Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322895

Bình chọn: 10.00/10/289 lượt.

.”

Ôn Hi Thừa ánh mắt vẫn đuổi theo cô, nghe được lời của cô, thõng xuống mí mắt, dừng lại một chút, chậm rãi nghiêng người nằm vật xuống, chỉ chừa cho cô một cái lưng cứng ngắc.

Anh nói: ” một lát thôi, em ngồi đợi một chút.”

Cổ họng của anh khàn lợi hại, trong nội tâm của cô co lại co lại rất đau, cô nhẹ nhàng lên tiếng ngồi trên ghế ở bên cạnh, nhìn chiếc chăn màu trắng mỏng, bọc lấy thân hình đơn độc, mũi của cô đau xót thầm nghĩ khóc.

Anh nhìn thấy cô không có bất kỳ vui mừng lẫn sợ hãi, trong mắt cũng không có vẻ ôn nhu cùng quyến luyến mà cô quen, thanh âm lãnh đạm không mang một tia cảm tình.

Anh thậm chí đều không có kéo tay của cô.

Ngơ ngác ngồi trong chốc lát, nghe được tiếng mở cửa, Hạ Tử Phi đi đến, cô đối với hắn làm động tác đừng lên tiếng, hắn gật đầu đối với cô ngoắc ngón tay.

Cô vừa đứng lên, chàng trai vừa rồi không thèm nhìn cô đột nhiên xoay người, vẻ mặt trắng bệch nhìn về phía cô, đáy mắt khẽ run hai cái, anh nói: ” em phải đi?”

Ba chữ kia làm cho không người nào có thể bỏ qua khủng hoảng, lòng của cô như là bị đao cắt đau nhức đau nhức, cô đứng không nhúc nhích, nghiêng đầu kìm nén nước mắt.

Hạ Tử Phi nhìn anh không ngủ, đi tới, thấp giọng nói: ” Hạ Thiên đến, mình về nhà 1 chuyến rồi trở lại.”

Ôn Hi Thừa nhẹ nhàng lên tiếng nặng nề nằm xuống tiếp tục đưa lưng về phía cô, không biết có phải hay không mới vừa rồi động tác quá mạnh, một lát sau, trên trán liền chảy mồ hôi, tại dưới ánh đèn làm cho người ta nhìn đặc biệt khó chịu.

Hạ Tử Phi sau khi rời đi, cô vẫn ngồi ở bên giường, thẳng đến khi y tá lại đây rút kim tiêm, Ôn Hi Thừa đều không có nói thêm câu nào.

Cứ như vậy, trong trầm mặc cô nhìn chằm chằm bóng lưng của anh, cẩn thận phỏng đoán tâm tư của anh, nửa năm trước anh cho là cô đã yêu Phùng Tô Xuyên, mang theo tuyệt vọng rời đi , mà sáu tháng qua cô đến 1 lần cũng chưa từng liên lạc với anh, anh hẳn là như vậy trong khi chờ đợi chậm rãi triệt để hết hy vọng, nếu không ánh mắt của anh sẽ không như vậy trống rỗng làm cho lòng người đau xót, phảng phất đối với cái thế giới này lại lần nữa không có cái gì lưu luyến.

Nghĩ đến nguyên nhân khiến dạ dày chảy máu mà Hạ Tử Phi nói, cô không dám tưởng tượng ba tháng này anh là như thế nào sống.

Lúc Ôn Hi Thừa vừa rời đi, tiểu Ny nói: ” vì sao bọn tao đều tin tưởng Hi Thừa không phải mày không thể, mày lại không tin?”

Hiện tại, cô rốt cục tin, cô may mắn không tính là quá muộn.

Đem ngọn đèn điều chỉnh, cô vừa đứng người lên, nghe được người trên giường có chút âm thanh suy yếu: ” anh muốn uống nước.”

Cô mím môi cười cười, đổ nước ấm, lấy ống hút, đi vòng qua ngồi xổm bên giường, nhìn thấy anh chính là đang trợn tròn mắt .

Anh buông thõng mắt từ từ uống, bờ môi mất máu không sắc khô nứt.

Sau khi uống hết nửa chén nước ấm, anh mới buông ra ống hút, sau đó liền nhắm mắt lại.

Cô đem chén nước để ở một bên, tiếp tục ngồi xổm bên giường, nhìn anh trong chốc lát, liền xoa nhẹ thái dương của anh, nơi ấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, huyệt thái dương thình thịch chảy rất lợi hại.

Ôn Hi Thừa tại lúc tay của cô chạm phải liền căng thẳng thân thể, thật lâu đều không có buông ra, lông mi chút chút lay động.

Phẫu thuật lớn như vậy, còn chưa cắt chỉ, vết dao khẳng định vô cùng đau đớn, anh tuy rằng cực lực khắc chế, nhưng trên mặt vẫn có đau đớn, cô không dám lại lần nữa để cho tâm tình của anh chấn động, nhẹ nhàng giúp anh theo xoa huyệt thái dương trong chốc lát, đã nghĩ muốn thu tay lại, chỉ là ngón tay mới vừa giơ lên, nhìn cặp mắt kia vốn là nhắm liền mở ra, thẳng tắp nhìn chằm chằm ngón tay của cô, tràn đầy quyến luyến.

Lòng của cô lập tức mềm thành một mảnh, thật là một hài tử bướng bỉnh lại quật cường.

Cô đứng lên, trực tiếp ngồi ở bên giường, giúp anh dịch dịch góc chăn, anh cấp bách nắm chặt nắm tay thành quả đấm, cô nhẹ nhàng tách bàn tay của anh ra, cùng ngón tay của anh đan xen, vẫn như cũ là lạnh như băng cùng ẩm ướt, cảm giác được anh chậm rãi cầm tay của cô, cô cười cười nói: ” tay vẫn là lạnh như vậy.”

Ôn Hi Thừa ngửa đầu nhìn cô, ánh mắt như cũ không có gì chấn động, cũng không có trả lời.

Cô tiếp tục cười, ” về sau em giúp anh sưởi ấm, chậm rãi thì tốt rồi, đừng sợ.”

Thời điểm anh cúi đầu xuống, nhẹ nhàng buông bàn tay của cô ra bỏ vào trong chăn, chậm rãi dùng lực đứng lên.

Vẫn còn có chút kháng cự, cô trong lòng thở dài một hơi, điều chỉnh thử xem tư thế nhẹ nhàng ôm anh, để tay tại lưng của anh lúc sờ đến chính là chỉ thấy xương sống, làm sao sẽ gầy nhiều như vậy!

Cảm giác được thân thể của anh run rẩy, cô lo lắng hỏi: ” miệng vết thương đau đúng không? cho em xem xem.”

Tay của cô hướng trong chăn dò xét , lại bị anh một lần nữa nắm chặt, dừng lại một chút liền đặt ở trên mặt của mình, tay của anh đặt trên mu bàn tay của cô nhẹ nhàng vuốt ve, từng li từng tí, động tác rất nhẹ nhàng, cô có thể cảm giác được sự quý trọng trong đó.

Cảm giác được anh thỏa hiệp, cô nhẹ nói: ” đừng giận em nữa, được không?”

Ôn Hi Thừa không nói chuyện, một lát sau, kéo cánh tay của cô, buồn buồn nói: ” nằm xuống.”

Cô thuận


pacman, rainbows, and roller s