Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322843

Bình chọn: 10.00/10/284 lượt.

miệng lành lạnh nói” Em lại đây cổ vũ cho anh, mắt lại hướng đi đâu vậy?”

Cô mở tay của hắn ra, hướng cách đó không xa có mấy nữ sinh nhìn một chút nói” Cổ vũ cho anh nhiều như vậy, tại sao để cho tôi ở lại đây một mình, tôi lại xem không hiểu nhảy sào.”

Hắn trợn mắt nhìn cô một cái, ở bên cạnh cô ngồi xuống, gõ gõ đôi giày bám bụi đất, ” Gậy đặt ở vị trí để nhảy qua, dù có nhảy qua cũng không được làm gậy rơi, có ba lượt nhảy, cái này có cái gì không hiểu, không muốn tới đây thì cứ việc nói thẳng, anh cũng sẽ không bắt buộc em!”

Cô trừng mắt liếc hắn một cái, không nói gì, cũng không có rời đi, quay đầu nhìn sang những người nhảy sào.

Ôn Hi Thừa cũng không nói gì thêm, cầm trong tay chai nước khoáng cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì, ngay cả khi ban tổ chức kêu tên của hắn, hắn cũng không nghe thấy.

Cô đẩy cánh tay của hắn” Tới phiên anh, còn chờ cái gì nữa.”

Hắn vốn là sửng sốt một chút, sau đó quay đầu nhìn cô, ánh mắt lập tức trở nên mê man mịt mờ , qua hai giây mới khôi phục thanh tỉnh, mặt không biểu tình đứng lên, đem chai nước khoáng trực tiếp vứt trên mặt đất, đi qua đó một cách vững vàng.

Hắn làm một chút động tác chuẩn bị, cầm một cây gậy dài lui về phía sau một khoảng cách nhất định, lấy đà nắm gậy chạy, nhảy lấy đà, chọn đúng mức nhảy nên rất thuận lợi vượt qua xà ngang, tất cả động tác liên tục, tư thế trôi chảy mà hoàn mỹ, thời điểm hắn bay người lên đến trên cùng, lưng cong thành một độ cong xinh đẹp, mái tóc ngắn đen mềm thoải mái giương lên, mặt trời vừa vặn chiếu trên gương mặt của hắn.

Lần đầu tiên, cô phát hiện da của hắn như thế nào lại trắng nõn thế, cả bộ mặt hắn đều là căng cứng , càng về sau đường cong càng hoàn mỹ, cả cơ thể hắn làm cho người ta cảm giác như tràn ngập sức lực, cùng ngày thường biếng nhác rất khác biệt.

Tại lúc rơi xuống đất, chung quanh đồng học kể cả sư phụ đều vỗ tay rầm rộ, hắn khẽ cười cười, cùng vị tuyển thủ kế tiếp bắt tay xong liền hướng cô đi tới.

Cô một lần nữa mở chai nước đưa cho hắn, cười nói” Động tác rất đẹp, rất hoàn mỹ.”

Hắn như là kinh ngạc nhìn cô, lại có chút ít xấu hổ ngượng ngùng” Em xem?”

” Nói nhảm, anh cho rằng tôi ở đây chỉ là để đưa nước cho anh sao? “

Hắn nhún nhún vai ngồi xuống bên cạnh cô, hướng phía đường băng chép miệng” Tôi còn tưởng rằng em đi xem bạch mã vương tử của em.”

Cô khẽ giật mình, theo tầm mắt của hắn nhìn sang, đường băng bên cạnh có một bóng dáng cao ngất quen thuộc, quần áo thể thao màu đen, giày chạy đua màu trắng, nhìn thấy Tiếu Triết một khắc này, ánh mắt của cô không thể rời đi , mà anh với cô như có cảm ứng với nhau, rõ ràng đã muốn chạy đi, nhưng lại mạnh mẽ quay đầu lại một chút, chuẩn xác không sai hướng về phía cô nhìn.

Trong lòng của cô đột nhiên run lên, bản năng muốn cúi đầu, thế nhưng anh lại nhanh trước cô một bước đem tầm mắt rời đi, quay đầu lại như chưa có chuyện gì tiếp tục bảo trì tiết tấu chạy xa.

Không biết vì cái gì, trong nháy mắt đó cô thấy được trong ánh mắt của anh có chút khác lạ, rốt cuộc ở đâu khác lạ cô cũng không nói lên được, chẳng qua là cảm thấy ánh mắt của anh tựa hồ có chút ưu thương.

Một tiếng hừ lạnh vang lên kéo cô trở về thực tại, bên cạnh Ôn Hi Thừa đã đứng dậy, đem chai nước nhét vào chân của cô lần nữa đi về hướng sân thi đấu.

Mà cô chỉ là theo dõi bóng lưng hắn có chút cứng ngắc rong chốc lát liền cúi đầu.

Thời gian còn lại, Ôn Hi Thừa nhảy xong bị nữ sinh vây quanh nói chuyện phiếm, không đến ngồi bên cạnh cô nữa, cô chán nản chống tay lên đầu gối nhìn những tuyển thủ khác thi đấu, con mắt thỉnh thoảng lướt qua hướng đường băng, thời điểm khi Tiếu Triết lần thứ hai đi ngang qua, anh đã dẫn đầu đoàn chạy, ánh mắt của anh dị thường chuyên chú, đương nhiên không liếc mắt nhìn cô một cái.

Lòng của cô liền chìm xuống dưới, cuối cùng bắt buộc chính mình đem chú ý toàn bộ đặt ở hạng mục nhảy sào, bất quá đầu óc của cô nhất định là trì trệ , bởi vì ngay cả Ôn Hi Thừa được giải nhất cũng không biết, nghe được đám người chung quanh thanh âm hoan hô chúc mừng, mới hồi phục tinh thần lại, chứng kiến hắn bị một đám nữ sinh vây quanh, cô vặn mở chai nước còn dư, uống vào rồi quay người rời đi.

Từ sau đại hội thể dục thể thao, cô chưa từng gặp qua Tiếu Triết, thậm chí cô trở lại căn tin mua cơm cũng không có thấy anh, cô cảm thấy rất kỳ quái, lúc trước cho dù là ở trên đường đến phòng tự học cô đều có thể vô tình gặp được, hiện tại cô nghĩ muốn tìm kiếm nhưng lại ngay cả cái bóng dáng đều không có.

Đoạn thời gian này tâm tình của cô có chút buồn bực, ngay cả bọn Hạ Tử phi tụ hội cô đều không còn lòng dạ nào mà tham gia, cả người đều chán chường.

Tháng 11 vừa qua vài ngày, bình thường sau buổi trưa, cô cùng Hạ tử Phi và Ôn Hi Thừa đi tới phòng tự học, chính thời điểm lên đến phòng, nghe được thanh âm trầm thấp ôn hòa hô tên của cô.

Cô quay người, sau đó liền ngây ngẩn cả người.

Tiếu Triết cùng bạn của anh đi tới, trên mặt của anh mang theo dáng vẻ tươi cười nhẹ nhàng, ánh sáng mặt trời chiếu trên khuôn mặt anh tuấn của anh, làm cho người cô cảm giác ấm áp, cô cả


Duck hunt