m nói chuyện ôn nhu, cơ hồ là tình nhân trong mộng của tất cả các nam sinh trong lớp, bởi vì Ôn Hi Thừa phát âm tiếng Anh đặc biệt chuẩn, cho nên sư phụ Tiểu Kiều rất thích hắn.
Đến khi tìm chỗ được ngồi xuống, Hạ Tử Phi nói:’’ Hắn nói trong người không thoải mái, hai người ngày hôm qua đi nơi nào, tại sao hắn trở về mà người bắt đầu nóng lên?’’.
“Cũng không đi nơi nào ah, ngồi tại KFC một lúc, sau đó đi ăn cơm.”
“Vậy hắn nói cái gì cầu Thiên Kiều, đoán chừng là nóng đến hỏng đầu rồi.’’
Cô khẽ giật mình, lòng có cảm giác rất kỳ quái, , rất mơ hồ rất mông lung, không thể nắm bắt được.
Sau khi tan học, Hạ Tử Phi mời cô ăn cơm, ở bên ngoài trường học có tiệm cơm nhỏ’’Thầm mến’’ cũng khá ngon.
Hắn rót một cốc bia kính cô, nhìn cô nói:’’ Chúc mừng em rốt cục cũng thoát khỏi tình trạng thầm mến.’’
Cô cười hắn không phúc hậu, cô cầm một cốc lên uống, qua một lúc nói “Tuy rằng hiện tại nghĩ đến Tiếu Triết em còn cảm thấy khổ sở, nhưng em nghĩ cuối cùng sẽ có một ngày em sẽ quên được .”
Hắn nói “Bi thương không đáng sợ, đáng sợ chính là không dám đối mặt, hôm nay em có thể như vậy bình tĩnh nói ra tên của hắn, hết thảy đều đã đi qua.”
Cô cười cười, gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Sau khi ăn xong, trên đường trở lại trường học hắn nói:’’Hạ Thiên, tôi đang theo đuổi Yến Tử.’’
Cô kinh ngạc nhìn hắn, trong mắt hắn không thể che dấu niềm tin vô cùng kiên định.
“Cô ấy không phải có bạn trai rồi sao?”.
‘’Chia tay rồi, đầu tuần vừa chia tay xong, ngày mai anh hẹn cô ấy cùng nhau về nhà, sẽ hướng cô ấy thổ lộ.”
Cô nhìn hắn rất dùng sức gật đầu “Chúc anh may mắn!”.
Hắn cười cười, dáng điệu tiêu sái “Muốn em giúp một việc.”
‘’Nói.”
“Buổi chiều đội đá bóng cần huấn luyện, giúp tôi chọn quà cho cô ấy’’.
‘’ Quà chính tay mình chọn mới có thành ý’’.
‘’Tôi tin tưởng thành ý của em và thành ý của tôi là giống nhau’’.
“…”
Trở lại ký túc xá, cô nghĩ muốn gọi điện thoại cho Ôn Hi Thừa.
‘’Alô ? Hạ Thiên?’’.Hắn như là vừa mới tỉnh ngủ, thanh âm có chút khàn khàn.
‘’Nghe Hạ Tử Phi nói anh bị sốt, không sao chứ?’’.
“Không có việc gì, em chừng nào thì ra ngoài?”.
“Cái gì?”
‘’Tử Phi nói em giúp hắn mua quà, em định khi nào thì đi?”
“Bây giờ đi.”
‘’Anh đi cùng em, 10 phút sau xuống lầu.’’
Nói xong, hắn liền cúp điện thoại, cô ngây người mất vài giây đồng hồ, mới bắt đầu chuẩn bị.
Cô đi xuống lầu, từ xa nhìn thấy Ôn Hi Thừa mặc một chiếc áo lông dày màu trắng, khăn quàng cổ màu đen cơ hồ che khuất hết nửa khuôn mặt của hắn, hai tay của hắn đặt ở trong túi áo, cúi đầu đá đá mấy hòn sỏi(tự kỷ), những sợi tóc đen theo động tác của hắn mà lộn xộn.Sau buổi trưa, ánh mặt trời chiếu rọi xuống gương mặt hắn. Tuy rằng hắn ăn mặc có vẻ có chút mập mạp, nhưng không ảnh hưởng chút nào tới thân hình cao 1m8 của hắn cùng ngũ quan anh tuấn đưa tới chút mị hoặc.
Huống hồ hắn là Ôn Hi Thừa, là vương tử trong lòng tất cả các nữ sinh.
Đến khi chờ có chút không kiên nhẫn, hắn ngẩng đầu nhìn lại, thấy cô, trong nháy mắt trên gương mặt hắn xuất hiện một nụ cười sáng lạn.
Đôi mắt kia thật xinh đẹp, con ngươi đen chứa một loại thanh tịnh không chút tạp niệm, lông mi có chút rung động, lúc ánh mắt chạm nhau, cô cảm nhận rõ ràng trái tim mình đang đập thình thịch, lòng rạo rực.
Tuy rằng cô cực không muốn thừa nhận, nhưng không thể không nói Ôn Hi Thừa đích thực là một bé trai to xác đẹp trai nhất, thiếu niên 21 tuổi vẫn có thể xưng là bé trai mà.
Trên thực tế, cô vẫn luôn cảm thấy Ôn Hi Thừa chính xác là một hài tử chưa trưởng thành!
Ra khỏi cổng trường, Ôn Hi Thừa rất tự nhiên vươn cánh tay muốn đón xe, cô níu lại ống tay áo của hắn nói “Đừng xa xỉ như vậy, hiếm khi khí trời tốt như vậy, ngồi xe công cộng sẽ rất thú vị nha!’’
Hắn nhìn chằm chằm ngón tay của cô đến vài giây, nhếch miệng cười cười, gật đầu, sau đó cầm lấy cổ tay của cô hướng phía trạm xe đi đến
Ôn Hi Thừa trên mặt đều là ý cười nhàn nhạt, cũng không biết có phải là ảo giác không, cô nhìn thấy lỗ tai của hắn có màu hồng nhạt. Ngón tay của hắn trắng nõn thon dài, cô có thể cảm giác hắn nắm tay cô độ mạnh vừa phải, tuy rằng ngày thường theo chân bọn họ cũng đều là tùy tiện , kề vai sát cánh và vân vân cũng thường có, nhưng như vậy, cổ tay bị lôi kéo vẫn khiến cho cô cảm thấy được có chút mất tự nhiên.
Ngay tại thời điểm cô đang do dự không biết có nên rút tay ra không, Ôn Hi Thừa đã buông ra, hắn đi qua xem trạm xe, cô sờ lên chỗ vừa bị hắn nắm, đưa tay bỏ vào túi áo.
Không phải giờ cao điểm cũng không phải cuối tuần, người đi không nhiều lắm, 2 người ở phía sau sắp xếp tìm chỗ ngồi xuống, Ôn Hi Thừa ngồi cạnh cửa sổ, hắn vừa lên xe liền đem đầu chuyển hướng ra ngoài cửa sổ, bên mặt đường cong tinh xảo đến hoàn mỹ, cô nhìn có chút ngây người.
Thấy hắn ho nhẹ vài tiếng trầm thấp, cô vội vàng dời đi ánh mắt nhìn về phía trước.
Hắn quay đầu nhíu nhíu mày xoay người che miệng có chút dồn dập ho lên.
Cô có chút lo lắng vỗ phía sau lưng của hắn thấp giọng hỏi “Thật sự cần phải nghỉ ngơi”
Ôn Hi Thừa khoát khoát tay, lại gúc người trong chốc lát rồi mới ngồi dậy, trên trán đã đổ c