Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323305

Bình chọn: 7.5.00/10/330 lượt.

theo nằm xuống, sau đó đã bị anh kéo vào trong ngực ôm, anh đem mặt chôn ở cổ cô cọ cọ, cảm giác rất bất lực.

Cô đưa tay đặt ở eo của anh, nơi ấy quấn lấy một vòng dày băng gạc, do dự một chút, chậm rãi vén áo của anh lên, theo thắt lưng một chút chuyển qua bụng, cảm giác được anh co người lại về phía sau một chút, cô cầm cánh tay anh, sau đó lại nhẹ nhàng đi lên vuốt ve, thân thể của anh vốn là cấp bách căng thẳng, một lát sau, có chút buông lỏng xuống.

Phát giác được anh ôm cô, bàn tay đang ở sau lưng từ từ trượt xuống dưới, thân thể của cô không tự chủ được run lên một cái.

Anh ngừng động tác, sau đó bắt đầu hôn vành tai của cô, cô đây anh một cái phía sau, nhỏ giọng nói: ” anh 1 thân đầy mồ hôi, em thay áo ngủ khác cho anh, thuận tiện cũng rửa mặt chút.”

Ôm cánh tay của cô qua vài giây đồng hồ mới chủ động buông ra, cô nghe đến anh oa oa nói: ” nhanh lên một chút.”

Trước giúp anh đơn giản lau mặt, thay đổi áo ngủ, thu thập xong đi tới, nhìn trên giường bệnh núp ở trong chăn là một đôi mắt – trông mong nhìn vào cô, cô xấu hổ mím môi lên giường.

Ôn Hi Thừa mới thận trọng đem cô kéo vào trong ngực, trước lôi kéo tay của cô đặt ở eo, sau đó cũng có chút không thể chờ đợi được nắn bóp nơi mềm mại của cô, nhéo nhéo phía sau, cọ trán của cô, nói: ” như thế nào lại nhỏ đi rồi?”

Cô cảm thấy được dị thường quẫn bách, tách ra nửa năm, chuyện gì cũng chưa nói rõ, như thế nào vừa lên liền thảo luận việc này.

Tại lúc cô dần dần thích ứng được sự thân mật, anh có chút giật mình, thân thể trượt xuống dưới, sau đó đem mặt chôn ở nơi tư mật của cô, tay cô như cũ đặt ở bụng nơi vừa phẫu thuật của anh, cũng không dám lộn xộn, chỉ có thể thẳng bằng thân thể kháng cự.

Ở nơi nào đó cọ trong chốc lát, anh ngửa đầu nhìn cô, trong mắt lạnh lùng sớm đã tiêu tán, ánh mắt sáng quắc, tràn đầy nóng bỏng cùng khát vọng, cô mím môi, buông lỏng thân thể, như là 1 sự đồng ý, trên mặt của anh lộ ra nhẹ nhàng ý cười, cúi đầu cởi 2 nút áo ngủ, làm lộ ra núm vú nhú nhú màu hồng, đem mặt vùi vào giữa mà hôn mà cắn mút.

Cô không ngừng hít sâu, nhìn cái đầu không an phận của anh, nhìn trần nhà cảm thán, sự tình phát triển thật sự cô không thể khống chế !

30 tết sáng sớm , Ôn Hi Thừa liền ngồi ở trên giường khuôn mặt trắng cùng cô đối mặt.

Mấy ngày nay cô dốc lòng chiếu cố, anh tuy rằng lời nói rất ít, nhưng đối với cô đã không còn có kháng cự, ghim kim liền nắm tay của cô im lặng ngủ, miệng vết thương hoặc là dạ dày đau, sẽ ôm cô dùng không phải quá phương thức đơn thuần tiêu trừ đau đớn, ngoại trừ lúc ăn cơm sẽ vặn lông mày, trên cơ bản cố gắng nghe lời , giống như vậy buồn bực là từ đêm qua bắt đầu.

Nguyên nhân gây ra là con mẹ nó một chiếc điện thoại của cô, lúc ấy anh đang gõ từng chút một, tay của cô bị hắn nắm, không tốt rời đi, ngay tại bên cạnh giường bệnh nhận điện thoại, mẹ cô trong điện thoại hỏi cô lúc nào trở về, cô nói không thể trở về sang năm mới rồi, mẹ cô đương nhiên rất thất vọng, thở dài một tiếng tự ống nghe truyền tới, Ôn Hi Thừa liền mở mắt ra, cúp điện thoại, anh liền cố ý muốn hôm nay xuất viện, theo giúp cô về nhà lễ mừng năm mới, cô đương nhiên không đồng ý, đừng nói miệng vết thương còn không có cắt chỉ, chỉ cần thân thể của anh, liền chống không được căn bản chịu không được đường dài xóc nảy.

Tối hôm qua cơm bắt đầu sẽ không để ý cô, a di đưa tới cháo một ngụm cũng không chịu uống, thuốc cũng không uống, cô lời hữu ích nói một cái sọt, việc này con thỏ chết tiệt kia bướng bỉnh giống như đầu con lừa, ngoại trừ hướng cô mắt trợn trắng, một câu cũng không nói, cả đêm đều cho cô một cái quyền cứng ngắc phía sau lưng, vẫn không nhúc nhích.

Cô nằm ở cùng trên giường, nhìn chằm chằm sau ót của anh hít cả đêm.

Buổi sáng hôm nay, anh như cũ cự tuyệt ăn điểm tâm, cũng không chịu ghim kim, chính mình hành hạ thay quần áo bệnh nhân liền ôm thân thể ngồi ở trên giường trừng cô.

Dù cho là người thân cũng có thời điểm kiên nhẫn hao hết, sắc mặt của cô cũng một chút chìm xuống .

Làm ấm khăn, muốn giúp anh lau lau mồ hôi lạnh trên trán, vừa đi sang ngồi, cổ của anh uốn éo, cho cô cái ót.

Vào đông nắng sớm trong vắt đánh vào bên mặt anh tái nhợt lên, buộc vòng quanh độ cong hoàn mỹ mà gầy gò, mặt trên mồ hôi lạnh rõ ràng có thể thấy được, lóe sáng sáng quang, lòng của cô như thế nào đều cứng rắn không đứng dậy.

Cô rất không tiền đồ vây quanh bên giường bệnh kia, quay đầu anh trước, đem khăn mặt đi lên, thuận tay vuốt tóc của anh, ôn nhu nói: “Đợi anh sau khi xuất viện, chúng ta trở về đi được không?”

Anh không có giãy, tùy ý cô lau sạch nhè nhẹ cái trán cùng gò má, không nói lời nào nhưng là mân chặt đôi môi, u ám cơ hồ không có một tia huyết sắc.

Một lát sau, anh giật xuống khăn mặt lôi kéo cô ngồi ở bên giường, gối lên trên vai của cô, buồn buồn nói: “Anh không muốn trong bệnh viện lễ mừng năm mới.”

Nghe anh có chút thương cảm, lòng của cô đều nhanh vỡ nát, cầm tay của anh xoa xoa, “Nghe lời, chờ cắt chỉ chúng ta ra viện.”

“Sáu tuổi giao thừa năm đó anh chính là qua ở bệnh viên, đèn phẫu thuật đỏ, ga giư


Duck hunt