đến một siêu thị lớn, cô đi vào đó thì mua khá nhiều thứ.
Trở lại Ngự Cảnh Viên, dì Hà từ đằng xa nhìn thấy đã chạy đến đón cô: "Làm
sao lại mua nhiều như vậy? Cô cứ viết ra giấy, lúc khác để tôi đi mua
cho có phải hơn không?”
"Đây đều là cho gia gia.” Sanh Tiêu xách
túi mua hàng khá nặng đi vào phòng khách, thấy Duật lão gia đang ôm Bôn
Bôn ngồi ở trên ghế salon, Bôn Bôn đang tự lo chơi đồ chơi trong tay,
cũng không khóc quấy.
Mạch Sanh Tiêu săn tay áo đi đến: Gia gia, để con ôm cho.”"
Lão gia cất giọng vui vẻ, xoay người bế Bôn Bôn lên: "Ta mới cùng chắt của
ta thân mật một lát, ngươi lại tới đoạt mất, Bôn Bôn cũng là bảo bối của ta.”
Gia gia.” Mạch Sanh Tiêu nhẫn nại tính tình giải thích: Con là sợ gia gia mệt nhọc.”
"Hừ.” Duật lão gia không thèm để ý đến cô, cầm lấy món đồ chơi cùng chơi với
Bôn Bôn. Sanh Tiêu biết được tính tình của ông, lại thấy tinh thần của
ông quả thật hăng hái nên cũng không miễn cưỡng thêm. Cô phân phó cho dì Hà mang đồ mua về xách vào trong phòng của lão gia, đều là những vật
dụng hàng ngày thích hợp với ông, ở trên đầu giường của lão gia còn bày
không ít món ăn.
Bận rộn với những thứ này, Sanh Tiêu thấy có chút đói bụng, cô trở lại phòng khách thấy lão gia và Bôn Bôn đang chơi hăng say.
Mạch Sanh Tiêu từ trong tủ lạnh lấy ra nguyên liệu nấu ăn: Gia gia, gia gia có thích ăn mì Ý không?”"
Duật lão gia ngoảnh đầu qua: "Bây giờ mới mấy giờ mà ngươi lại ăn! "
"Gia gia, con bận nhiều việc đến bây giờ nên thấy đói bụng, hơn nữa, con làm mì Ý cũng ngon lắm.”
Ta không cần.”"
Mạch Sanh Tiêu trở lại phòng bếp, sau một hồi bận rộn bên trong, không bao
lâu hương thơm trong nháy mắt đã bay khắp phòng khách, cô bưng cái đĩa
đến trước bàn ăn, Duật lão gia miễn cưỡng quay lại, liếc nhìn.
Cô ăn hai miếng: "Thật thơm.”
Đã dạy ăn không được nói, ngủ không được thưa, thế mà nha đầu này còn lên tiếng sao!
Lão gia nhìn qua đĩa mì Ý kia, thấy sơ sơ màu sắc khá đẹp mắt, chắc là mùi vị rất ngon.
"Gia gia.” Mạch Sanh Tiêu lại gọi ông lần nữa.
Duật lão gia quay mặt đi không đoái hoài gì đến.
Sanh Tiêu ăn được mấy chén, lập tức cảm thấy đã chắc bụng, cô để bát đũa
xuống trở lại phòng khách: Gia gia, để con bế Bôn Bôn đi ngủ một chút.”"
Duật lão gia hình như không cam lòng, nhưng vẫn là buông lỏng tay.
Gia gia, còn một tô mì con để ở trên bàn ăn, đợi chút nữa gia gia nhớ ăn
nha.” Mạch Sanh Tiêu ôm lấy Bôn Bôn muốn rời đi. Chân vừa bước ra, liền
nghe lão gia nói: Dù sao ngươi cũng xài tiền của cháu ta, ta cũng có
phần.”
Mạch Sanh Tiêu nghe những lời như vậy cũng không tức giận, người già chính là như vậy, muốn có chút mặt mũi, chỉ có để cho họ cảm
thấy hiển nhiên đúng như vậy thì trong lòng họ mới cảm thấy thoải mái
hơn.
Sanh Tiêu đã đồng ý với Duật Tôn là sau khi thoát khỏi căn cứ, hai người sẽ đưa Bôn Bôn ra biển.
Duật lão gia cố ý muốn đi theo, nhưng Duật Tôn sợ tâm tình của ông vì xúc
động mà chịu ảnh hưởng, liền tùy tiện bịa chuyện nói dối, lúc này ông
chỉ qua loa trách cứ Duật Tôn chút ít.
Vào ngày rời bến, khí trời sáng sủa, ít mây quang đãng, không giống như hai mươi mấy năm về trước, đó là một ngày tuyết rơi nặng nề.
Bọn họ mang theo bảo mẫu mới
đến, bởi vì để tránh rủi ro, Duật Tôn còn dẫn theo khá nhiều thủ hạ, tất cả đều cùng xuất phát trên mấy chiếc du thuyền khác nhau.
Sóng
dữ đập vào mạn thuyền, đứng ở trên boong thuyền có thể cảm giác được vị
mặn của nước biển chạm vào gò má, gió thổi mạnh mẽ, mái tóc của Mạch
Sanh Tiêu vương vào khuôn mặt của người đàn ông có cảm giác khẽ nhoi
nhói.
Sanh Tiêu cầm chặt hai tay của Duật Tôn giao nhau tại trước ngực cô, càng đến gần vùng nước sâu, lòng của họ càng trầm thêm một
tấc. Mạch Sanh Tiêu ngước mắt nhìn lên, mênh mông bát ngát, không nhìn
thấy được đâu là cuối cùng.
Lúc ấy, bọn họ bị ném vào trong nước biển có mang nhiều tuyệt vọng không?
Dù hai tay không bị trói buộc, có thể tự do cử động thì bọn họ cũng bơi
không đến được bờ, biển sâu là một nơi đã ăn tươi nuốt sống, âm trầm
kinh khủng giống như luyện ngục.
Mặt biển trải ra một tầng nắng
ấm, ánh sáng lăn tăn phản chiếu vào đôi mắt mông lung, Mạch Sanh Tiêu
gối đầu lên vai của người đàn ông: "Tôn, anh có thể đồng ý với em một
chuyện được không?”
Duật Tôn xuất thần nhìn về nơi xa xăm, chỉ cảm thấy bên tai có hơi thở nhẹ nhàng, anh thu hồi tầm mắt: "Chuyện gì?”
"Sau hôm nay, hãy đem những chuyện không vui trước kia đều quên đi, ba mẹ
cũng hy vọng được nhìn thấy anh sống vui vẻ. Hằng năm vào ngày giỗ,
chúng ta đều đưa Bôn Bôn đến thăm họ, chúng ta thật tốt ở bên họ, cũng
đem những tưởng niệm không tránh được đau thương về họ ở lại đây một
ngày. 364 ngày còn lại, chúng ta hãy sống vui vẻ, phấn khởi hơn, được
không?” Mạch Sanh Tiêu ngẩng cao khuôn mặt nhỏ nhắn, cô khéo léo để sống mũi chạm đến cánh mũi của Duật Tôn.
Anh nắm tay của cô, đầu ngón tay khẽ vuốt, một lúc lâu sau mới nghe được anh trả lời: Được.”"
Mạch Sanh Tiêu mỉm cười: "Tôn, thực xin lỗi.”
Ánh mắt u buồn của Duật Tôn nhẹ nheo lại, môi mỏng nhẹ hôn lên chóp mũi của cô: "N