m giác trống ngực mình đang chậm rãi tăng tốc, thời điểm anh đi đến trước mặt cô, cô đã nhanh không thể hô hấp .
” Hạ Thiên, thẻ căn cước (tức là thẻ CMDN đó bà con) của em có phải đã đánh mất không?” thanh âm của anh trầm thấp nhu nhu, rất êm tai.
Cô sững sờ ngơ ngác một chút, gật gật đầu”Ừm, mất được một khoảng thời gian rồi, làm sao vậy?”
Khóe miệng anh cong lên một độ cong rất nhu hòa, từ trong túi tiền móc ra một cái thẻ, đưa tới trước mắt cô, ” Bạn học lớp tôi nhặt được , em xem có phải không?”
Cô nhìn ngón tay thon dài trắng nõn của anh ngây ngốc một chút, nhẹ nhàng tiếp nhận, nhìn nhìn, ” Đúng, là của em, cảm ơn anh.” nói xong cô liền cúi đầu, cảm thấy gò má bắt đầu nóng lên.
” Chỉ cảm ơn thôi sao?”
Cô ngẩng đầu, thấy Tiếu Triết chính là đang mỉm cười nhìn cô, trong mắt rõ ràng có ranh mãnh.
” Vậy nếu không em mời anh ăn cơm nhé?” cô nói thật nhỏ, cảm thấy bên tai đều đỏ.
Tiếu Triết cười khẽ hai tiếng, từ trên cuốn vở xé một trang giấy, ở phía trên viết một chuỗi các con số sau đó đưa cho cô, ” Đây là số điện thoại của tôi, tôi và em đều giống nhau buổi tối không có khóa, sớm hẹn trước ah.”
Cô nắm thật chặt tờ giấy kia có chút quẫn bách gật đầu, Tiếu Triết vừa cười hai tiếng, cùng Hạ Tử Phi, Ôn Hi Thừa chào hỏi xong mới rời đi.
Cô đem tờ giấy cẩn thận bỏ vào trong túi áo, trong bụng mừng như nở hoa.
” Không phải chỉ là một số điện thoại thôi sao? Làm sao phải có biểu tình thái quá như vậy?” Ôn Hi Thừa thanh âm lười biếng ở bên cạnh cô lên tiếng.
Cô trừng mắt liếc hắn một cái, tâm tình đang tốt không muốn cùng hắn so đo, Hạ Tử Phi nhìn cô, sau đó ôm lấy bờ vai của cô vỗ vỗ nói” Rốt cục em cũng chờ được đến ngày hôm nay, Hạ Thiên, chúc mừng em!”
Cô nhìn hắn khanh khách nở nụ cười, cảm thấy được mùa xuân của cô rốt cục đã tới!
Quyết định gọi điện thoại cho Tiếu Triết là ba ngày sau, cô lấy di động ngồi ở trong hoa viên trên hành lang dài, do dự hơn nửa giờ mới nhấn nút gọi số kia, điện thoại vang lên chờ thật lâu mới bắt máy, nhưng truyền tới một thanh âm nữ sinh.
Cô sửng sốt một chút nói thật nhỏ” Xin hỏi đây là số điện thoại của Tiếu triết phải không?”
” Đúng vậy a, cô là ai?”
” Tôi là bạn học của hắn, cô là người nhà hắn sao?”
“Người nhà? Coi như là vậy đi, dù sao chúng tôi cũng ở chung đã lâu rồi, hắn hôm nay đi ra ngoài quên mang điện thoại , cô tên là gì, bao giờ hắn trở lại tôi sẽ nói với hắn cô gọi tới.”
Sau khi nghe xong, cô không dám mở miệng trực tiếp đem điện thoại ngắt, không đầy một phút, ngực truyền đến cơn đau đớn tê tái, càng ngày càng rõ ràng, càng ngày càng mãnh liệt.
Xế chiều, cô vẫn ngồi ở trên hành lang dài, cô không ngừng an ủi mình, chuyện này không có gì , coi như là ngày cá tháng tư với một trò đùa dai đi, dù sao 2 người cũng không có bắt đầu, thật sự không có gì , nhưng cuối cùng cô vẫn khóc, cô không dám khóc ra tiếng, cũng không muốn để cho người khác thấy, chỉ có thể một bên mà rơi lệ, một bên âm thầm lau nước mắt
Thời điểm mặt trời xuống núi, cô cầm điện thoại lên hướng dãy số kia mà xóa, đứng dậy đón trời chiều đi về ký túc xá.
Đêm đó Hạ Tử Phi gọi điện thoại hỏi cô tình cảm tiến triển thế nào, cô đi đến ban công ngửa đầu nhìn trời, ánh trăng sáng cười nói “Mối tình đầu của em chết non rồi!”
Một tuần sau, có một số lạ gọi điện thoại cho cô cô không có nhận, cô là đối với số này rất mẫn cảm, tuy rằng đã đem số của Tiếu Triết xóa, nhưng dãy số này khắc sâu ở trong đầu cô, cô nghĩ cô hẳn là cần thời gian rất lâu mới có thể quên được.
Lần nữa gặp phải Tiếu Triết đã là đầu tháng 12 trong sân trường, bên cạnh anh còn có một nữ sinh xinh xắn, anh thân mật khoác vai cô ấy, đang giúp cô ấy mang khẩu trang, tại lúc anh quay đầu cô đã ngoặt sang hướng một con đường nhỏ khác.
Chứng kiến anh một khắc này, cô thừa nhận lòng của cô vẫn là sẽ đau, nhưng đã không còn ôm có bất cứ hy vọng nào, đi một khoảng cách rất xa phía sau, cô quay người nhìn về phía bọn họ.Hai người bóng lưng thật hài hòa, có lẽ cảm giác của cô bị sai, cô cảm thấy được Tiếu Triết hướng phương hướng cô đi mà nhìn, lần này cô không có tránh đi, bởi vì đã đi quá xa, cô tin rằng anh nhìn không tới cô, mà anh cũng chỉ là thoáng nhìn qua rồi ôm cô bé bên cạnh này đi xa, thẳng đến bóng dáng của họ biến mất bên ngoài tầm mắt của cô, cô mới chậm rãi quay người rời đi.
Trước mắt dần dần trở nên mơ hồ, cô lại bắt đầu rơi nước mắt, rõ ràng còn chưa có bắt đầu, rõ ràng không có cái gì phát sinh, vì cái gì lòng của cô lại khó chịu như vậy.
Buổi chiều cô không tới phòng tự học, một mình mang túi sách lên xe buýt, đi tới trung tâm mua sắm, tại nơi phồn hoa nhất trên đường chậm rãi đi tới, cô bị kẹp trong đám người hối hả, thỉnh thoảng bị người đụng một cái, theo thân thể lắc lư, cô cảm thấy như vậy thật tốt cũng không phải một mình cô độc.
Cuối cùng cô đi vào cửa hàng KFC cuối phố, chọn một phần ăn, ngồi ở tận cùng bên trong góc an tĩnh, cô mở sách ra bắt đầu làm bài tập.
Thời điểm Ôn Hi Thừa xuất hiện ở trước mắt cô đầu đầy mồ hôi, cô đang bị một cái sơ đồ mạch điện làm cho có chút choáng váng đầu, hai
