng gió, kết quả cô lại rơi ngay
vào cảnh bọ ngựa bắt ve, chim sẻ đợi sẵn, quên mất có kẻ đang bám ngay
sau lưng mình! Cô vô cùng hối hận muốn đấm ngực mình.
“Đi về đi!” Anh cúi người xuống, nắm chặt bờ vai cô: “Em không chạy mãi
được đâu, đi đến đâu cũng như nhau cả, anh đều sẽ tìm được em.”
Mùi hương bạc hà thoang thoảng phảng phất trên chiếc sơ mi màu đen, cảnh tượng khi anh chiếm đoạt bỗng hiện lên thật rõ ràng trong trí óc cô. Vô thức đẩy anh ra, cô bước nhanh khỏi căn nhà nhỏ.
Trên bờ biển, nước triều dâng cuồn cuộn. Gió biển thổi mạnh, hất tung
mái tóc ngắn của Thượng Linh. Nhìn ra phía sau, bóng người cao ráo đang
chầm chậm bước đến, anh đứng ở một góc xa trên bãi biển ngóng nhìn cô.
Dù khoảng cách xa như vậy, nhưng cô vẫn cảm nhận rất rõ sự lạnh lùng
mạnh mẽ toát ra từ cơ thể anh, Thượng Linh run rẩy yếu ớt, quay đầu chạy về vách núi. Mỗi lần nhớ lại chuyện xảy ra sau đó, Thượng Linh đều
ngượng ngùng sầu thảm.
Vách đá bên bờ biển không cao, chỉ mấy phút sau cô đã chạy đến nơi. Ngày hôm đó gió biển khá mạnh, nhưng cũng không lớn đến nỗi thổi bay người
được. Diệp Thố đáng ghét, nhưng chưa đến nỗi cô thà chết còn hơn là thấy mặt anh. Ngược lại, nếu có cơ hội lựa chọn, cô nhất định sẽ lao ngay
vào lòng anh không hề do dự. Ít nhất như vậy cũng sẽ không xảy ra sự cố
sau đó.
Giây phút trượt chân, cơ thể mất thăng bằng, Thượng Linh chỉ nghe thấy
tiếng gió vù vù lướt qua tai, khoảnh khắc ấy khiến cô kinh hoàng đến
dựng tóc gáy. Cô bị rơi xuống vực mất rồi!
Điều khiến cô lúng túng hơn nữa là vẻ mặt của Diệp “mỹ nhân” lúc đó. Ánh mắt ấy, gương mặt ấy như đang nói: “Lẽ nào em thà nhảy vực còn hơn chấp nhận ở bên anh?”
Thượng Linh đau buồn, nước mắt đầm đìa: Ông anh, ai nhảy vực cơ chứ? Cô chỉ trượt chân thôi mà! PHẦN 2
ĐÚNG LÚC, KHÔNG ĐÚNG NGƯỜI
Lúc tỉnh lại, Thượng Linh đã ở trong bệnh viện. Lúc cô vẫn chưa thở ra
hơi, Mễ Mễ đã lao ngay đến: “Bạn hiền yêu quý! Cậu làm sao vậy? Vẫn ổn
chứ? Cậu trả lời mình ngay! Làm sao cậu có thể nhảy vực chứ? Làm sao có
thể bỏ lại mình một thân một mình như vậy chứ? Nếu cậu bỏ lại mình, căn
chung cư đáng yêu của chúng ta ai sẽ trả tiền thuê? Lúc mình muốn đi bar ai sẽ đứng cạnh làm nền cho mình nổi bật? Lúc cơn sến phát tác, ai sẽ
cùng sướt mướt với mình chứ? Hic, hic, hic…”
Thượng Linh sắp rụng rời, đá Mễ Mễ một nhát.
“Cậu đá thật à?” Mễ Mễ vịn vào giường lăn xuống đất: “Đồ đàn bà xấu xa! Người ta vì cậu mà vội chạy từ thành phố S đến đây đấy!”
“Vậy thì thành thật cám ơn cậu!” Thượng Linh nhếch mép, nhe ra một nụ cười khủng bố: “Đa tạ cậu đã cần mình như vậy!”
“Có gì đâu!” Mễ Mễ cười ngượng ngập, đỡ Thượng Linh ngồi dậy, đưa cô cốc sữa nóng. Thượng Linh đăm chiêu nhìn đồ ăn đặt trên tủ đầu giường: “…
Anh ta vẫn ở đây?”
Mễ Mễ lắc đầu, thấy bộ dạng thở phào nhẽ nhõm của bạn hiền, buột miệng
nói: “Thực ra mình thấy Diệp “mỹ nhân” quá tốt với cậu!” Mễ Mễ kể cho
Thượng Linh nghe, lúc cô hôn mê, anh luôn túc trực đầu giường, tuy không nói gì nhưng chỉ cần nhìn gương mặt đã biết anh đang vô cùng lo lắng.
Lúc Mễ Mễ đến, A Ảnh cũng ở đây, tay vẫn còn cầm mấy bộ quần áo vừa mua
định đưa cho Diệp Thố thay. Nhưng anh không tài nào thuyết phục nổi ông
chủ, cuối cùng chỉ còn cách nhìn Diệp Thố đang ướt sũng đứng đợi một
bên.
Cho đến khi bác sĩ nói Thượng Linh không sao cả, chỉ bị chấn động não nhẹ, bàn tay vẫn nắm chặt lúc đó mới từ từ buông.
Khi bước ra ngoài, khuôn mặt anh vô cùng mệt mỏi. A Ảnh đưa quần áo giục anh thay, nhưng anh gạt đi, chỉ dặn Mễ Mễ gắng chăm sóc cho Thượng Linh rồi đi ngay.
Lúc anh đi, Mễ Mễ thấy vô cùng khó hiểu, còn A Ảnh lại bình thản như
thư