Old school Swatch Watches
Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323072

Bình chọn: 7.5.00/10/307 lượt.

ng im này, khi dần dần hiểu rõ cô đã không biết nên dùng ánh mắt gì nhìn hắn, bưng lên nước trà đã nguội lạnh, uống một hớp lớn, cô cảm thấy được toàn thân đều đang bốc lên hàn khí.

Cô yên lặng nhìn hắn, ” anh nghĩ tôi sẽ không nỡ vạch trần anh, chọn chính mình ra tay, cũng biết Ôn Hi Thừa sẽ đối với lựa chọn của tôi triệt để thất vọng, nhất định sẽ rời đi, cho nên đó là một kế hoạch không có bất kỳ trở ngại, mà chuyện này cũng chỉ có anh ấy đến gánh chịu mới không để cho công ty hoài nghi đến anh, đúng không?”

Phùng Tô Xuyên thần sắc cấp bách căng thẳng, không có đáp lại.

” anh là từ lúc nào tìm cách? nằm viện sao? anh cố ý trả giá trước hai tuần nhập viện, như vậy liền có đầy đủ thời gian đến vì công ty của mình sửa sang lại dự án, ngày cuối cùng anh không để cho tôi với anh cùng nhau thẩm tra đối chiếu, cũng là thuận tiện điều chỉnh báo giá của công ti mình, Phùng Tô Xuyên, anh tính toán tôi thành đối thủ như vậy, anh sẽ không cảm thấy đặc biệt không có cảm giác thành tựu chứ!”

Cô nhìn thẳng hắn, nói năng sắc bén tràn đầy hèn mọn, đồng thời nương theo hơi thở hổn hển kịch liệt, lại như thế nào đều ép không được tâm lý run rẩy cùng phẫn nộ!

Phùng Tô Xuyên vẫn luôn trầm mặc, thẳng đến thanh âm của cô ức chế không nổi mà nghẹn ngào, mới chậm rãi ngẩng đầu, đáy mắt trầm tĩnh bị một chút đánh vỡ, nhưng như cũ không có nói câu nào.

Hắn căn bản không biết nói cái gì a, cô thậm chí cảm thấy được hắn nhìn về phía ánh mắt của cô là đồng tình cùng thương xót, nhất thời hiện lên suy nghĩ trên thế giới tại sao có thể ngu xuẩn cùng ngu ngốc như vậy, vậy mà thật sự tin tưởng trong thương trường có chân tình thực lòng, lại có chân chính tín nhiệm!

Cô hé miệng, hô hấp khó khăn, trước mắt đã muốn mơ hồ thành một mảnh, nhưng không có nước mắt chảy xuống, cô cũng không cho phép chảy xuống!

Bởi vì quá mức kích động, cô cảm thấy được có chút thiếu dưỡng, trước mắt cũng bắt đầu biến thành màu đen, chậm rãi nhắm mắt lại, cô cảm giác được chỗ cổ tay truyền đến thứ gì đó đụng vào ấm áp, như là bị độc rắn cắn, cô dùng sức gạt bỏ, cố gắng mở mắt ra nhìn về phía đối diện, người đàn ông trên mặt đau xót cùng trong mắt đau lòng, để cho cô cảm thấy từng đợt buồn nôn!

Chậm rãi đưa tay chống bàn đứng lên, cô cảm thấy được thể xác và tinh thần mệt mỏi, mấp máy bờ môi khô khốc, cô như là bị rút đi tất cả khí lực, ánh mắt ngây ngốc nhìn về phía hắn, ” có thể thành thật trả lời tôi một chuyện không?”

Phùng Tô Xuyên cũng đứng dậy, khẽ gật đầu một cái, vươn tay cánh tay, như là chuẩn bị tùy thời tiếp nhận thân thể run rẩy không thôi của cô.

” xế chiều hôm ở bệnh viện, anh làm bộ theo tôi thân mật, rốt cuộc là làm cho ai xem ?”

Phùng Tô Xuyên trên mặt hiện lên một tia đau đớn, nghiêng đầu mân ở đôi môi.

Cô vô hạn cười chua xót, ” căn bản cũng không cần đoán, anh là làm cho Ôn Hi Thừa xem không đúng sao? làm anh ấy cảm thấy tôi kỳ thật sớm đã yêu anh, để anh ấy triệt để rời bỏ tôi, Phùng Tô Xuyên, cảm ơn anh đã dạy cho tôi bài học cuối cùng, nói cho tôi biết trong thương trường tuyệt đối không có tín nhiệm!”

Cô chuẩn bị rời đi liền bị một thân hình cứng ngắc ngăn trở, Phùng Tô Xuyên hai tay chế trụ bờ vai của cô, thanh âm khàn giọng mang theo sự bất lực chưa bao giờ có, ” hận anh sao?”

Cô không lưu tình chút nào đẩy cánh tay của hắn, nhìn hắn trực tiếp đụng lưng trên mặt bàn, lạnh lùng cười: ” tôi không hận anh! chẳng qua là cảm thấy chán ghét, tôi hy vọng cả đời này chúng ta cũng đưng bao giờ gặp lại!”

Thất hồn lạc phách rời khỏi nhà hàng, cô ôm hai tay ngồi xổm ven đường nghẹn ngào khóc rống.

Phùng Tô Xuyên, có lẽ chưa bao giờ nghĩ tới, hắn cứ như vậy lợi dụng cùng phản bội để phá hủy tất cả tín niệm mà cô dành cho, phá vỡ cả giá trị quan( giá trị quan niệm) về cuộc đời của cô, để cho cô không thể tin tưởng bất luận kẻ nào!

200 triệu, bán đứt cảm kích cùng áy của cô đối với Phùng Tô Xuyên, đồng thời cũng làm cho Ôn Hi Thừa trả sạch một khoản nợ còn thiếu cô, đến tận đây, ba người bọn họ rốt cục cũng có thể không ai nợ ai!

mà cô, tam như tro tàn!

Nửa năm sau.

Tới gần lễ Giáng Sinh, các cửa hàng nhỏ cũng bắt đầu trang trí , cô đương nhiên cũng không còn nhàn rỗi, từ Giang Nam trở về, cô liền cho mở nhà sách nhỏ này, 150 mét vuông, trên dưới hai tầng, khu vực cũng không tệ lắm, là cửa hàng một người bạn Hạ Lỗi, tiền thuê đặc biệt tiện nghi, một năm mới 5 vạn, cô ký 5 năm, thời điểm ký hợp đồng, cha đứa bé hắn khóe miệng cũng bắt đầu co quắp, Hạ Lỗi mắng cô đi ra ngoài lăn lộn vài năm đều không hiền hậu, không nhìn ra đứa bé kia là thật tâm giúp cô, cô còn như vậy lừa người nhà, cô cũng cảm giác mình có phần một chút không phúc hậu, liền cho bọn cha con họ cả đời miễn phí đọc, cuối cùng ngay cả Hạ Lỗi khóe miệng cũng bắt đầu run rẩy.

Sáng sớm Hạ Lỗi đã kêu bạn thân đến hỗ trợ, đều là đệ tử nhà giàu, bây giờ lưu hành lời nói không phải phú nhị đại chính là quan nhị đại, cũng không biết Hạ Lỗi có mị lực gì, mấy hài tử này đối với hắn đều là dễ bảo , thấy cô cũng đều cung kính kêu một tiếng “Chị” .

Cô bọc lấy dày áo lông chỉ